eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Trương Thanh Thùy”

2030
2030 Ma cà rồng và người sói đã được nhắc nhiều trong văn học, trong điện ảnh nên có thể độc giả sẽ e dè khi chọn 2030 vì không chắc tác giả có thể làm nên một điều gì mới mẻ hay không?! Thật ra, 2030 cũng nhắc đến những đặc điểm căn bản mà nhiều người đã từng nghe qua, đã từng biết đến về ma cà rồng, về người sói. Nhưng, ở 2030 có những điều rất thật, rất gần gũi với con người, đó là sự hy sinh không điều kiện của tình yêu, là sự cao cả của tình bạn chân thành đưa con người đi qua những quyết định khó khăn đơn giản hơn, để họ có thể đồng lòng, cùng nhau làm những việc lớn hơn. Những nhà ngoại cảm, những nhà tiên tri có quyền năng thật hay không, chưa ai chứng minh được cả! Nhưng, những tiên đoán của nhà tiên tri mù Vanga có vẻ đã xảy ra, và về lời tiên đoán thế giới đảo lộn năm 2030 khi châu Âu sụp đổ là điều rất đáng sợ mà con người phải tìm cách để tháo gỡ, để tránh cho những điều đáng tiếc có thể xảy ra. Dưới góc nhìn văn học, bằng lối kể chuyện, đặt một tình huống giả sử, tác giả viết nên 2030 như một lời cảnh tỉnh những con người vì lòng tham mà hủy hoại đi cả thế giới sống của mình, của đồng loại mình. Nhưng chắc chắn, bên cạnh đó sẽ còn có những con người sẵn sàng hy sinh bản thân để cứu thế giới của họ. Điểm đặc biệt nhất trong 2030 có lẽ là mối giao kết đặc biệt giữa ma cà rồng và sói - thứ mà chưa từng được khai thác. Cũng ở đây, bằng phương pháp kể rất ẩn dụ, tác giả nhắc đến nhóm những con người “bán linh hồn cho quỷ dữ” để nhắc nhở chúng ta lại về lòng tham, tính ích kỷ, bản ngã sân si của mình rất có thể sẽ đem lại những hệ lụy khôn lường.
Thiên Linh Cái
Thiên Linh Cái Thiên Linh cái là một loại bùa ngải, mà ở một giai đoạn, đã có những con người vin vào sự mê muội của những người quanh mình để đồn thổi về quyền năng, hòng lợi dụng họ để cống nạp từ tiền tài, vật chất, đến sự kiêng dè, kính nể. Hai Tưng là nhân vật có thật, đã bị xử tử vì tội giết người trong quá trình luyện Thiên Linh cái. Tác giả đã kể lại câu chuyện này bằng văn học, để nghiệm về cuộc đời, khi con người ở cùng cực của sự đau khổ, hoặc đẩy mình vào tận cùng ngõ tối của lòng tham, họ khiến mình si mê, ngu muội và tự huyễn hoặc mình bởi những thứ siêu linh không thật. Câu chuyện có những tình tiết đáng sợ đến ám ảnh, rùng mình, nhưng sự thật tàn độc của những kẻ luyện Thiên Linh cái là như thế, mà con người vì hai chữ dị đoan chỉ nhìn bề ngoài rồi tin, rồi chạy theo một cách không suy nghĩ, để đem đến đau khổ cho người thân của mình và cả cho chính bản thân mình. Không cần hô hào chống lại mê tín dị đoan, tác giả dùng thuật tả của văn mình để phơi bày ra một sự thật phũ phàng và những hệ lụy đáng tiếc mà những ai đã, đang và sẽ phải chịu đựng khi để tâm hồn mình chạy theo những mong cầu không có thật. Điều đáng nói ở tác phẩm này, tuy độc giả khó tìm thấy tính nhân văn trong một câu chuyện toàn máu và ám ảnh, nhưng sự thật là tác giả đã nhân văn với cả nhân vật Hai Tưng của mình. Cho hắn một lý do để phạm tội, dẫu cho ngày phải đền trả lại. Thiên Linh cái hoàn toàn không có nhân vật “phản diện” hay “chính diện” mà chỉ là câu chuyện đấu tranh giữa tốt - xấu trong tự mỗi con người và nếu sa vào sai lầm thì do chính bản thân họ đã cùng với hoàn cảnh khiến sự yếu đuối của mình đưa mình đi. Đằng sau mỗi con người là một cuộc đời, một câu chuyện không chắc ai cũng biết, nên, đừng vội vàng lên tiếng đả kích ai, khi bản thân chúng ta chưa bao giờ hoàn hảo. Sách có thiết kế đặc biệt (đọc ngược, xuôi đều được); một mặt là tác phẩm truyện dài Thiên Linh cái (gắn với bìa Thiên Linh cái), một mặt là tác phẩm truyện dài Linh thú (gắn với bìa Linh thú) “Hai Tưng” là một trong hai nhân vật liên quan đến truyền bá mê tín dị đoan làm tôi phải lưu tâm nhất ở thời kỳ làm báo. “Hai Tưng” khiến tôi từng cảm thấy căm ghét vô cùng - theo cách tôi tự nhắc nhở mình không bao giờ được “ngó lơ”, được mặc kệ với những điều xấu trong xã hội khi còn cầm bút. Tôi đã đọc đi đọc lại vụ án về “Hai Tưng” đến hàng trăm lần như để buộc mình phải nhớ, ngoài kia, còn lắm kẻ lợi dụng lòng tin của người khác làm lời, và, bản thân mình không bao giờ được chùn bước, chùn bút. Để đến khi, tôi bắt đầu đuổi theo chữ nghĩa ở nghiệp văn chương, tôi vẫn không thể nào thôi nỗi ám ảnh về nhân vật này. Tôi trở lại viết về “Hai Tưng”, như tôi từng lật lại vụ án đúng thời điểm “Hai Tưng” bị xử tử để viết một bài báo khác, bằng một góc nhìn khác, trái tim đập những nhịp khác. Tôi tin, con người - bất kể là ai - làm gì, cũng có một nguyên nhân, một động cơ cả! Khi “Hai Tưng” trở thành nhân vật văn học của tôi, tôi yêu hắn theo cách lạ lắm - không thể thay đổi kết cuộc, vì, cho dù thế nào thì tội ác vẫn là tội ác và vẫn phải trả giá, nhưng, chí ít tôi muốn người khác nhìn thấy mặt “con người” của Hai Tưng, cũng hỉ - nộ - ái - ố, cũng đau khổ, cũng dằn vặt. Tôi muốn gửi gắm đến độc giả của mình - những người đã luôn quan tâm, ủng hộ tôi, những người đã luôn đồng cảm với tôi - rằng, số phận nằm ở bàn tay.' (Trương Thanh Thùy)
Đốm Trắng
Đốm Trắng Đốm Trắng là một chú chuột khác thường với cái đốm màu trắng trên bộ lông xám đen không giống ai, cùng với mùi thơm nước hoa khác lạ trên cơ thể. Chính sự khác biệt về hình thức khiến cho cậu không được đồng loại thừa nhận. Đốm Trắng sống cùng Gìa Hen bên bờ một con sông đầy rác, Và một ngày kia khi Gìa Hen không còn đủ sức bảo vệ nó, Đốm Trắng quyết định lên đường để tìm Mẹ, tìm câu trả lời cho hàng loạt câu hỏi: Tôi là ai? Tôi được sinh ra như thế nào? Sao tôi lại khác với đồng loại của mình? Hành trình của Đốm Trắng hết sức gian nan, khổ ải, và đầy bất ngờ khi phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy từ chính đồng loại, và kẻ thù. Đồng hành với Đốm Trắng là Lang và Bạch Tuyết: Lang, một con bọ muốn nhận mình là Chuột, muốn sống cuộc sống tự do như loài Chuột, còn cô nàng chuột với cái tên mỹ miều Bạch Tuyết lại muốn thoát ra khỏi loài người đi tìm cuộc sống mới. Cả ba đã trở thành bạn tốt, luôn yêu thương và bảo vệ nhau. Chúng lên đường với mục đích, nguyện vọng khác nhau, nhưng đã gặp nhau ở sự đồng cảm, cùng ước mơ vươn ra Thế Giới rộng lớn tìm kiếm tự do, tìm về giá trị thật của bản thân. Trên suốt cuộc hành trình chúng đã thấy được: Tấm lòng bao dung, nhân hậu của bác Cụt và bác Sùng với trái tim hy sinh cho đồng loại của mình, bác Vện yêu thương tất cả những loài bác gặp trên thế gian. Hay những kẻ thâm hiểm, gian ác như lũ Mèo hoang, mụ Cống Sa Tăng… Ngay cả đồng loại cũng sẵn sàng giết chết chỉ vì miếng ăn. Liệu rằng Đốm Trắng có tìm được mẹ để tìm ra sự thật? Liệu Lang, Bạch Tuyết có vượt qua được thử thách để tìm thấy cuộc sống đích thực cho chính mình?...Với ngôn từ trong sáng, nhẹ nhàng, câu chuyện Đốm Trắng đã dẫn dắt người đọc bước vào thế giới sinh động của loài vật với nhiều mối quan hệ giống như con người. Đó là cuộc đấu tranh giữa cái thiện và ác, giữa người yếu - kẻ mạnh, mà nếu không đủ dũng khí và tỉnh táo thì sẽ bị loại trừ, bị gạt ra khỏi rìa của cuộc sống. Là những bài học giáo dục trẻ thơ sâu sắc, cũng như lồng vào đó là tình thương, sự khoan dung, niềm tin tưởng vào những thân phận khi sinh ra đã mang trên mình những khiếm khuyết của cơ thể, từ hình thức lẫn nộị tâm. 'Một số đồng nghiệp nhận định rằng, đây là một tác phẩm khó xuất bản, khó quảng bá vì nhóm độc giả nằm giữa lứa tuổi thiếu nhi và thanh niên. Tôi không vì vậy mà cân nhắc lại chuyện chỉnh sửa ý tưởng ban đầu của mình để có một nhóm độc giả đông hơn, dễ tìm hơn và dễ tính hơn. Ngay từ khi nhen nhóm, ấp ủ ý tưởng này, đến những ngày lập đề cương, chỉnh sửa, tôi đã biết, con đường tôi đang chọn là hết sức khó khăn. Nhưng, với tôi, mỗi nhóm độc giả có những đòi hỏi riêng mà nếu không thật sự dấn thân vào, tác giả mãi mãi không bao giờ học hỏi được để tự làm mới mình, phát triển mình lên được. Đó là lý do tôi quyết định bắt tay vào viết tác phẩm này! Tôi cũng chưa từng bao giờ dám nghĩ mình sẽ thành công ở thể loại này, nhưng, khi viết, tôi cảm nhận được những điều thật sự hay ho, thật sự mới mẻ đến với bản thân. Tôi thấy mình trẻ lại, hừng hực sống, khát sống như những con chuột - con mèo - con chó tôi đã vẽ nên trong bức tranh này. Và, như tất cả mọi khi viết, cảm giác tự nhiên như tôi hít thở mỗi ngày. Không khí cho tôi một sự sống. Chữ nghĩa cho tôi một chốn thanh bình để dám ước mơ, dám đeo đuổi và dám dấn thân vào!' (Trương Thanh Thùy) Trích đoạn Đốm Trắng không có tên, vì, Đốm Trắng không có cha mẹ để có ai đó đặt tên cho nó. Đồng loại - những kẻ cùng giống nòi của nó - gọi nó là Đốm Trắng mãi thành quen, thành biệt danh, rồi thành tên của nó tự lúc nào, chính nó cũng không biết. Mà, thôi thế cũng được! Vậy thành ra, nó cũng có một cái tên, hoặc ít nhất là một cái gì đó để khi xướng lên, nó biết, đồng loại xung quanh nó biết, đó là biệt từ dành cho nó. Và, với nó, Đốm Trắng là từ dễ thương, dẫu sự thật là nó phải tự nói dối, lừa phỉnh, lắng quên cảm xúc thật của mình về hai từ này. Bởi, đồng loại của nó gọi hai từ Đốm Trắng theo ý khinh miệt hoàn toàn, không hề có một chút gọi là yêu chiều hay thích thú. Đốm Trắng còn nhớ, nhớ rất rõ, khi bộ lông xám đen trên người nó đã đầy đặn - nghĩa là nó đã trưởng thành - đồng loại quanh nó, ở cái khu rìa sông hôi hám này đã phải tổ chức một cuộc họp tưng bừng chỉ để bàn bạc về nó, về cái tên Đốm Trắng của nó và về cái quyết định đi hay ở của nó. Đốm Trắng được triệu đến cuộc họp. Nó bị buộc đứng tách ra hẳn một góc, trước hàng trăm cặp mắt đen lồi, thao láo nhìn nó như nhìn một con quái vật gớm ghiếc. Đốm Trắng không hiểu gì, tuyệt nhiên không thể hiểu. Mãi đến khi thiên hạ trong cái đống lổm ngổm ấy ồn ào bàn tán, nó mới dần dần hiểu ra. Nó đã tự mở ra cho mình những thứ tưởng chừng không bao giờ có trong cuộc đời chính nó.