eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Nikolai A. Ostrovsky”

Thép Đã Tôi Thế Đấy (Huy Hoàng)
Thép Đã Tôi Thế Đấy Thép đã tôi thế đấy – Một pho sử thi tráng lệ về chủ nghĩa lý tưởng quang vinh của nhà văn Liên Xô Nikolai A.Ostrovsky, được sáng tác trong lúc nhà văn bị mù hai mắt, liệt toàn thân, và phải mất đến ba năm mưới hoàn thành. Nhân vật chính trong truyện, Pavel Korchagin, vốn là một cậu thiếu niên bướng bỉnh và ương ngạnh. Trong làn sóng cách mạng, Pavel dần dần trưởng thành và trở thành một chiến sĩ cộng sản kiên cường. Pavel vui vẻ và nhiệt thành cống hiến toàn bộ sức thanh xuân cho lý tưởng, cho công cuộc xây dựng đất nước. Anh đã phải trải qua vô số thử thách cam go phải hứng chịu muôn vàn khổ cực cả về thể chất lẫn tinh thần, nhưng không bao giờ chịu lùi bước. Trong quá trình đó, không phải không có lúc thất bại, có lúc nảy sinh ý định buông xuôi, song trải qua sự đấu tranh tư tưởng quyết liệt, cuối cùng anh vẫn chiến thắng bản thân, chiến thắng bệnh tật và bất hạnh, để bắt đầu một cuộc sống mới - sáng tác văn học. 'Con người, quý nhất là sinh mệnh. Mỗi người chỉ có một sinh mệnh, cho nên cần phải sống sao cho khỏi phải ân hận, xót xa vì những năm tháng sống hoài, sống phí cho khỏi phải hổ thẹn vì quá khứ xấu xa và hèn kém của mình.' Đây chính là tư tưởng trọng tâm của toàn bộ tác phẩm. Tin rằng mỗi độc giả nhỏ tuổi sau khi đọc tác phẩm này sẽ biết được nên sống và phấn dấu ra sao vì lý tưởng của mình, biết làm thế nào để đối diện vưới gian khổ và khó khăn, và làm thế nào để cuộc sống của mình càng giàu ý nghĩa! Thép đã tôi thế đấy là một trong 28 cuốn nằm trong bộ Văn học kinh điển dành cho thiếu nhi.
Thép Đã Tôi Thế Đấy (Tái Bản 2016)
Thép Đã Tôi Thế Đấy Thép Đã Tôi Thế Đấy không phải là một tác phẩm văn học chỉ nhìn đời mà viết. Tác giả sống nó rồi mới viết nó. Nhân vật trung tâm Pa-ven chính là tác giả: Nhi-ca-lai A-xtơ-rốp-xki. Là một chiến sĩ cách mạng tháng Mười, ông đã sống một cách nồng cháy nhất, như nhân vật Pa-ven của ông. Cũng không phải một cuốn tiểu thuyết tự thuật thường vì hứng thú hay lợi ích cá nhân mà viết. A-xtơ-rốp-xki viết Thép Đã Tôi Thế Đấy trên giường bệnh, trong khi bại liệt và mù, bệnh tật tàn phá chín phần mười cơ thể. Chưa bao giờ có một nhà văn sáng tác trong những điều kiện gian khổ như vậy. Trong lòng người viết phải có một nhiệt độ cảm hứng nồng nàn không biết bao nhiêu mà kể. Nguồn cảm hứng ấy là sức mạnh tinh thần của người chiến sĩ cách mạng bị tàn phá, đau đớn đến cùng cực, không chịu nằm đợi chết, không thể chịu xa rời chiến đấu, do đó phấn đấu trở thành một nhà văn và viết nên cuốn sách này. Càng yêu cuốn sách, càng kính trọng nhà văn, càng tôn quý phẩm chất của con người cách mạng. Thép Đã Tôi Thế Đấy có một địa vị đặc biệt trong lịch sử văn học Liên Xô và nền văn học tiên tiến thế giới. Cách mạng tháng Mười thắng lợi, cuộc chiến đấu vĩ đại chưa từng có bao giờ của nhân dân lao động trên một dải đất Liên bang Xô Viết rộng lớn hàng ngày đề ra và đòi hỏi không biết bao nhiêu là anh hùng. Nhân dân Liên Xô, nhân loại tiến bộ chờ đợi văn học phản ánh và đào sâu cho mình hình ảnh con người anh hùng mới ấy. Lần đầu tiên trong văn học, Ostrovsky thu gọn được hình ảnh con người mới trong nhân vật Pavel. Pavel không những khác hẳn với những anh hùng của các thời đại trước. Khác hẳn với những tác phẩm văn nghệ của những năm đầu cách mạng, thường ca ngợi lòng dũng cảm vô tổ chức, tả sức mạnh tràn trề, lớn khỏe của quần chúng như một sức mạnh bột phát, tự nhiên. Thép đã tôi thế đấy cho ta thấy từng con người trong một quần chúng rộng lớn nẩy nở như thế nào, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản. Thép đã tôi thế đấy ghi lại cả một quá trình tôi thép, bước đường gian khổ trưởng thành của thế hệ thanh niên Xô viết đầu tiên.
Thép Đã Tôi Thế Đấy (Đinh Tị)
Thép Đã Tôi Thế Đấy Thép Đã Tôi Thế Đấy không phải là một tác phẩm văn học chỉ nhìn đời mà viết. Tác giả sống nó rồi mới viết nó. Nhân vật trung tâm Pa-ven chính là tác giả: Nhi-ca-lai A-xtơ-rốp- xki. Là một chiến sĩ cách mạng tháng Mười, ông đã sống một cách nồng cháy nhất, như nhân vật Pa-ven của ông. Cũng không phải một cuốn tiểu thuyết tự thuật thường vì hứng thú hay lợi ích cá nhân mà viết. A-xtơ-rốp-xki viết Thép Đã Tôi Thế Đấy trên giường bệnh, trong khi bại liệt và mù, bệnh tật tàn phá chín phần mười cơ thể. Chưa bao giờ có một nhà văn sáng tác trong những điều kiện gian khổ như vậy. Trong lòng người viết phải có một nhiệt độ cảm hứng nồng nàn không biết bao nhiêu mà kể. Nguồn cảm hứng ấy là sức mạnh tinh thần của người chiến sĩ cách mạng bị tàn phế, đau đớn đến cùng cực, không chịu nằm đợi chết, không thể chịu được xa rời chiến đấu, do đó phấn đấu trở thành một nhà văn và viết nên cuốn sách này. Càng yêu cuốn sách, càng kính trọng nhà văn, càng tôn quí phẩm chất của con người cách mạng. Hãy đọc Thép đã tôi thế đấy để biết từng có một thời người ta sống:“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người…”
Thép Đã Tôi Thế Đấy
Thép Đã Tôi Thế Đấy Thép Đã Tôi Thế Đấy của N.A.Ostrovsky sẽ trả lời cho chúng ta: 'Thế nào là thép đã tôi? Trong tác phẩm, nhà văn đã tập trung miêu tả sự trưởng thành của Pavel như quá trình tôi luyện một thanh thép thật sự. Nhiều người trong chúng ta, chắc lẽ đều nghe đến câu nói nổi tiếng của Paven: “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. Câu nói này đến nay vẫn được rất nhiều người yêu thích. Tác phẩm kiệt xuất này là một phần hành trang ta mang theo khi bước vào đời. Có lúc ta vấp ngã, ta đau đớn, thất vọng…nhưng ta luôn nhớ “Hãy biết sống cả khi  cuộc đời trở nên là không thể chịu đựng”, bởi lẽ “cuộc sống luôn thử thách một cách khắc nghiệt những người mà nó chọn'. Tác phẩm là khúc ca tươi đẹp của cuộc sống. Mỗi trang sách như lấm láp gió bụi cuộc đời, ấm hơi thở cuộc sống, như cuốn thêm máu trong người đọc, nâng cao ý thức sống, nhiệt tình sống, học tập, lao động bằng những đam mê cháy bỏng. Pavel đã sống, sống một cách khẩn trương và gấp gáp, đầy lý tường vì anh biết 'đời người chỉ sống có một lần”.