eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Thanh Sam Lạc Thác”

Thời Gian Trôi Mãi
Nhâm Nhiễm đã vội vã rời khỏi Bắc Kinh trong mâu thuẫn, tự trách và băn khoăn, định bắt đầu lại một cuộc sống hoàn toàn mới. Thế nhưng hồi ức trong quá khứ tồn tại khắp nơi, Trần Hoa lại không muốn buông tay… Là trò chơi mèo bắt chuột, hay là sự kiếm tìm khổ sở của mối tình dịu dàng ngày cũ…? Giữa Trần Hoa và Nhâm Nhiễm lại bắt đầu một mối tình khác thường. Một mối tình rực rỡ khi đã bỏ lỡ nhau nhưng bỗng quay trở lại tìm nhau, Một đôi tình nhân tiếp tục vùng vẫy, giằng co trong những tháng ngày trôi mãi, Lần này, chúng ta sẽ được thấy kết cuộc thế nào? Họ đã đi qua tuổi trẻ, đi qua năm tháng Thế nhưng, thời gian ít nhất đã dừng lại ở nơi này. Mời các bạn đón đọc!
Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ
Cô gái Nhâm Nhiễm không đón nhận tình cảm của thanh mai trúc mã Kỳ Gia Tuấn, mà lại yêu Kỳ Gia Thông – anh cùng cha khác mẹ với Gia Tuấn. Kỳ Gia Thông là con riêng nên trưởng thành một cách độc lập, tính cách lãnh đạm, nhưng dần dần đã rung động trước sự dũng cảm, ngây thơ của Nhâm Nhiễm. Hai người cùng sống một cuộc sống xa rời mọi người, nương tựa vào nhau, nhưng cuối cùng Nhâm Nhiễm vẫn theo Kỳ Gia Tuấn đi du học ở Úc. Kỳ Gia Thông nhận ra anh không quên được Nhâm Nhiễm nên hai năm sau đã đến Úc thăm cô, nhưng vì hiểu lầm mà thất vọng trở về. Khi gặp lại nhau, Nhâm Nhiễm đã không còn là thiếu nữ ngây thơ ngày nào. Tình cảm từ đơn giản, rõ ràng trở nên phức tạp, người mà cô yêu sâu đậm năm xưa đã trở nên xa lạ, đột nhiên quay đầu lại, ánh đèn đã rực rỡ, ai là người mà bạn nguyện đợi chờ mãi mãi? Mời các bạn đón đọc!
Nếu Như Yêu
Nếu Như Yêu “Vì yêu nên lo, Vì yêu nên sợ Nếu không có yêu thương Thì không còn lo sợ.” Nếu như yêu giống như một lát cắt ngang qua cuộc đời hiện thực, biểu hiện đầy đủ những sắc thái của yêu thương. Vì yêu nên hy sinh, vì yêu nên khoan dung, vì yêu nên tha thứ, vì yêu nên mạnh mẽ, vì yêu nên điên cuồng… Nếu như yêu là một câu chuyện xúc động, đầy tính nhân văn và tình người về quá trình đi tìm nguồn gốc xuất thân của hai cô gái, xoay quanh họ là những mối quan hệ gia đình, bạn bè, công việc có mâu thuẫn, có hiểu lầm, có xung đột, giận hờn, nhưng trên hết lòng bao dung, tình yêu thương, nhân ái giữa con người với con người luôn tràn đầy. Nếu như yêu hãy biết hi sinh, cảm thông, chia sẻ và yêu thương lẫn nhau, đừng để lại những niềm hối tiếc…
Gia Cố Tình Yêu
Gia Cố Tình Yêu Tác Giả: Thanh Sam Lạc Thác *** Thế mà một cuộc điện thoại gọi cho chồng lại làm cô nhớ đến chuyện dĩ vãng xưa cũ gần như đã phai nhòa trong cô, Cam Lộ có chút buồn bã, lại có chút buồn cười. Giờ nghỉ trưa kết thúc, cô cùng các giáo viên khác thu dọn ghế nằm, tập trung vào một góc. Buổi chiều cô có lớp, nhìn lướt qua tập giáo án, nội dung bài giảng nhanh chóng hiện lên trong đầu cô, đúng giờ cô đến phòng học lớp 10/2. Sau khi tỉnh đổi mới cách dạy và học, cấp hai thi lịch sử đề mở, lại chiếm một số điểm không mấy quan trọng, ngoài số ít em có hứng thú với lịch sử ra, những học sinh khác từ cấp hai đã không còn nghiêm túc học môn này. Sang cấp ba, giáo viên không thể không vừa dạy bài mới vừa ôn lại bài cũ. Cam Lộ luôn dạy các lớp cấp ba ở trường học trước, công việc vô cùng bận rộn, sau khi chuyển về trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm này, cô thay một giáo viên bị ốm dạy lịch sử lớp 7 cho sáu lớp, công việc không thể tính là ít, nhưng áp lực không nhiều. Học kỳ này được phân dạy cấp ba bốn lớp, lại là tiết học bắt buộc, hơn nữa chắc chắn sẽ theo đến lúc thi tốt nghiệp, tự nhiên trách nhiệm cũng nặng nề hơn. Cô giảng bài vừa nhẹ nhàng lại có logic, khiến kiến thức bài học có phần rối rắm, dài dòng ở sách lịch sử mới trở nên dễ hiểu và cô đọng hơn, nhưng do thời gian có hạn, không thể đi sâu hơn, cô đành cố hết sức bảo đảm trong thời gian quy định có thể giảng rõ ràng nội dung chính của chương trình học.Học sinh bây giờ tư duy rất nhạy bén, tất nhiên có học sinh xì xầm nói môn lịch sử khô khan nhạt nhẽo, còn lâu mới thú vị được như chương trình “Bách gia giảng đàn” trên truyền hình, tại sao cô giáo Cam không thể giảng lịch sử sinh động thú vị giống như Kỷ Liên Hải. Cam Lộ không lấy làm phật lòng, chỉ nói với các em rằng, thứ nhất cô không định phán xét chương trình này, thứ hai cô không phản đối xem “Bách gia giảng đàn”, nhưng chỉ xem “Bách gia giảng đàn” e rằng chẳng thể nào thi đậu, còn nhiệm vụ của cô là bảo đảm các em có thể đạt được điểm thi tỉ lệ thuận với mức độ nỗ lực học tập của mình: “Còn đối với các em có hứng thú với môn Lịch sử, thì sau khi phân ban, có thể chọn cho mình một hướng phát triển thích hợp, đến lúc đó các em sẽ hiểu, lịch sử chân chính có nội dung phong phú hơn nhiều chương trình ‘Bách gia giảng đàn.” Tất nhiên, cô sẽ không nói với các cô cậu bé này rằng, trên phương diện nghiên cứu, lịch sử là một môn khoa học có phần khô khan, nội dung thì chắn chắn phong phú nhưng hứng thú thì không chắc lắm. Nếu cô không phải là trước khi thi tốt nghiệp trung học phổ thông gia đình gặp khó khăn, không thể chuyên tâm học tập, lại thêm điền chọn nguyện vọng sai, thì đã chẳng vào Đại học Sư phạm, càng không bị xếp vào chuyên khoa Lịch sử. Bốn năm ròng rã, cô thật sự đã có hứng thú với môn Lịch sử, luận văn tốt nghiệp cũng được các giáo sư đánh giá cao, nhưng khi sắp tốt nghiệp, cô quả quyết ra trường tìm việc làm chứ không thi nghiên cứu sinh, không muốn mình chìm trong nghiên cứu lịch sử. Rất ít người có được lựa chọn đúng đắn ngay từ khi bắt đầu. Những đứa trẻ nửa người lớn này đã có phụ huynh của chúng lo lắng, thứ mà cô có thể làm chẳng qua chỉ là một giáo viên hết lòng với nghề mà thôi. Tan trường, Cam Lộ vừa gọi điện cho cha vừa thong thả đi ra khỏi trường. Cô đang định đi tới trạm xe buýt thì nghe có tiếng ai đó gọi mình: “Lộ Lộ.” Cô quay qua, một người đàn ông cao ráo đang đứng dựa vào chiếc Audi A6 màu đen cách cô không xa, mặc một chiếc áo khoác màu xám đậm, trên tay là điếu thuốc đang hút dở, mặt đầy vẻ ngạc nhiên nhìn cô. Cam Lộ nghĩ, giờ nghỉ trưa vừa nhớ đến người đó, buổi chiều người đó bỗng xuất hiện ngay trước mặt mình, đúng là linh thật. “Chào anh, Nhiếp Khiêm.” Im lặng một lát, hai người gần như đồng thanh nói, “Anh (em) sao lại ở đây?”Nhiếp Khiêm cười, anh có gương mặt sáng sủa đẹp trai, hai đường chân mày sắc lạnh, đôi môi mỏng mím chặt, bình thường không bao giờ nói cười tùy tiện, lúc này nụ cười đó khiến những đường nét nghiêm nghị trên gương mặt bỗng dịu lại, anh vừa vung tay, điếu thuốc còn lấp lòe đốm lửa nhỏ rơi trúng phóc vào thùng rác cách đó vài mét: “Anh đi cùng với ông chủ. Con trai ông ấy học ở trường này, hôm nay hình như phạm lỗi gì đó, bị mời phụ huynh. Còn em?”“Em dạy ở đây.”“Anh nhớ em dạy ở trường Trung học Văn hóa kia mà.”“Chuyển về đây hơn một năm rồi.” Cam Lộ trù trừ một lát rồi hỏi: “Anh không phải là làm việc ở tỉnh ngoài sao? Về công tác à?”“Anh về được gần một tháng rồi.” Nhiếp Khiêm rút danh thiếp ra đưa cho cô, “Hiện nay đang làm ở đây.”Cam Lộ không vội xem, một chiếc BMW kiểu cũ màu trắng từ phía sau lướt qua cạnh người cô rồi dừng lại, Thượng Tu Văn bước ra, đứng vịn cửa xe gọi: “Lộ Lộ.”Cam Lộ đành giới thiệu ngắn gọn: “Thượng Tu Văn, chồng em; Nhiếp Khiêm, bạn học phổ thông của em.” Hai người đàn ông đứng cách nhau bởi chiếc BMW lịch sự gật đầu chào nhau, Cam Lộ quay sang nói với Nhiếp Khiêm: “Em đi trước nhé.”Cam Lộ lên xe ngồi cạnh chồng, với tay thắt dây an toàn, tấm danh thiếp trên tay rơi xuống hộp đồng hồ chỉ tốc độ, Thượng Tu Văn nhặt lấy liếc qua rồi đưa lại cho cô, lúc này cô mới chú ý đến dòng chức vụ CEO Công ty TNHH bất động sản Tín Hòa phía trên tên của Nhiếp Khiêm, bất giác ngây người ra.Thượng Tu Văn khởi động xe, nói gì đó nhưng cô không nghe rõ, chỉ “ừm” một tiếng, một lúc sau phát giác thái độ có chút không bình thường của mình liền chữa ngượng: “Người bạn cùng lớp này lúc trước học kiến trúc, thành tích rất tốt, em cứ nghĩ là anh ấy trẻ trở thành một kiến trúc sư, không ngờ sau khi tốt nghiệp anh ấy lại khởi nghiệp kinh doanh bất động sản.”“Công ty Tín Hòa mấy năm gần đây phát triển rất tốt ở thành phố này, tuổi anh ta mà làm đến chức đó có thể nói là thăng tiến rất nhanh rồi.” Công ty của Thượng Tu Văn là đại lý vật liệu thép trong ngành xây dựng, nên rất hiểu về lĩnh vực bất động sản.“Có lẽ thế, trước đây em luôn cảm thấy anh ta không theo chuyên môn của mình thật là đáng tiếc.”“Anh ta thì cũng có thể tính là làm đúng ngành đúng nghề rồi, không phải người nào cũng giống em học chuyên khoa sư phạm lịch sử sau đó làm cô giáo dạy lịch sử thì mới được cho là làm đúng ngành đúng nghề.” Thượng Tu Văn mỉm cười, trước đây anh học về tài chính, hiện nay đang kinh doanh vật liệu thép, tất nhiên cũng chẳng thể nói là làm đúng chuyên môn.Cam Lộ tiện tay cất tấm danh thiếp vào túi xách: “Nếu em có thể giống Giai Tây hạ quyết tâm sớm thì tốt biết mấy.”Tiền Giai Tây là bạn cùng lớp cũng là bạn thân của cô, lúc chưa tốt nghiệp cô ấy đã dứt khoát từ bỏ ý định làm cô giáo, nộp đơn xin việc vào một công ty vốn nước ngoài, bắt đầu từ vị trí tiếp tân, sau khi tìm được cơ hội thăng tiến, cô đổi nghề, làm hết công việc này đến công việc khác, sau đó lại xin được vào đài truyền hình, từ tay chạy việc, văn thư dần dần trở thành biên đạo chương trình, đã bắt đầu tham gia chế tác một số chương trình truyền hình, tham vọng của cô là trở thành một nhà chế tác thành công. Cô từng nói: Đừng nói là vào đài truyền hình, cho dù là làm một nhân viên quèn vẫn tốt hơn là suốt ngày hít bụi phấn.“Sao, em không muốn làm cô giáo nữa à?”“Ngoài dạy lịch sử ra, em còn biết làm gì khác nữa.” Cam Lộ hiện giờ dù đã chán hít bụi phấn, lại cũng mất luôn nhiệt huyết đổi làm nghề khác, “Haizzz, sao hôm nay anh lại rảnh rỗi đến đón em vậy?”Thượng Tu Văn mắt vẫn nhìn thẳng, khóe miệng hơi nhếch lên như cười: “Anh mới nói rồi đấy, tiện đường đi ngang qua. Chúng ta hôm nay ăn tối ở ngoài, sau đó đi xem phim nhé.”Gần đây Thượng Tu Văn bận rộn với công việc, họ đã rất lâu không đi ra ngoài cùng nhau, ý tưởng này rất thu hút Cam Lộ, dù rằng cô phải soạn giáo án, phải chuẩn bị cho cuộc thi, lại phải chấm bài nữa: “Nhưng…”“Yên tâm đi, anh đã gọi cho mẹ rồi.”Cam Lộ nhìn thẳng phía trước, cười không nói gì, nụ cười đó khiến gương mặt thanh tú của cô rạng rỡ, phảng phất niềm vui trào dâng trong lòng. Thượng Tu Văn đưa tay vuốt tóc cô, cảm thán: “Lấy được người vợ dễ chiều chuộng thế này, anh thấy có chút tội lỗi rồi đây.”Cam Lộ liếc xéo anh: “Em không phiền lòng việc anh chiều chuộng em nhiều hơn để giải tỏa cảm giác tội lỗi trong anh đâu.”Thượng Tu Văn lắc đầu cười: “Chiều chuộng quá thì thật đúng là trong lòng có gì mờ ám rồi. Hơn nữa…” Phía trước gặp đèn đỏ, anh nhanh nhẹn thắng lại, tay phải kéo phanh, rồi tiện tay vuốt tóc cô, “Em sẽ chán ngấy cho xem, điều này đối với đàn ông là thất bại thảm hại rồi.”Cam Lộ nghĩ, mọi cử chỉ, hành động của Thượng Tu Văn đều rất có chừng mực, trước nay không để thiếu sót, cũng không thái quá. Lời nói tình cảm của anh, sự ân cần của anh, thái độ ôn tồn của anh, nhiệt tình của anh… những gì anh bỏ ra luôn thu được lợi ích. Một người đàn ông như thế, cô nghĩ có lẽ chẳng bao giờ cô thấy được lúc anh mất thăng bằng, dĩ nhiên càng không thể chán anh, cô không biết nên lo hay nên mừng vì điều này. (trích Gia Cố Tình Yêu - Thanh Sam Lạc Thác) Về Tác Giả:   Thanh Sam Lạc Thác lớn lên tại một thành phố sông nước, làm công việc văn phòng, sống một cuộc đời bình thường của một cô gái thành phố, lúc rảnh rỗi thường thích viết, mượn câu chuyện người khác để bộc lộ cảm xúc nội tâm. Luôn tin tưởng tình yêu là kỳ tích chỉ có thể cảm ân trong cuộc đời, cho dù kỳ tích ấy xuất hiện ở cuộc đời người khác. Các tác phẩm tiêu biểu: Nơi ánh đèn rực rỡ, Con đường đưa tiễn đầy hoa, Gia cố tình yêu… Mời Bạn Đón Đọc!