eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Trần Chiến”

Cõi Người – Chân Dung Trần Huy Liệu
Cõi Người - Chân Dung Trần Huy Liệu Viết về một nhân vật lịch sử không xa xưa, thậm chí dồi dào tư liệu nhưng không dễ bởi độ phức tạp của bối cảnh đòi hỏi phải giải mã được. 'Cõi người' đã tiếp cận con người nhà cách mạng, nhà sử học Trần Huy Liệu ở một góc độ 'người' trong các khung tham chiếu thời đại, qua đó gợi lại tiến trình biến đổi của xã hội Việt Nam từ cận đại sang hiện đại. Trần Huy Liệu là một con người 'đa hệ'. Về mặt văn hoá, bắt đầu từ Nho giáo, ông chuyển dần sang tân học. Về 'nhân thân xã hội', trước sau ông là người dân tộc trong căn cốt, dù là trong phong trào Thanh niên, Quốc Dân đảng hay là người Cộng sản. Từ làm báo, trải qua hoạt động tuyên truyền rồi trở thành người viết sử, đời ông gắn với những trào lưu chính yếu nhất của nước Việt trong thế kỷ 20: Nho tàn, Tây học, chủ nghĩa Tam dân, hệ tư tưởng Cộng sản… Qua những tài liệu đã xuất bản và sổ tay ghi chép của chính nhà sử học Trần Huy Liệu, tác giả đã dựng nên một chân dung xác đáng nhất về một con người vừa là nhân chứng, vừa là người góp phần kiến tạo nên những biến cố quan trọng của đất nước. Vừa như sống trong những biến động sôi sục của thời đại, vừa thong dong ở một độ lùi của lịch sử, câu chuyện lôi cuốn người đọc ở một cách nhìn toàn diện mà vẫn rất chi tiết. Bản in lần này của Nhà xuất bản Trẻ được bổ sung thêm tư liệu, như những bức thư của học giả Đào Duy Anh, trao đổi với Thủ tướng Phạm Văn Đồng, và giáo sư Phan Huy Lê về câu chuyện Lê Văn Tám… Những điều này làm nên thêm sức hấp dẫn cho tác phẩm này.
Ốc Gió
Ốc Gió Bản thảo tập trung 13 truyện ngắn của Trần Chiến, dành nhiều trang cho hơi thở đời sống đương đại. Tác giả viết nhiều về sự giả dối, dù là trongcuộc sống của một người đi xuất khẩu lao động, ở một thị trấn du lịch ven biển, một gia đình Hà Nội, một bản tái định cư, trong các cơ quan nơi phố thị... bằng giọng văn khi trầm lắng, khi tưng tửng, khi giễu nhại sâu cay. Tác giả khéo léo để các câu chuyện khi rất thực tế, khi lại siêu thực, nhưng đều phơi bày rất trần trụi hiện thực xã hội. Tuy khác với các truyện giả cổ hoặc chiêm nghiệm lịch sử mà tác giả đã từng rất thành công, tập truyện Ốc gió vẫn tiến tới cái đích phô bày những căn tính của người Việt, những gì hay dở, bình thường và lạ thường. Tập truyện đọng lại một nỗi niềm về giá trị của đạo đức xã hội, những điều nhiều khi đắng đót sau lớp vỏ vui cợt hài hước.
A Đây Rồi Hà Nội 7 Món
A Đây Rồi Hà Nội 7 Món A đây rồi Hà Nội 7 món là tuyển tập những bài viết của nhà văn Trần Chiến về Hà Nội. Cuốn sách có thể khiến nhiều người đang sống ở Hà Nội giật mình nhìn lại bản thân và Hà Nội mà mình đang sống. Nhà văn Trần Chiến vốn được biết đến là một trí thức nho nhã, nhẹ nhàng, điềm đạm. Ở A đây rồi Hà Nội 7 món, ông đề cập đến những vấn đề nhạy cảm, những điều có thể gây tranh cãi bằng một giọng văn điềm đạm quen thuộc. Có lẽ, chính vì phong cách sống từ tốn, chậm rãi giữa một Hà Nội nhộn nhịp, vội vã đã giúp cho nhà văn Trần Chiến có cái nhìn sâu hơn về Hà Nội. Trần Chiến viết về ẩm thực Hà Thành, viết về những con phố cũ, về kiến trúc… Ông kể về những con ngõ gợi cảm ở Hà Nội. Như là ngõ Đoàn Nhữ Hài toàn nhà thấp, ngõ Tràng An có dáng dấp tiểu tư sản điển hình, ngõ Phất Lộc ngoằn ngoèo nhất khu “Ba sáu phố phường”. Trần Chiến viết về cả con người nữa, trong đó có nhà văn Tô Hoài. Ông kể: “Tô Hoài “bước” vào tôi dường như “rón rén” lắm, mà để lại bao nhiêu hương thừa.” Có thể thấy một tình yêu Hà Nội thiết tha sau từng trang viết của Trần Chiến. 'Hà Nội đáng thương. Vô hồn là phải, vì đám đông kia tuy sống nhờ Hà Nội, không muốn rời Hà Nội, nhưng Hà Nội chỉ là một phương tiện, không phải là nhà. Cứ nhìn những cuộc bia của hội đồng hương Nghệ An hay Thanh Hóa là hiểu: họ yêu quê họ biết bao nhiêu - nơi mà họ quyết ra đi… Đó, ngày nay ta sống trong Hà Nội là sống với các hội đồng hương khổng lồ và ồn ã…Người Hà Nội hằng tự hào về truyền thống “thanh lịch”, “hội tụ, kết tinh, lan tỏa” của mình. Điều đó là có thật. Nhưng còn một sự thật khác, là tứ xứ đổ về đây khai thác, tận dụng, bòn rút thành phố. Xin không cắt nghĩa nguyên nhân, chỉ nói rằng nó làm thành phố luộm thuộm, tự phát, nhem nhếch hơn…” (Trích “A đây rồi Hà Nội 7 món”)
Cậu Ấm
Cậu Ấm Một gia thế Hà thành đi lên từ sự lao động chăm chỉ và sống phong lưu, nhưng không ai dám chắc điều gì là bất biến khi cuộc chiến tranh bùng nổ. Vậy mà “cậu ấm” Vận - người thừa kế tất cả gia tài của người cha cự phú, được học hành cẩn thận - lại nhìn thấy sự bất biến ở lĩnh vực ẩm thực. Những món ăn ngon Hà Nội đã khiến nhiều thế hệ yêu thích đến mức như một phần làm nên chiều sâu lối sống mảnh đất này, đã sớm được Vận nhận ra sức mạnh và chỗ đứng của nó từ thời Pháp thuộc, qua thời kháng chiến ở cả vùng chiến khu lẫn vùng tạm chiếm, và cả ở một Hà Nội bao cấp khốn khó. Cái nghề làm bếp thay vì làm thầy, làm ông chủ… lại là nghề giúp gia đình và bản thân Vận đi qua bao biến thiên. Từ chỗ giấu ông bố tư sản để theo nghề nấu ăn đến làm anh nuôi cho kháng chiến, từ một chủ quán bún thang được cả người Pháp ưa thích đến làm đầu bếp cho cửa hàng ăn uống mậu dịch… cuộc đời Vận thực sự là tấm gương phản chiếu lịch sử Hà Nội một thời. Những câu chuyện làm báo thời Pháp, chuyện đầu cơ tích trữ, chuyện tài kinh doanh của phụ nữ Hà thành, chuyện cải tạo tư sản, chuyện những ngôi biệt thự bị chia năm xẻ bảy… vừa li kì, vừa nhiều đau đớn và cũng bộc lộ tinh thần an nhiên của người đã chọn một chỗ đứng theo ý mình. Số phận của một người sống với vẻ đẹp của những món ăn, những thú chơi và lưu luyến những nền nếp đô thị xưa cũ được Trần Chiến nhìn sâu ở khía cạnh nhân bản. Ẩm thực đã trở thành một giá trị nổi bật của đời sống Hà Nội, không chỉ thỏa mãn nhu cầu cơ bản của con người mà được nâng thành một tầm mức nghệ thuật quyến rũ. Thông qua số phận của mấy thế hệ gia đình tư sản Đỗ Như Thản và cậu ấm Vận, cuốn tiểu thuyết Cậu ấm của Trần Chiến dắt người đọc hồi tưởng lại những năm tháng trước, để tìm thấy một triết lý sống của thị dân Hà Nội, đan xen giữa di sản Nho phong và hành xử tân thời Tây học, giữa bàng quan thế sự với hăm hở chen chân vật lộn với thời cuộc. Thoát khỏi âm hưởng sử thi hay bi thương, câu chuyện về một cậu ấm Hà thành say mê nghiệp nấu ăn đã soi rọi một cái nhìn khác về quan niệm thẩm mỹ trong lối sống của người Hà Nội. Một tinh thần chuộng đẹp, tỉ mỉ, tinh tế và có khả năng chứa đựng, thâu nhận nhiều nguồn ảnh hưởng, đúng như bối cảnh của đô thị này.
Gót Thị Mầu Đầu Châu Long
Gót Thị Mầu Đầu Châu Long 10 truyện ngắn giả cổ trong tập “Gót Thị Mầu, đầu Châu Long” của Trần Chiến thể hiện sở trường của nhà văn, sự hiểu biết sâu sắc và thấm đẫm nền tảng văn hóa Bắc Bộ. Là con trai út của nhà sử học Trần Huy Liệu, Trần Chiến kế thừa sở học của một lĩnh vực phức tạp, diễn giải dưới góc nhìn của một người làm báo lâu năm và viết bằng văn chương của một tác giả dày nghề. Mảnh đất châu thổ Bắc Bộ - nơi những cư dân người Việt khai phá, quần tụ, và phát triển thành một không gian văn hóa đậm đặc những triết lý riêng - là bối cảnh cho những truyện ngắn giả cổ trong tập sách. Người đọc sẽ được gặp những câu chuyện cổ được giải mã theo lối mới, những góc nhìn độc đáo làm bật lên sự phi lý của những hủ tục lề thói trong xã hội phong kiến, sự vô nghĩa bạo tàn của chiến tranh và quyền lực. Giọng văn tinh tế, trau chuốt, dành nhiều tình cảm cho các nhân vật phụ nữ chịu thiệt thòi, những hình tượng đã đóng khung trong kho tàng văn chương nghệ thuật, nay được đặt trong bối cảnh khác, nhân bản hơn: cô Thị Mầu trót bị dâng cho đức vua để rồi một đời sống trong khao khát và nổi loạn, nàng Châu Long hay Thúy Vân lâm cảnh chồng chung, mỗi người một cách không chịu chấp nhận sự an bài của một hệ thống luân lý áp đặt của thần quyền, thế quyền và nam quyền. Những số phận kẻ sĩ, những bậc phụ mẫu dân bị Trần Chiến đem ra soi dưới một cái nhìn giễu nhại, hóm hỉnh, sâu cay nhưng cũng là những số phận đáng thương. Họ là kết quả của một xã hội trì đọng, một nền văn minh dựa vào cây lúa nước, những toan tính quẩn quanh và dục vọng kìm nén. Những ngôi làng đầy tinh thần cát cứ nhưng cũng sẵn sàng thần phục sự cai trị từ bên trên, truyền đời theo đuổi một chút hư danh. Một xã hội đầy những đầu dây mối nhợ mà mỗi số phận là một cái nút buộc không sao gỡ ra nổi. Những câu chuyện được viết bằng một giọng ăm ắp vốn từ dân dã, khi cần lại nhại giọng cổ sử, khiến cho câu văn lấp lánh vẻ phồn thực dân gian đương đại, đem lại những nỗi bùi ngùi thấm đượm mà cũng dễ bật cười vì sự trào lộng sâu cay.