eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Trần Việt Anh”

Bùa Yêu (Tặng Kèm Postcard) – Tặng Chữ Ký Tác Giả Cho 300 Đơn Hàng Đầu Tiên
Bùa Yêu (Tặng Kèm Postcard) 'Điều tuyệt vời nhất khi chúng ta còn trẻ, hẳn là được sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc đời mình. Yêu ai đó sâu nặng, làm những điều trái tim mách bảo, hít thở tự do, nuôi tiếp những mơ ước chạm tới bầu trời… “Bùa yêu” là tập hợp nhiều câu chuyện về những người trẻ như thế. Gặp nhau rồi lạc mất, đoàn tụ rồi chia xa…dù là niềm vui của khi kề cạnh, hay nỗi buồn của lúc xa rời…tất cả với những người trẻ đều tuyệt vời. Bởi chính từ những nỗi buồn và niềm vui ấy, chúng ta khôn lớn và trưởng thành lên, từng ngày… Nên đừng ngạc nhiên nếu bạn bắt gặp hình bóng mình trong những con người, những mối tình ấy. Vì nó được viết nên cho bạn. Thay một lời tri ân tới những tháng ngày tha thiết sống, tha thiết yêu thương và được yêu thương…' 'Bình yên cũng chỉ như buổi sáng nào đó trong đời, được thấy người mình thương lặng im bên khung cửa nắng và đọc sách. Rồi cô ấy mỉm cười...”
Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời (Tặng Kèm Postcard Xinh Xắn)
Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời (Tặng Kèm Postcard Xinh Xắn) Năm cũ đôi khi như một nỗi niềm quá viễn. Em nhìn thấy ở nó thương yêu, hờn giận, cả những khi vui buồn. Em cũng nhìn thấy nó sự xấu xa và gớm ghiếc. Hoặc tràn trề tin yêu. Bằng cách nào chăng nữa, thì năm cũ cũng đã qua. Tựa như chiếc áo được em cất vào trong tủ. Rằng mình sẽ chẳng bao giờ mặc lại nó một lần nữa. Nhưng cũng chẳng nỡ cho đi. Vì từ chiếc áo ấy, em sẽ tự tin chọn cho mình chiếc áo mới, nhiều tin yêu và trong sáng hơn. Bởi dù có qua bao nhiêu sóng gió hay khó khăn, thì đến tận cùng, rồi nắng mưa nào cũng sẽ dừng lại bên đời. Trích đoạn 'Hôm nay, cũng như thế, anh ngồi với một người anh mà mình yêu mến. Vẫn là những câu chuyện cũ, về âm nhạc, về cách người ta loay hoay định vị mình trong một xã hội rối ren, về xuất phát điểm của mỗi người và cách chúng ta phải chấp nhận mọi điều thế nào. Thấy vừa thấm vừa đau xót em ạ! Hóa ra bọn anh ngồi cùng nhau ngần ấy năm rồi, mà giờ mới biết, mình có cùng xuất phát điểm, cùng hoàn cảnh như nhau, và cả những đau đáu mà người ta ngày càng mong những người trẻ độ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi nghĩ đến ít thì càng tốt.'