eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí thể loại “Sách văn học”

Bay Trên Mái Nhà Thành Phố
Cuốn sách với một lối văn xuôi ngắn gọn, hàm xúc tuy không nói lên quá trình đô thị hóa nhanh chóng nhưng đã lột tả sự đảo lộn, những lo toan cho cuộc sống sinh tồn của con người nơi đây. Sau những trải nghiệm, những thực tế phũ phàng của cuộc sống hiện tại, tác giả đã đưa bạn đọc trở về với tuổi thơ êm đềm qua lối dẫn chuyện đầy hấp dẫn. Cuốn sách gồm 3 phần: Phần 1: 'Phố' được hiện lên qua lăng kính của người mẹ với những đổi thay đến chóng mặt. Phố ra đời kéo theo nó là bao hệ lụy, những cái bẫy được giăng ra cho những con mồi khờ khạo, hay những mối quan hệ tình làng nghĩa xóm chỉ ngập ngừng chào nhau nửa quen, nửa lạ, nửa đề phòng, nửa than mật… Tác giả đã vẽ lên một bức tranh sinh động của cuộc sống con người nơi phố phường hào nhoáng và tấp nập mà người người đang mơ ước nhưng tiềm ẩn những hệ lụy khó lường. Phần 2: 'Gửi' sẽ đưa độc giả đến với những dòng tâm sự chân thành của những con người đã , đang và chưa từng ở phố và từ đó đến với một bức tranh có thực hang ngày đang diễn hiển hiện đấy nhưng lại như vô duyên, vô tích sự. Phần 3: 'Hồi tưởng' đã đưa ta thoát khỏi với phố phường mà nhiều người mơ ước để trở về với tuổi thơ, với quà quê thật dân dã và bình dị. Quê sẽ được tái hiện qua những câu chuyện đầy chất nhân văn và thấm đượm tình người. Thông tin tác giả: Nhà văn Phong Điệp là cây bút năng động và là người cần mẫn với việc viết. Chỉ trong vòng 13 năm, chị đã cho ra đời 13 cuốn sách ở các thể loại khác nhau như: tiểu thuyết, truyện ngắn, truyện vừa, truyện thiếu nhi, bút ký, tản mạn văn chương… Bay trên mái nhà thành phố là một trong những tản mạn văn chương đã và đang được bạn đọc chờ đón với cách viết nghiêm túc, một thái độ nghiêm túc với nghề và tính nhân văn sâu sắc của tác phẩm. Hiện chị là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Trưởng Ban biên tập báo Văn nghệ trẻ - tờ báo chuyên môn hang đầu dành cho những cây viết trẻ. Mời các bạn đón đọc!
Ba Lăm Hạng Nặng
Ba Lăm Hạng Nặng Truyện cười phóng tác từ tiếu lâm Việt Nam. Mời các bạn đón đọc.
Mộng Phù Du
Mộng Phù Du Lá cờ chiến thắng dành cho những phụ nữ làm chủ đời mình… Một câu chuyện về sức mạnh của nhan sắc và ý chí khát vọng của người phụ nữ thời hiện đại. Mọi nấc thang danh vọng đều có giá của nó. Janey Wilcox – cô người mẫu đồ lót nổi tiếng của Victoria’s Secret, nỗ lực cố leo lên những nấc thang danh vọng trong xã hội New York bằng mọi giá. Quá trình đi tới đỉnh vinh quang đầy thử thách và đau đớn khi Janey bị lộ tẩy quá khứ rắc rối cùng vô số mối quan hệ tình ái không minh bạch. Mối quan hệ bạn bè với Mimi Kilroy – một nhân vật có vị trí hàng đầu trong xã hội New York, ông chồng tốt Selden Rose – người đứng đầu kênh truyền hình cab Movie Time, người tình Comstock Dibble – giám đốc hãng Parador Pictures… đều chỉ là những bước đệm tạm thời cho Janey tiến lên phía trước. Thành công của cô là buổi tối nay rất hoành tráng. Nhưng nó là một thành công kiểu Hollywood – bất ngờ, kỳ diệu, và choáng ngợp – được tạo ra để cuối cùng hủy hoại linh hồn của người nhận nó. Trong tương lai, sẽ còn rất nhiều những giây phút thất vọng, khi khám phá ra mình bị bội phản, khi nhận ra rằng hôm nay mình thật “hot”, hôm sau mình đã đóng băng, và không ai nhận điện thoại của mình nữa… (trích Mộng phù du)
Sóng Gió Đáy Hàng Khơi
Sóng Gió Đáy Hàng Khơi Sóng gió đáy hàng khơi là tập truyện mới sáng tác của nhà văn Diệp Hồng Phương, gồm 8 truyện ngắn viết về đời sống của những thiếu nhi nghèo. Đó là ước mơ có một cây đàn guitar của Tuấn trong “Cây đàn guitar của…”. Đó là một cậu bé và ông lão bẫy chim không tên trong “Con én nhỏ”. Hay cậu bé Danh được cho ra chơi với ba ngoài đáy hàng khơi, tận ngoài biển trong truyện“Sóng gió đáy háng khơi”… Ở đó Danh mới hiểu hết nỗi khổ của ba và những người đóng đáy...
Mùa Hè Tươi Đẹp
Ra đời vào năm 1949, tác phẩm “Mùa Hè Tươi Đẹp” nằm trong dòng văn học biểu tượng của văn học Ý. Mùa hè được diễn tả ở đây là một khoảng thời gian đầy màu sắc, được đồng nhất với ảo tưởng về một cuộc đời khác đầy những điều mới mẻ, tình yêu, đam mê, cùng với những mặt tích cực mà nó tượng trưng. Nhưng sau đó là mùa thu, rồi mùa đông, là cái chết của niềm hi vọng và sự đầu hàng của nhân vật chính trước sự thật phủ phàng nhưng không thể tránh khỏi của mình. Với một văn phong theo trường phái “tự nhiên”, ông dẫn dắt người đọc bước vào thế giới của những nhân vật cũng hết sức tự nhiên và mộc mạc…Câu chuyện kể về Ginia, một cô gái mồ côi khi chỉ vừa 16 tuổi, chuyển từ vùng quê lên thành phố Torino sinh sống cùng với anh là Severino. Ginia là một cô gái ngọt ngào nhưng không may mắn. Sự ngây thơ và trong sáng của cô không đáng bị bôi nhọ và sỉ nhục trong thành phố Torino xám xịt. Nhịp sống nơi phố thị hiện đại khác xa vùng quê mà cô từng sinh sống này đã quyến rũ cô, khiến cô tò mò, khao khát yêu và được yêu. Những thay đổi choáng ngợp nơi phố thị khiến các cô gái mới dậy thì dễ dàng đánh mất đi trinh tiết mà mãi về sau khi họ nhận ra những giá trị của mình thì đã không còn. Tiểu thuyết “Mùa Hè Tươi Đẹp” không chỉ là một câu chuyện kể đơn giản mà còn là lời cảnh tỉnh với những cô gái trẻ ngây thơ và dễ dãi. Như chính tác giả đã định nghĩa rằng tác phẩm “Mùa Hè Tươi Đẹp” là chuyện kể về sự bảo vệ tiết trinh. Tuy có cốt truyện gắn liền với cuộc sống rất đời nhưng chứa đựng nội dung sâu sắc: Nó tuợng trưng cho sự xung đột giữa sự ngây thơ (Ginia) và sự hư hỏng, thoái hóa (Guido và Amelia). Đánh mất sự hồn nhiên của một cô gái chính là buớc chuyển biến từ trạng thái hạnh phúc, tự nhiên của tuổi dậy thì đến một trạng thái khác, sự trưởng thành. Amelia là một nhân vật tiêu cực nhưng rất cần thiết hoàn thành bước ngoặt này. Qua cô, Pavese đã tượng trưng cái chết như ông đã nhìn thấy: Tham vọng, độc ác, nhưng đồng thời cũng rất cám dỗ và mời mọc đến nỗi nó đuợc ủy thác để dìu dắt một cuộc đời hồn nhiên và chẳng có chút liên quan nào. Amelia tàn ác mà quyến rũ, cuối cùng đã lôi cô vào một thế giới chưa từng quen biết… Đến với tác phẩm tiểu thuyết “Mùa Hè Tươi Đẹp” là chúng ta đang bước cánh cửa thứ nhất của Tủ sách tinh hoa văn học - cánh cửa với những tác phẩm được dịch trọn vẹn và giới thiệu cả tác giả lẫn tác phẩm trong bối cảnh văn hóa những đặc điểm thiết yếu, tiểu thuyết “Mùa Hè Tươi Đẹp” đưa chúng ta bước vào thế giới của những tác phẩm xuất sắc của tác giả Pavese có ảnh hưởng lớn đến với nền văn học Ý bấy giờ - cánh cửa Kiệt Tác. Sách dự kiến phát hành vào ngày 20/11/2011.  
Sổ Tay Cung Hoàng Đạo – Cự Giải
Sổ Tay Cung Hoàng Đạo - Cự Giải Bộ sổ tay 12 cung hoàng đạo với những hình vẽ dễ thương và kết cấu sổ độc đáo là món quà ý nghĩa mà Amun muốn gửi tới các bạn độc giả trong mùa hè này. Không chỉ đơn giản như những cuốn sổ viết lách thông thường, bộ sổ 12 cung hoàng đạo sẽ khiến bạn thấy thú vị hơn với những tip thú vị như tính cách đặc trưng, màu sắc bạn ưa thích, hay những người nổi tiếng cùng cung với bạn... Thậm chí bạn có thể được hí hoáy với món quà tặng kèm dễ thương của Amun. Mỗi cung hoàng đạo là một bí ẩn của vũ trụ, hãy đồng hành cùng Amun khám phá những điều thú vị xoay xung quanh chúng. Những cuốn sổ là món quà tuyệt vời cho bạn và những người thân yêu, sẽ được Amun ra mắt các bạn trong tháng 9.
Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà – Phần 2: Lời Nguyền Của Quỷ Độc
Cậu Bé Học Việc Và Thầy Trừ Tà - Phần 2: Lời Nguyền Của Quỷ Độc “Vào lúc này thế lực bóng tối đã chú ý đến con và sẽ cố để truy lùng con...” Công việc của Thầy Trừ Tà và người học việc của ông, Thomas Ward, là bảo vệ Hạt khỏi thế lực bóng tối. Họ cùng nhau loại bỏ phù thủy, hồn ma, và các ông kẹ ra khỏi Hạt. Nhưng giờ có một vài việc chưa được giải quyết ở Priestown. Ở sâu bên dưới các hầm mộ của nhà thờ ẩn nấp một sinh vật mà Thầy Trừ Tà sẽ không bao giờ đánh bại được; một thế lực độc ác đến nỗi toàn bộ Hạt đang gặp nguy hiểm. Quỷ Độc. Khi Thomas và Thầy Trừ Tà chuẩn bị cho cuộc chiến sống còn, thì sự việc trở nên rõ ràng rằng Quỷ Độc không chỉ là kẻ thù duy nhất của họ. Phán quan xuất hiện, tìm kiếm những ai có liên quan đến bóng tối để bỏ tù họ - hay tệ hơn thế. Liệu một mình Thomas có thể đánh bại Quỷ Độc không? Liệu cô bạn Alice của cậu có cảm thấy sai trái khi sử dụng phép hiệp thần không? Và liệu Thầy Trừ Tà có thể thoát khỏi nanh vuốt của tên Phán quan hay không?
Trò Chơi Vương Quyền 3B – Nước Mắt Sói Tuyết
Trò Chơi Vương Quyền 3B - Nước Mắt Sói Tuyết Bộ sách đồ sộ và đình đám Trò chơi vương quyền là một series tiểu thuyết sử thi viễn tưởng của tiểu thuyết gia nổi tiếng người Mỹ George R. R. Martin. Lấy cảm hứng từ tiểu thuyết “Cuộc chiến hoa hồng” và “Ivanhoe” Martin bắt đầu viết bộ sách vào năm 1991 và năm 1996 ông cho ra mắt ấn phẩm đầu tiên. Cuốn tiểu thuyết cũng như cả bộ sách nhanh chóng nhận được sự đón chào nhiệt liệt của một lượng fan hâm mộ khổng lồ, trở thành các tác phẩm best seller của nhiều bảng xếp hạng uy tín. Từ dự định viết một bộ ba tập lúc ban đầu, đến nay Martin đã đẩy kế hoạch đó lên thành bảy tập; và tập năm của bộ sách đã được phát hành vào 12/07/2011 vừa qua. Ngoài việc đoạt được hàng loạt các giải thưởng danh giá như giải khoa học viễn tưởng Hugo Award, bộ tiểu thuyết 'Trò chơi vương quyền' đã được bán bản quyền cho hơn 20 nước và dịch ra hơn 20 ngôn ngữ trên thế giới. Tại quê hương của mình, tập thứ tư và thứ năm của bộ sách liên tục đứng ở vị trí số một trong Danh sách bán chạy nhất New York Times vào năm 2005 và 2011. Về số lượng, series tiểu thuyết này đã bán được hơn 7 triệu bản tại Mỹ và hơn 22 triệu bản trên toàn thế giới. Kênh truyền hình HBO đã chuyển thể series tiểu thuyết này sang series phim truyền hình chất lượng cao, đậm chất Holywood khiến danh tiếng của bộ sách cũng như tên tuổi của tác giả ngày càng vang xa. Hiện tại, HBO Việt Nam đang phát song series phim này vào tối thứ năm, thứ 6 hàng tuần. Bộ sách viết về cuộc tranh giành quyền lực của bảy lãnh chúa vùng đất Weterlos và Essos, gồm những khu vực do các dòng họ lớn cai trị, trong bối cảnh nhiều thế lực đen tối có sức mạnh siêu nhiên như người Ngoại nhân, quỷ bóng trắng… luôn đe dọa xâm chiếm Weterlos. Lấy cảm hứng từ các sự kiện lịch sử như lịch sử nước Anh thời kỳ “Cuộc chiến hoa hồng”,  nhưng Martin cốtình bất chấp các quy ước về thể loại giả tượng để viết nên bộ tiểu thuyết này. Bạo lực, tình dục và sự mơ hồvề đạo đức thường xuyên hiển thị trong tác phẩm của ông. Nhân vật chính thường xuyên bị giết, các sự kiện được nhìn nhận dưới nhiều góc nhìn khác nhau, kể cả qua cái nhìn của các nhân vật phản diện, điều này khiến độc giả không thể nghiêng về các nhân vật “anh hùng” như các cuốn tiểu thuyết thông thường khác; đồng thời cũng khẳng định thêm sự thật rằng những nhân vật anh hùng không thể đi qua các biến cố mà không bị tổn thương, mất mát giống như trong đời thực. Chính vì vậy, Trò chơi vương quyền nhận được vô số những lời khen ngợi về chủ nghĩa hiện thực. Đồng thời bộ tiểu thuyết cũng nhận được những bình luận quan trọng về vai trò của phụ nữ và tôn giáo được thể hiện trong tác phẩm. Tác giả George RR Martin là tác giả khoa học viễn tưởng và nhà biên kịch thành công ở Hollywood. Tuy nhiên, chính việc thường xuyên phải cắt giảm nhân vật và những cảnh chiến đấu trong các kịch bản của mình vì những hạn chế liên quan  đến ngân sách và độ dài các tập phim; đã khiến ông quyết định quay lại với niềm đam mê viết lách, nơi trí tưởng tượng phong phú của ông không bị hạn chế bởi bất cứ điều gì và tạo nên bộ tiểu thuyết giả tưởng bán chạy nổi tiếng Trò chơi vương quyền.
Tâm Tình Tuổi Teen
Tâm Tình Tuổi Teen “Tâm tình tuổi teen” tập hợp những câu chuyện cảm động về tâm tư, tình cảm, cảm xúc của những bạn trẻ ở lứa tuổi thanh thiếu niên. Mỗi câu chuyện đều toát lên suy nghĩ thơ ngây, chưa hiểu biết sâu sắc, thiếu chín chắn của thế hệ nhiều hoài bão, lắm mộng mơ; hay bộc lộ sự cách biệt giữa hai thế hệ cha mẹ và con cái, đề cập đến bổn phận làm con, trách nhiệm học tập… Đó là sự đan xen những cảm xúc vui, buồn, thất vọng, tin yêu, mong chờ… thành thật nhất trong đời sống gia đình, trong học tập và cả những rung động đầu tiên của lứa tuổi học trò. Những tâm tình ấy sẽ giúp chúng ta hiểu được phần nào suy nghĩ của các em về cuộc sống, người thân, thầy cô, bạn bè… Đồng thời đó cũng là cơ hội nhắc nhở các bậc phụ huynh cần quan tâm nhiều hơn để có thể thấu hiểu, chia sẻ, cảm thông tâm tư nguyện vọng của con em mình; đặc biệt là phải có trách nhiệm hướng dẫn các em tiếp cận lối sống lành mạnh, có những suy nghĩ và việc làm tích cực, biết trân trọng bản thân, người khác cũng như những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Một Mình Ở Châu Âu
Một Mình Ở Châu Âu Bất hạnh là một tài sản Những người đàn bà, họ không một mình ngẫu nhiên tới Paris, Venice, Rome, Florence… Họ có thể là sinh viên mới ra trường, muốn đến Paris để viết văn; có thể là người đã đi qua một cuộc hôn nhân, giờ đến đó để nhìn lại; có thể là người bấy lâu vẫn mòn mỏi chờ đợi mối tình lớn của đời mình và mong nó xảy ra ở châu Âu… Hoặc họ có thể, như tác giả của cuốn sách này, đến châu Âu một mình để du lịch như một người không quá khứ, không ràng buộc; và để hỏi những câu hỏi bước ngoặt về tình yêu và hôn nhân… Cuốn sách này, hơn cả một cuốn du ký về những ngày du ngoạn qua các thánh địa mơ ước ở châu Âu, còn là một hành trình nội tâm xuyên suốt, dai dẳng, và không phải không đau đớn. Có thể thấy điều đó, dẫu chẳng ở châu Âu một mình. Trích đoạn trong sách: “…Nhưng có lẽ đó chính là vấn đề của quảng trường San Marco, của Venice, và là lý do tại sao đến đây lần thứ hai nhưng tôi vẫn không ấn tượng với quảng trường này. Có cái gì đó rất Hollywood ở đây và ở khắp Venice. Những người ngồi sưởi nắng ở đây, và dàn nhạc này không giống với những người sưởi nắng trong vườn Luxembourg. Bởi vì họ không sống ở đây. Họ đến rồi đi… Trong tất cả cái đẹp và sự tinh xảo của Venice, tôi không sao thoát khỏi cảm giác rằng thành phố này đang chết. Nó đang chìm dần. Venice là ngôi mộ của một quá khứ. Chỉ còn khách du lịch đến đây, và thành phố này chỉ còn đủ người để phục vụ du khách chứ nó không có những người Venice, như Paris có người Paris, Hà Nội có người Hà Nội. Sáng nay, sau khi rời nhà thờ Mary of Narazeth, tôi mua một vé xe buýt nước theo tuyến số 2 để đi từ đó tới quảng trường San Marco; tức là gần như đi từ đầu này đến đầu kia của Venice; có điều thay vì lấy vé tuyến số 1 chạy theo Kênh Lớn thì tôi lấy tuyến xe buýt chạy bên ngoài Lagoon. Với những người không quan tâm tới hành trình mà chỉ quan tâm tới cái đích cuối cùng thì tuyến số 1 hay số 2 đều thế cả, chúng đều kết thúc ở quảng trường San Marco; chính vì thế mà một bà già đã nói khi thấy tôi phân vân ngoài bến: “Lên đi con, cái nào thì cũng đến quảng trường San Marco thôi.” Thuyền chạy từ bến nước ra ngoài Lagoon. Từ đây, tôi có thể nhìn vào Venice và những công trình kiến trúc của nó – Byzantine, Gothic, Phục hưng… Tất cả đều tuyệt vời nhưng rất nhiều trong chúng chỉ còn là những xác nhà đóng kín và đang được UNESCO bảo quản như di sản văn hóa thế giới. “Di sản” – đấy là một từ chính xác nữa để mô tả Venice. Một thời carnival, các lễ hội hóa trang, những bữa tiệc và hòa nhạc không ngừng giờ chỉ còn lưu dấu ở những chiếc mặt nạ bày bán quanh quảng trường và dọc các con đường của Venice; các ngôi nhà, phòng hoà nhạc từng ngập các ông chúa bà hoàng giờ chỉ còn là những hành lang mục nát, tường gạch nham nhở, nước lên ngập tầng một vào mỗi trận lụt, khiến cho rêu rong nấm mốc loang lổ. Venice đẹp, Venice lạ, nhưng không thể ở đây mà không ý thức về sự lụi tàn. Phải, tiệc vui mấy cũng có lúc tàn và bữa tiệc Venice có lẽ đã tàn từ thế kỷ XIX. Tôi cũng như mười hai triệu khách du lịch đến đây mỗi năm chỉ như những khán giả đến nhìn những gì còn vương vãi từ bữa tiệc đó và cố hình dung về bữa tiệc. Dù thế, không thể không ngả mũ kính phục người Ý. Họ muốn xây một thành phổ nổi trên mặt nước, vậy là họ xây một thành phố nổi trên mặt nước. Họ muốn một thành phố như một đại tiệc không dứt, và họ đã có một thành phố là một đại tiệc không dứt. Cái đến sau là việc của cái đến sau. Sự lụi tàn trong tương lai không thể là điều ngăn trở sự sản sinh trong hiện tại. Có lẽ tôi và Sơn nên chia tay.”
Cực Phẩm Gia Đình (Tập 4B)
Cực Phẩm Gia Đình (Tập 4B) 'Cực phẩm gia đinh' là bộ truyện kiếm hiệp thời hiện đại. Truyện kể về Lâm Vãn Vinh - một thanh niên thế kỷ 21 - trong một lần du lịch núi Thái Sơn vô tình bị ngã rơi vào khoảng không gian kỳ dị được chuyển đến một thế giới song song. Tại đây có nhiều thứ trái ngược với thế giới thực như lịch sử thời Hạng Vũ chiến thắng Lưu Bang... Lâm Vãn Vinh rơi vào thời đại của Đại Hoa quốc tương đương với thời Đại Tống của Trung Nguyên. Tại thế giới này Lâm Vãn Vinh - Lâm Tam bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình. Nếu ở Việt Nam, tín đồ kiếm hiệp đã quen với một Lộc Đỉnh Ký khôn ngoan, phong lưu đào hoa thì hẳn Lâm Vãn Vinh - Lâm Tam cũng sẽ để lại ấn tượng tương tự và có phần mới mẻ bởi hơi thở của một thế giới hiện đại hiện hữu trong chính nhân vật này. Bằng tài năng kinh tế, văn chương, kiến thức hiện đại và bộ da mặt dày của một gian thương, Lâm Vãn Vinh đã khôi phục Tiêu gia, xây dựng nên gia sản từ bàn tay trắng. Rồi bằng văn tài, y tranh đấu với bao danh nhân tài tử, qua những trận đấu thơ ca, câu đối và kiến thức khoa học, thanh danh y trở nên lẫy lừng và được đức vua phong tặng Thiên hạ đệ nhất đinh. Vô tình, y bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực và trở thành con bài chủ lực của Hoàng đế, rồi cầm quân ra trận đánh đông dẹp bắc. Về các bóng hồng thì trong truyện nhiều vô kể, mỗi người một vẻ, có kỹ nữ, có nữ tài tử quốc sắc thiên hương, nữ doanh nhân, nữ kiếm khách..., mảng sắc trong truyện cũng có nhưng miêu tả rất đẹp không dung tục. Hầu như trang web kiếm hiệp nào cũng đăng Cực Phẩm Gia Đinh kèm theo những dòng tít 'siêu phẩm võ hiệp', 'cực hot' hay 'điên đảo võ lâm'... thu hút đông đảo thành viên bàn luận sôi nổi. Những ý kiến trái chiều khiến bộ truyện này càng trở nên nóng hơn. Hiện nay bộ truyện vẫn còn nguyên sức hút trong cộng đồng mạng. Xuất thân từ tay viết nghiệp dư, nghề trái của một quân nhân làm trong ngành xây dựng, với 'vốn hiểu đời' và năng khiếu văn thơ, tác giả Vũ Nham đã tạo nên cơn sốt 'Cực phẩm gia đinh' nức lòng độc giả đam mê dòng truyện chưởng. Hài hước nhưng vô cùng lắng đọng, khoáng đạt mà không vương thô tục... Đó chính là tuyệt phẩm hàng đầu trong làng truyện sắc hiệp hiện nay. *** Thông tin tác giả: Vũ Nham là một chuyên viên IT, tốt nghiệp đại học Vũ Hán, đã có gia đình và một con gái. Nhưng với niềm đam mê văn chương cùng tài năng thiên bẩm, anh đã có hai tác phẩm của riêng mình đó là Đô thị lương nhân hành và Cực phẩm gia đinh. Cực phẩm gia đinh là tác phẩm xuất sắc của anh được độc giả đón nhận nhiệt tình, làm mưa làm gió, khuynh đảo những tín đồ đam mê truyện sắc hiệp tại Trung Quốc và lan tỏa đến cả một số nước trong khu vực châu Á.  
Ngược Chiều Vun Vút (Tái Bản 2014)
Ngược Chiều Vun Vút (Tái Bản 2014) Blogger người Canada Joe đã trở lại với cuốn sách thứ hai sau bestseller Tớ là Dâu. Tuyển tập hơn 60 bài viết đặc sắc nhất của Joe trong suốt 4 năm qua với tham vọng trình làng một “phiên bản tác giả mới nhất” - một “tôi bây giờ khác nhiều với tôi cách đây mấy năm”. Đa số bài viết trong sách bắt nguồn từ những bài đã đăng trên Dân trí, VnExpress, tạp chi Đẹp, blog cá nhân của Joe. Một số bài Joe chỉnh sửa ngữ pháp cho phù hợp với trình độ ngôn ngữ đã phát triển hơn, một số Joe đã xây dựng lại từ đầu. Gồm những bài: - Các tay còi Việt Nam - Tạm biệt Hello - Dịch vụ TTBT - Hội phụ nữ ế chồng - Luật pháp và tình yêu - Em làm bên finance - Thoát xấu với Charisma Man - Văn hóa ong kiến - Hội những người thích ở một mình - Cảm giác sáng hôm sau - Hâm 3.0 và hơn thế nữa... ***** Trích Ngược Chiều Vun Vút 'Em làm bên Finance' Tiếng Việt. Tiếng Việt. Tiếng Anh. Tiếng Việt...Đôi khi nghe người Việt ở tuổi “phát triển sự nghiệp” nói chuyện với nhau tôi tiếc những năm tôi bỏ ra học từ mới. “Em làm bên Finance.” “Chị sẵn sàng settle down rồi.” “Cái đó rất là fix.” “Cậu ấy rất passive.” “Cái background của em ấy là gì?” “Chị ấy hơi hơi pessimistic.” “Tao có advice cho mày”, “Như thế là không turn around được.” “Phải có skill, chứ!” “Có lẽ em sẽ làm freelance.” “Lương của em sẽ performance based.” “Cho nhận passport chưa?” “Như vậy scale sẽ rất cao.” “Lớp em đang học boring lắm!” “Trường này rất nổi tiếng về teaching method.” “Em chưa give up.” (Ví dụ và 'inspiration' lấy từ blog Mr. G) Các từ tiếng Anh ghép vào đó tôi nghĩ nên chia thành hai loại – loại có từ tiếng Việt thay thế và loại không. Khi nói “thay thế” ý tôi là từ giống nghĩa, dùng sẽ không mất phần ý nghĩa quan trọng của từ tiếng Anh. Passive là bị động. Fix là cố định. Advice là lời khuyên. Boring là chán. Teaching method là phương pháp giảng dạy, etc. (là v.v.). Không ai nói từ “fix” rõ nghĩa hơn “cố định”, hoặc từ “advice” rõ nghĩa hơn “lời khuyên”. Có vài trường hợp như từ “netbook”, cụm từ tiếng Việt thay thế vừa dài dòng vừa mất phần ý nghĩa quan trọng. (Netbook rõ ràng khác với “máy tính xách tay” bình thường). Tuy nhiên theo tôi gần 90% trường hợp người Việt ghép từ tiếng Anh vào câu là có từ tiếng Việt giống nghĩa, giống chức năng. Vậy câu hỏi tiếp theo là “vì sao”? Nếu không phải để làm rõ nghĩa thì vì sao người ta hay ghép từ tiếng Anh vào câu nói tiếng Việt? Trước khi trả lời câu hỏi đó tôi nên nhấn mạnh: với nhiều ngôn ngữ khắp thế giới việc nhập từ tiếng Anh là bình thường. Tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Pháp và tiếng Rumani, hầu như ngôn ngữ nào ít nhiều đã và đang nhập từ tiếng Anh vào (mà đa số từ tiếng Anh nhập vào đó là trước đây chính tiếng Anh nhập từ ngôn ngữ khác.) Đây không phải vấn đề tranh cãi duy nhất ở Việt Nam. Điều đặc biệt ở Việt Nam là tốc độ và số lượng. Người Việt đã nhập rất nhanh từ tiếng Anh trong một thời gian rất ngắn, nếu có cách đo rất có thể sẽ được công nhận là kỷ lục Guiness. Từ đó chúng tôi có thể hiểu rất nhiều về văn hóa Việt Nam. Cũng có vài nước ở Châu Á như Singapore, Hồng Kông, Philippines, người dân nói tiếng Anh song song với tiếng mẹ đẻ. Cho dù có sự pha lẫn nhưng đó chủ yếu là hai ngôn ngữ riêng biệt với nhau. Ở Việt Nam đang có nguy cơ trở thành 2 trong 1, “tiếng Vietnamese”, không hẳn Tây cũng không hẳn Ta. Cuối cùng, tôi có một số người bạn trẻ khá giỏi tiếng Anh nhưng ít ghép từ tiếng Anh vào câu tiếng Việt. “Cố định” là “cố định”, không phải ai cũng “fix”. Nhưng quay trở lại với câu hỏi trên. Nếu không phải để làm rõ nghĩa thì vì sao nhiều người Việt đang thay từ tiếng Việt bằng từ tiếng Anh một cách nhiệt tình thế? Tôi có 4 cách lý giải. 1. Sính ngoại: Cho nó oai. Cho nó oách. Chứng tỏ rằng mình là người hiểu biết về thế giới (và khác “bọn nhà quê”) Tuy nhiên nhìn sâu vào là sẽ chúng tôi sẽ thấy cái nhìn “toàn cầu” đó có chất rất “địa phương”. Người Việt Nam sính ngoại thật. Đó là sự thật nhạy cảm, mà là nói chung thôi, nhưng vẫn là sự thật nên tôi không ngại nói. Tôi từng viết về lợi ích mà điều đó mang lại cho người da trắng; bài đó tôi phân tích từ góc độ ngoại, còn bài này tôi muốn phân tích từ góc độ nội. Sự thật là nhiều người Việt Nam chọn “đồ Tây” để có được sự ngưỡng mộ của ta. Đến với Tây để khoe với Ta. Người Tây có câu “Chính trị nào cũng là địa phương” (All politics is local), có nghĩa là đối tượng của hoạt động chính trị “xa nhà” thường là những người “trong nhà”. Mở các chiến tranh ở xa để làm hài lòng các công ty ở gần. Nếu đo “nhu cầu được ngưỡng mộ” của một xã hội bằng “mức độ sính ngoại” của xã hội đó thì có lẽ Việt Nam là xã hội mà người ta có nhu cầu được ngưỡng mộ nhất thế giới. Khỏi phải nói, đó là sự ngưỡng mộ của nhau. Khi nói “ngưỡng mộ”, ý tôi là người Việt nói chung rất cần tình cảm từ phía xã hội Việt Nam. Họ rất cần được mọi người quan tâm. Làm người tốt bụng hay thành đạt là chưa đủ. Họ cần được mọi người xung quanh công nhận là người tốt, nhất trí là người thành đạt. Đương nhiên có trường hợp ngoại lệ, nhưng tôi thấy đa số người Việt rất cần được khen, dù học sinh trẻ hay giám đốc già. “Văn hóa bằng cấp” không thể tự nhiên mà xuất hiện đâu. Nhu cầu đó hay được thể hiện bằng cách…thể hiện. 2. Trốn áp lực văn hóa. Ví dụ từ “love”. Mặc dù “I love you” và “Em yêu anh” giống nhau về mặt ý nghĩa nhưng với nhiều người trẻ, bán cho người ta một câu “anh yêu em” sẽ bị tính theo “đô-la văn hóa Việt” (với những áp lực đi kèm) còn bán câu “I love you” sẽ được tính theo đô-la văn hóa Tây. “I love you” có nghĩa là “Em yêu anh”, nhưng khi bán câu “I love you” sẽ không bị tính tiền thuế là các cảm giác gượng gạo, quá sến, và củ chuối ấy. Ví dụ khác, theo văn hóa Việt Nam hiện tại, từ “tài chính” hay mang tính chất “ẩn số vàng”; chất bí mật, chất phức tạp. Về chuyện “$” thì văn hóa phương Tây được coi là minh bạch hơn. Vậy khi nói “em làm ở bên finance” có khi cái tôi tiềm thức của người ta đang muốn trốn chất bí ẩn và đến gần hơn với chất minh bạch đó. Tôi chưa chắc nhưng tôi đoán rằng với nhiều người phụ nữ Việt Nam “ổn định” mặc dù đồng nghĩa với “settle down” nhưng lại khó nói hơn. Ổn định bị tính tiền thuế là mẹ chồng. Văn hóa Việt tạo một áp lực khá lớn đối với người Việt. Số lượng người trẻ muốn giảm bớt áp lực đó hiện rất nhiều – có lẽ ghép từ tiếng Anh vào ngôn ngữ sử dụng hàng ngày là một phương pháp nhẹ nhàng dùng để đạt được mục đích đó. 3. Ham hiểu biết: Đây là nguyên nhân dễ hiểu nhất. Thích học và áp dụng kiến thức mới. Không phải vì ai. Vì bản thân. 4. Nghe hay: “Tôi chẳng sính ngoại, chẳng ham học, cũng chẳng muốn trốn triếc gì hết. Tôi chỉ dùng các từ tiếng Anh ấy vì…nghe hay.” Chắc khái niệm đó cũng phổ biến. Một sở thích, thế thôi, phân tích sâu làm chi. Nếu tôi hỏi tiếp “vì sao nghe hay”, thì các bạn giữ khái niệm ấy sẽ trả lời “vì nghe hay mà”, rồi tôi chỉ biết cười mỉm và chuyển sang chủ đề khác là phim Cánh Đồng Bất Tận và body đẹp của các diễn viên nữ. Nếu thực sự nhìn vào cái “hay” ấy các bạn ấy sẽ phát hiện nhiều yếu tố như tôi nói trên. Nhưng chưa phát hiện đồng nghĩa với chưa có. “Edit” 01/11/2010 (thêm lý do thứ 5 vào) 5. Thành thói quen: Có khi trước đây người ta chọn dùng từ tiếng Anh thay từ tiếng Việt vì một trong những lý do trên; nhưng sau một thời gian họ dùng vì…đã dùng.  Phản xạ hoàn toàn tự nhiên dựa trên hành động quen thuộc của lưỡi, miệng và não. Cũng có trường hợp du học sinh biết từ tiếng Việt, nhưng phải lúc dùng tiếng Anh ở đại học họ mới biết khái niệm đằng sau từ đó. Hồi học cấp 3 ở Việt Nam họ biết “góc nhìn” là gì. Nhưng họ phải sang Anh học hai năm mới thực sự hiểu khái niệm sâu sắc đằng sau từ góc nhìn. Tuy nhiên lúc đấy góc nhìn không còn là góc nhìn nữa mà là “point of view”. Vậy nên sau khi quay về Việt Nam, mỗi lần khái niệm ấy xuất hiện trong đầu là từ “point of view” xuất hiện trong miệng. Hết phần nguyên nhân là đến với câu hỏi sau cùng. Đã nói người Việt rất mê sử dụng từ tiếng Anh trong giao tiếp hàng ngày. Đã nói nguyên nhân có thể là tính sính ngoại, là áp lực văn hóa, là khả năng học hỏi, là sở thích “just for fun”. Đã nói những điều đó nhưng tôi chưa trả lời câu hỏi làm nền cho vấn đề được nêu ra - Đó là việc tốt hay xấu? Có lẽ tôi không nên trả lời. Tôi có cái nhìn phiến diện. Tôi thấy rất vui khi các trẻ em Nhật chào tôi bằng “Konichiwa” và thấy rất ức chế khi các trẻ em Việt Nam chào tôi bằng “Hello”. Tôi càng ức chế hơn khi thấy phụ huynh dạy con mình chào người Tây bằng “Hello”. Tôi chưa nhìn sâu vào cảm giác ức chế đó. Tôi sợ sẽ thấy một sự phân biệt, dù ngây thơ hoặc thân thiện nhưng vẫn là sự phân biệt không hay. “Với người da trắng như ông kia thì con nói hello, còn với người da vàng như bố thì con phải nói chào bác, con hiểu chưa?” Vì sao phải dạy con làm thế? Ý các cháu sẽ hiểu là người Tây ở Việt Nam không cần hòa nhập – người Việt Nam ở Việt Nam sẵn sàng hòa nhập với văn hóa Tây. Quý khách hay tự ti? Tôi biết nhiều người nước ngoài giữ quan điểm là người Việt sử dụng tiếng Anh trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày nhanh và nhiều như bây giờ là điều tốt, giúp cho Việt Nam hòa nhập với thế giới, chứng tỏ rằng người Việt nhanh nhẹn và cởi mở. Có lẽ họ nói đúng và tôi chỉ là một ông già bị kẹt trong cơ thể người trẻ. Nhưng có lẽ không. Về tác giả: Joe là người Canada, sinh năm 1978. Anh được nhiều người Việt Nam biết đến bởi các bài viết hóm hỉnh và sự xuất hiện trên truyền hình với vai trò là người dẫn chương trình trên truyền hình.