eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Thủy Anna”

Lạc Giới (Tái Bản Bổ Sung Ngoại Truyện)
Lạc Giới (Bổ Sung Ngoại Truyện) 'Tôi viết phần ngoại truyện cho Lạc Giới, vào một ngày bận rộn cuối thu. Đó là một ngày say mê mà không hẹn trước, tôi đưa Lạc Giới trở lại với bạn đọc, không có ý định làm nên kỳ tích xuất bản, chỉ đơn giản vì tôi muốn đáp lại ân tình của độc giả đã ủng hộ và thương tôi suốt nhiều năm qua... Bảy năm. Tôi đã thay đổi nhiều. Mạnh mẽ nhưng cũng thêm nhiều phần yếu mềm. Cả tin nhưng đã biết điểm dừng sau bao vấp ngã, tôi không phải người con gái lứa tuổi đôi mươi để nhìn cuộc sống toàn những nỗi bất hạnh trần trụi. Mà, cuộc đời này còn có những bản tình ca! Đồng tính, lưỡng tính hay dị tính cũng đều là những kiếp người, họ có quyền được yêu, được sống và được hạnh phúc. Điều tôi muốn nhấn mạnh trong cuốn sách này, đó là điểm dừng cho mọi tốc độ! Ai cũng muốn có cảm giác an toàn trên hành trình của mình, phải vậy không? Hành trình ấy chỉ nằm trong hai chữ: Yêu và Sống! Yêu thế nào để không làm đau chính ký ức của mình, và sống làm sao để không thấy hoang tâm! Nội dung cuốn sách có phần ngoại truyện. Tôi biết, độc giả sẽ chờ điều gì ở cuốn ngoại truyện, sau bảy năm tôi ngừng viết. Những thân phận cuộc đời nhân vật sẽ ra sao??? Vẫn là Sang, là Tú, cuộc đời họ, những lát cắt đi qua và dừng lại. Tôi không đủ tàn nhẫn để viết về một cái kết đau không thốt nên lời. Nhưng có những thứ, nằm ngoài quyền năng của người viết! Rất thương!' (Thủy Anna)
Cô Đơn Cũng Không Khóc
Cô Đơn Cũng Không Khóc Tập thơ tình Cô đơn cũng không khóc được viết trong tâm trạng đủ đau, nỗi đau vừa chớm đi qua, vẫn còn để lại những cảm xúc được đóng đinh trong từng mạch chữ, là: Tiếc nuối! Cô đơn cũng không khóc! là mệnh đề của trái tim, mỗi khi những day dứt, dằn vặt, như sóng ngầm muốn òa vỡ, xô ngã tuổi trẻ của tôi xuống một vực sâu vô hình nào đó! Tự tin lên nào! Đừng khóc nữa ... Là những câu thần chú của tuổi trẻ khi tôi lấy hết can đảm rời xa P. Chàng trai ấy vẫn sống mãi trong tâm khảm của tôi, bởi những gì dang dở không có kết thúc, thì mãi vẫn là thứ mà người ta thường nghĩ đến, lúc không còn nơi bấu víu! Tôi mãi coi P là người tri kỷ của mình, dù P đã là thiên sứ! P đã rời khỏi thế gian này, nhưng P vẫn ở trong lòng tôi, như một ký ức bất tử. Đúng là, những gì đẹp sẽ còn sống mãi! Với tôi, P còn lớn hơn tình yêu, bởi chúng tôi đã từng có nhiều năm là bạn thân dưới một mái trường! Bước qua tan vỡ với P thật sâu lắng, day dứt và cả sự biết ơn! Bởi nếu cuộc đời này không gặp P, tôi sẽ không thể nhận ra giá trị của mình và gìn giữ nó! Để một ngày trưởng thành hơn, tôi gặp M trong tâm trạng nhớ cố hương da diết. Thứ duy nhất ở M cứ ở lì trong tim tôi không chịu rời đi, chính là ánh mắt! Ấm áp và an yên vô cùng. M, P đều vẫn còn lại trong tôi, dù nhiều thứ đã bỏ tôi đi mãi... Tập thơ tình Cô đơn cũng không khóc, tặng cho tuổi trẻ của tất cả mọi người, hãy bước qua nỗi cô đơn của chính mình bằng một cảm xúc tự tin, can đảm. 'Hãy tin vào tình yêu Dù ngày mai nó chết Có gì vĩnh cửu đâu? Mà tình yêu bất diệt!' (Thủy Anna)
Nếu Như Chưa Từng Gặp Anh
Nếu Như Chưa Từng Gặp Anh Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những năm tháng thanh xuân đầy ý nghĩa, đã nhắc tôi về yêu thương! Tuổi trẻ là mầm cây, yêu thương là mưa xuân. Có mối tình nào trở thành đại thụ mà không từng là những mầm cây bé xíu, yếu ớt, run rẩy bật lên từ đất ẩm? M, P trong trái tim tôi, rồi sẽ có trong trái tim mỗi người đã cầm cuốn sách này. Bởi tôi mong muốn rằng trong chúng ta, những ai đã có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, sẽ có thể gặp M, gặp P và ngả đầu vào vai người đàn ông mình tin cậy, chỉ để khóc! Bởi là con gái, việc tìm được một bờ vai cho mình dựa vào và khóc, thật hạnh phúc xiết bao! Khi tôi 12 tuổi, tôi không hề biết sau này, có một người đàn ông sẽ kéo đầu mình dựa vào vai Anh, và nói: “Ngoan nào! Đừng khóc nữa” những câu từ ấm như thảm nắng ấy, lại có thể khiến mọi nỗi sợ hãi tan đi. Thế nên, cô bé ngốc như tôi đã sống đơn độc, vô vọng suốt nhiều năm sau đó. Cái ngày tôi gặp P - mối tình đầu của tôi, là một khoảnh khắc đẹp và hằn sâu đến khó tả. P khiến tôi tin rằng: Tôi là cô bé lọ lem xinh đẹp và tốt bụng, niềm tin giản đơn ấy giống như chiếc kẹo, tôi đã đem theo bên mình suốt nhiều năm thanh xuân. Những lúc nhớ P, nhớ tuổi trẻ nồng ấm của mình, tôi lại cuồng cuồng lục tìm kỷ niệm của mình: “P ở đâu? Những nồng ấm chân thành năm xưa đâu? Sự giản đơn như viên kẹo ở đâu?” Tôi từng nghĩ, sẽ không thể tìm thấy ai có thể đẹp hơn P, không thể rung động thêm một lần nào nữa. Thanh xuân là thứ trôi đi, chỉ biết trôi đi chứ không hề biết dừng lại. Nước mắt không thể níu giữ được kỷ niệm đã hóa đá thời gian. P đã tạc lên phiến đá thời gian của tôi, là một hình ảnh chàng hoàng tử đẹp trai kẹo ngọt, một người bạn học giỏi, có má lúm đồng tiền và hàm răng trắng đều tăm tắp. Mỗi lần P cười, cả sân trường như ngập tràn ánh nắng ban mai. Thế nên, tôi cứ xao lòng cả khi, P đã là một ký ức không thể tái sinh hay làm lại, dù chỉ một lần. Bạn thử nghĩ mà xem?Cuộc sống sẽ thế nào nếu trong trái tim của bạn, không còn biết rung động trước tình yêu nữa? Tôi đã phung phí tuổi trẻ của mình trong khói thuốc Esse đắng nghẹt mũi, trong rượu men Nga cay xè, tôi đã uống và hút tất thảy sự cô đơn của mình, nỗi cô đơn của cô bé lọ lem khi chứng kiến mối tình đầu của mình đã rời khỏi thế giới tươi đẹp này như một thiên sứ, với đôi cánh lấp lánh bạc. Hẳn nhiên, P đã ở một thế giới tươi đẹp hơn, tôi vẫn tin như thế khi cố ngăn những giọt nước mắt đau đến thắt lòng. P vẫn ở trong trái tim tôi, gan lỳ và vĩnh cửu, sự gan lỳ của ký ức tươi đẹp, không chịu rời khỏi tôi để tái sinh thành một ký ức khác! Trong cuốn sách này, không có nỗi đau, chỉ có sự cô đơn, cô đơn cả khi đã được yêu thương. Rồi M đến. Cái ngày M đến, là ngày đặc biệt đến khó tin. Tôi có thể ngả đầu vào vai M để kể cho anh nghe những nỗi buồn rỉ máu không ngừng trong lòng mình. Nỗi buồn như có kiếp lai sinh, chẳng thể nào dứt ra được. Điều kỳ lạ, tôi đã tình nguyện chui ra khỏi vỏ ốc và những tháng ngày trầm cảm trong âm nhạc, trong khói thuốc, trong men rượu, để nói với M rằng: “M này! Giá như gặp anh sớm hơn. Bởi Nếu như chưa từng gặp anh, em sẽ không biết tiêu hoang sự cô đơn và buồn tẻ của tuổi trẻ vào đâu nữa. Rượu, thuốc lá, chỉ là những độc dược vô hình, lúc tỉnh say, tan khói thuốc, cô đơn lại lạnh lòng. Mà M này, sao bờ vai anh ấm thế?” Tôi chỉ là một cô gái, không ước muốn gì nhiều cho bản thân, chỉ mong có người đàn ông tin cậy, cho tôi cất giùm viên đá cuội dưới lòng suối trong vắt - viên đá cuội tên là nỗi cô đơn, bất an và mong manh dế sợ. Cảm ơn M, cảm ơn P, đã gieo an yên và thương thiết vào tâm hồn tôi. Nếu không thế, tuổi thanh xuân của tôi còn có gì để lưu lại? Phải không?