eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Thục Khách”

Trọng Tử ( – Tập 2)
Trọng Tử (Tập 2) Tiên - Ma, Thiện - Ác luôn luôn đối đầu nhưng vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Lớp trước ngã xuống lập tức lớp sau sẽ xô lên, hệt như vòng tròn luân hoàn của con người, sẽ luôn tiếp nối không ngừng, cũng hệt như bản chất của con người luôn luôn tồn tại nhiều mặt đối lập nhau, bởi vì con người là tổng thể của sự mâu thuẫn. Nói Ma giới dơ bẩn, chẳng lẽ Tiên môn lại sạch sẽ hay sao? Một câu hỏi của Trọng Tử lại khắc họa biết bao nhiêu điều. Vì định kiến, một chưởng môn danh tiếng, một đốc giáo nghiêm khắc của Nam Hoa và những kẻ quyền cao chức trọng, danh môn chính phái thẳng tay vùi lấp, bóp chết ước mơ, nhiệt huyết lẫn chặt đứt mọi hy vọng của một cô bé, chỉ vì cô bé ấy “trời sinh sát khí”, “trải qua ba kiếp nhất định sẽ nhập ma.” Vì định kiến, những kẻ gắn trên người cái mác “đại diện cho cái Thiện” sẵn sàng quy chụp những tội danh tày trời lên người một cô gái thiện lương bất chấp tất cả, miễn sao có được một lý do chính đáng và hợp thời để xuống tay diệt trừ “mối họa lớn của Lục giới”. Cũng vì định kiến mà bản thân một người làm sư phụ không dám dạy cho đồ đệ của mình học phép thuật chỉ vì lo sợ: “lỡ như đến một lúc nào đó…”, nỗi trăn trở trong lòng người cũng chẳng khác gì đám người trong tiên môn cả. Lúc nào cũng dè chừng, đề phòng và nghi ngờ cô bé vì cô bé lỡ mang trên người “sát khí trời sinh” kia.
Trọng Tử ( – Tập 1)
Trọng Tử - Tập 1 “Tiểu Trùng Nhi, con sẽ không thích cuộc sống này đâu, nhất định đừng thành ma.” Nhưng đại thúc không hiểu, ngoại trừ mình nàng, mọi người đều muốn nàng hóa ma. “Người trước nay chưa từng tin con.” Không phải không tin, người khác không thể phụ, chỉ có thể phụ mình nàng. “Muốn ta tha thứ cho ngươi, trừ khi núi Nam Hoa băng kết, sông Tứ Hải cạn dòng.” Lúc chàng vươn tay về phía nàng. Nàng chỉ cười, không mừng vui, không đợi mong, chỉ đứng đó cười. Hai kiếp sư đồ, ba lần thành ma, bãi bể hóa nương dâu, hỏi tình sâu tình cạn, hỏi yêu nhiều hận sâu? Chi bằng để băng kết núi Nam Hoa, để cạn dòng Tứ Hải, để kiếp sau tiên - ma được bên nhau, chẳng còn cách xa. Quay đầu, trời quang mây tạnh, trở về, khoảnh khắc siết chặt vòng tay, lòng này hướng sông dài. Như Tinh Xán, hận Trục Ba.
Trọng Tử ( – Tập 3)
Trọng Tử - Tập 3 Tiên - Ma, Thiện - Ác luôn luôn đối đầu nhưng vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Lớp trước ngã xuống lập tức lớp sau sẽ xô lên, hệt như vòng tròn luân hoàn của con người, sẽ luôn tiếp nối không ngừng, cũng hệt như bản chất của con người luôn luôn tồn tại nhiều mặt đối lập nhau, bởi vì con người là tổng thể của sự mâu thuẫn. Nói Ma giới dơ bẩn, chẳng lẽ Tiên môn lại sạch sẽ hay sao? Một câu hỏi của Trọng Tử lại khắc họa biết bao nhiêu điều. Vì định kiến, một chưởng môn danh tiếng, một đốc giáo nghiêm khắc của Nam Hoa và những kẻ quyền cao chức trọng, danh môn chính phái thẳng tay vùi lấp, bóp chết ước mơ, nhiệt huyết lẫn chặt đứt mọi hy vọng của một cô bé, chỉ vì cô bé ấy “trời sinh sát khí”, “trải qua ba kiếp nhất định sẽ nhập ma.” Vì định kiến, những kẻ gắn trên người cái mác “đại diện cho cái Thiện” sẵn sàng quy chụp những tội danh tày trời lên người một cô gái thiện lương bất chấp tất cả, miễn sao có được một lý do chính đáng và hợp thời để xuống tay diệt trừ “mối họa lớn của Lục giới”. Cũng vì định kiến mà bản thân một người làm sư phụ không dám dạy cho đồ đệ của mình học phép thuật chỉ vì lo sợ: “lỡ như đến một lúc nào đó…”, nỗi trăn trở trong lòng người cũng chẳng khác gì đám người trong tiên môn cả. Lúc nào cũng dè chừng, đề phòng và nghi ngờ cô bé vì cô bé lỡ mang trên người “sát khí trời sinh” kia.
Trọng Tử ( – Tập 3)
Trọng Tử - Tập 3 Tiên - Ma, Thiện - Ác luôn luôn đối đầu nhưng vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Lớp trước ngã xuống lập tức lớp sau sẽ xô lên, hệt như vòng tròn luân hoàn của con người, sẽ luôn tiếp nối không ngừng, cũng hệt như bản chất của con người luôn luôn tồn tại nhiều mặt đối lập nhau, bởi vì con người là tổng thể của sự mâu thuẫn. Nói Ma giới dơ bẩn, chẳng lẽ Tiên môn lại sạch sẽ hay sao? Một câu hỏi của Trọng Tử lại khắc họa biết bao nhiêu điều. Vì định kiến, một chưởng môn danh tiếng, một đốc giáo nghiêm khắc của Nam Hoa và những kẻ quyền cao chức trọng, danh môn chính phái thẳng tay vùi lấp, bóp chết ước mơ, nhiệt huyết lẫn chặt đứt mọi hy vọng của một cô bé, chỉ vì cô bé ấy “trời sinh sát khí”, “trải qua ba kiếp nhất định sẽ nhập ma.” Vì định kiến, những kẻ gắn trên người cái mác “đại diện cho cái Thiện” sẵn sàng quy chụp những tội danh tày trời lên người một cô gái thiện lương bất chấp tất cả, miễn sao có được một lý do chính đáng và hợp thời để xuống tay diệt trừ “mối họa lớn của Lục giới”. Cũng vì định kiến mà bản thân một người làm sư phụ không dám dạy cho đồ đệ của mình học phép thuật chỉ vì lo sợ: “lỡ như đến một lúc nào đó…”, nỗi trăn trở trong lòng người cũng chẳng khác gì đám người trong tiên môn cả. Lúc nào cũng dè chừng, đề phòng và nghi ngờ cô bé vì cô bé lỡ mang trên người “sát khí trời sinh” kia.
Trọng Tử ( – Tập 2)
Trọng Tử (Tập 2) Tiên - Ma, Thiện - Ác luôn luôn đối đầu nhưng vĩnh viễn không bao giờ kết thúc. Lớp trước ngã xuống lập tức lớp sau sẽ xô lên, hệt như vòng tròn luân hoàn của con người, sẽ luôn tiếp nối không ngừng, cũng hệt như bản chất của con người luôn luôn tồn tại nhiều mặt đối lập nhau, bởi vì con người là tổng thể của sự mâu thuẫn. Nói Ma giới dơ bẩn, chẳng lẽ Tiên môn lại sạch sẽ hay sao? Một câu hỏi của Trọng Tử lại khắc họa biết bao nhiêu điều. Vì định kiến, một chưởng môn danh tiếng, một đốc giáo nghiêm khắc của Nam Hoa và những kẻ quyền cao chức trọng, danh môn chính phái thẳng tay vùi lấp, bóp chết ước mơ, nhiệt huyết lẫn chặt đứt mọi hy vọng của một cô bé, chỉ vì cô bé ấy “trời sinh sát khí”, “trải qua ba kiếp nhất định sẽ nhập ma.” Vì định kiến, những kẻ gắn trên người cái mác “đại diện cho cái Thiện” sẵn sàng quy chụp những tội danh tày trời lên người một cô gái thiện lương bất chấp tất cả, miễn sao có được một lý do chính đáng và hợp thời để xuống tay diệt trừ “mối họa lớn của Lục giới”. Cũng vì định kiến mà bản thân một người làm sư phụ không dám dạy cho đồ đệ của mình học phép thuật chỉ vì lo sợ: “lỡ như đến một lúc nào đó…”, nỗi trăn trở trong lòng người cũng chẳng khác gì đám người trong tiên môn cả. Lúc nào cũng dè chừng, đề phòng và nghi ngờ cô bé vì cô bé lỡ mang trên người “sát khí trời sinh” kia.