eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Nicholas Sparks”

See Me
See Me See me just as I see you . . .Colin Hancock is giving his second chance his best shot. With a history of violence and bad decisions behind him and the threat of prison dogging his every step, he′s determined to walk a straight line. To Colin, that means applying himself single-mindedly toward his teaching degree and avoiding everything that proved destructive in his earlier life. Reminding himself daily of his hard-earned lessons, the last thing he is looking for is a serious relationship.Maria Sanchez, the hardworking daughter of Mexican immigrants, is the picture of conventional success. With a degree from Duke Law School and a job at a prestigious firm in Wilmington, she is a dark-haired beauty with a seemingly flawless professional track record. And yet Maria has a traumatic history of her own, one that compelled her to return to her hometown and left her questioning so much of what she once believed.A chance encounter on a rain-swept road will alter the course of both Colin and Maria′s lives, challenging deeply held assumptions about each other and ultimately, themselves. As love unexpectedly takes hold between them, they dare to envision what a future together could possibly look like . . . until menacing reminders of events in Maria′s past begin to surface.Rich in emotion and fueled with suspense, SEE ME reminds us that love is sometimes forged in the crises that threaten to shatter us . . . and that those who see us for who we truly are may not always be the ones easiest to recognize.
John Yêu Dấu (Tái Bản 2014)
John Yêu Dấu (Tái Bản 2014) Tình yêu có thể đến vào những lúc không ngờ nhất… John Tyree, một quân nhân có thời niên thiếu nổi loạn về nghỉ phép ở quê nhà Bắc Carolina, nơi mà trong tâm khảm, anh chưa bao giờ cảm thấy gắn bó. Savannah Lynn Curtis, một cô sinh viên mẫu mực đến Bắc Carolina làm từ thiện nhân dịp hè. Hai tính cách đối lập ấy đến với nhau như định mệnh, vào một ngày nắng vàng trên bãi biển cát trắng… Hai tuần nghỉ phép ngắn ngủi đủ nhóm lên ngọn lửa tình yêu. Hai tuần đủ để họ trao gửi yêu thương và hứa hẹn, được tiếp nối bằng những lá thư ngọt ngào mở đầu bằng John yêu dấu, mong mỏi ngày John xuất ngũ. Nhưng cuộc đời có những khúc ngoặt không ai lường trước… Trích John yêu dấu Lenoir, 2006 Thế nào là thực sự yêu một người? Có một lần, tôi nghĩ mình đã biết câu trả lời: Điều đó có nghĩa là, đáng lẽ tôi nên quan tâm đến Savannah nhiều hơn là quan tâm đến bản thân mình, và rằng chúng tôi đáng lẽ đã được ở bên nhau suốt quãng đời còn lại. Đáng lẽ chúng tôi không phải chờ đợi lâu đến thế. Cô từng nói với tôi rằng, chìa khóa của hạnh phúc là những giấc mơ có thể thực hiện được, và những giấc mơ của cô thì không có gì vượt quá mức bình thường. Hôn nhân, gia đình… toàn thứ cơ bản. Điều đó có nghĩa là, đáng lẽ tôi nên có việc làm ổn định, một căn nhà với hàng rào cọc trắng, một con xe tải hạng nhẹ hoặc một chiếc xe thể thao đa dụng đủ lớn để chở các con đi học, đến nha sĩ, đi tập đá bóng, hoặc đến những buổi độc tấu piano. Hai, ba đứa con gì đấy, cô chưa bao giờ chắc chắn về điều đó, nhưng tôi linh cảm thấy, vào đúng thời điểm, cô sẽ đề nghị chúng tôi cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên và để Chúa tự quyết định. Cô là vậy - ý tôi là, cô rất ngoan đạo - tôi tin đó chính là một phần lý do tôi yêu cô. Nhưng bất kể có chuyện gì xảy ra trong cuộc đời chúng tôi thì tôi vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh vào mỗi cuối ngày được nằm dài bên cô trên giường, ôm chặt cô vào lòng mà nói cười vui vẻ, say đắm trong vòng tay nhau. Nghe không hề viển vông chút nào, phải không? Khi hai người đang yêu nhau? Đó cũng là những gì tôi nghĩ. Dù một phần trong tôi vẫn muốn tin rằng điều đó có thể xảy ra thì tôi cũng hiểu nó là bất khả. Một khi rời khỏi đây lần nữa, tôi sẽ không bao giờ quay lại. Cho dù bây giờ tôi đang ngồi trên sườn đồi trông xuống trại nuôi ngựa của cô và chờ cô xuất hiện, thì cô cũng không thể gặp tôi được nữa, tất nhiên. Trong quân đội, bạn được học cách ngụy trang cho phù hợp với khung cảnh xung quanh, và tôi đã lĩnh hội xuất sắc, bởi tôi chẳng muốn toi mạng ở một nơi khỉ ho cò gáy giữa sa mạc Iraq. Nhưng tôi phải trở về thị trấn miền núi Bắc Carolina nhỏ bé này để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Khi đã khởi động việc gì, người ta sẽ có cảm giác đứng ngồi không yên, gần như là hối hận, cho đến khi biết sự thật. Nhưng tôi chắc chắn một điều: Savannah sẽ không bao giờ biết được hôm nay tôi đã ở đây. Một phần trong tôi đau đớn vì ý nghĩ cô luôn ở rất gần nhưng lại không thể chạm vào được, nhưng chuyện của tôi và cô bây giờ đã khác. Chấp nhận sự thật đơn giản này thật không dễ dàng gì với tôi, vì chúng tôi đã có thời gian bên nhau, nhưng chuyện cũng đã xảy ra cách đây sáu năm, lâu lắm rồi. Cả hai chúng tôi đều lưu giữ những ký ức về khoảng thời gian đó, tất nhiên, nhưng tôi nhận thấy những ký ức ấy có thể hữu hình, gần như là sống động, và trong đó, Savannah và tôi cũng thật khác nhau. Nếu ký ức của cô là những ngôi sao trên bầu trời đêm thì ký ức của tôi lại là khoảng trống lửng lơ đầy ám ảnh. Và không như cô, tôi bị đè nặng bởi những câu hỏi mà tôi đã tự hỏi hàng ngàn lần kể từ lần cuối cùng chúng tôi bên nhau. Tại sao tôi lại làm vậy? Và liệu tôi có lặp lại điều đó không? Bạn thấy đấy, chính tôi là người kết thúc. Lá cây xung quanh tôi đã bắt đầu dần chuyển sang màu lửa, rực rỡ như mặt trời lấp ló nơi chân trời. Chim bắt đầu hót bài ca buổi sáng, không khí đượm mùi thơm của gỗ thông và đất; khác hẳn mùi biển mặn mòi ở quê tôi. Đúng lúc đó, cánh cửa trước hé mở, và vậy là tôi nhìn thấy cô. Cho dù chúng tôi cách nhau khá xa nhưng tôi vẫn như ngừng thở khi cô bước vào ánh bình minh. Cô vươn vai một cái trước khi xuống dốc và vòng qua sườn đồi. Xa xa, đồng cỏ chăn ngựa tỏa ánh sáng mờ mờ tựa đại dương xanh lục, và cô bước qua cánh cổng dẫn về phía đó. Một con ngựa hí lên chào đón cô, con khác cũng hùa theo, và ý nghĩ đầu tiên của tôi là Savannah quá nhỏ bé nên không thể đi lại dễ dàng giữa bầy ngựa được. Nhưng cô luôn cảm thấy dễ chịu khi ở bên bầy ngựa, và chúng cũng dễ chịu khi gặp cô. Nửa tá ngựa đang gặm cỏ gần cột rào, chủ yếu là ngựa đua 400m, còn Midas, con ngựa đen chân trắng giống Ả Rập, đứng riêng ra một bên. Tôi đã từng cưỡi con đó với cô một lần, may mà không xây xát gì, và trong lúc bám thật chặt để giữ mạng, tôi nhớ mình đã nghĩ rằng cô trông thanh thản trên yên ngựa đến nỗi có thể xem TV được ấy chứ. Savannah hỏi thăm Midas một lúc. Cô vừa xoa xoa mũi con ngựa vừa thầm thì gì đó, cô vỗ nhẹ hông nó, và khi cô quay người đi, đôi tai ngựa vểnh lên lắng nghe bước chân cô đi thẳng ra chuồng. Cô biến mất, rồi lại xuất hiện, tay xách hai cái xô - chắc là yến mạch. Cô treo xô lên cột rào, hai con ngựa liền chạy nước kiệu đến chỗ đó. Khi cô quay lại để dọn chuồng ngựa, tôi thấy mái tóc cô bồng bềnh trong gió nhẹ, rồi cô buộc lại yên ngựa và dây cương. Trong khi Midas ăn, cô sửa soạn mọi thứ để cưỡi nó, và sau vài phút, cô cưỡi ngựa từ bãi cỏ thẳng con đường mòn trong rừng mà tiến, trông giống hệt cô sáu năm về trước. Tôi biết không phải như thế - năm ngoái tôi đã nhìn cận mặt cô và nhận thấy những dấu chân chim đầu tiên bắt đầu xuất hiện xung quanh mắt cô - nhưng qua lăng kính của tôi, cô không hề thay đổi. Đối với tôi, cô mãi mãi ở tuổi hai mốt và tôi mãi mãi hai ba. Khi tôi còn đóng quân ở Đức; khi tôi chưa phải đến Fallujah hay Baghdah hoặc nhận thư của cô rồi đọc trên ga tàu ở Samawah trong những tuần đầu chiến dịch; khi tôi chưa phải trở về nhà vì những sự kiện làm thay đổi cuộc đời mình. Bây giờ, ở tuổi hai chín, đôi lúc tôi tự hỏi mình về những gì tôi đã lựa chọn. Quân đội trở thành cuộc sống duy nhất mà tôi từng nếm trải. Tôi không biết liệu mình nên cáu giận hay hài lòng vì điều này; phần lớn thời gian, tôi toàn thấy mình đi đi lại lại, tùy thuộc vào ngày hôm đó thế nào. Nếu mọi người hỏi, tôi sẽ nói với họ rằng tôi là một chiến binh, đúng thế mà. Tôi vẫn sống trong căn cứ ở Đức, chắc tôi phải có đến một ngàn đô la tiền tiết kiệm, và nhiều năm rồi chưa hẹn hò ai. Tôi không lướt sóng nhiều nữa dù là trong kỳ nghỉ phép, nhưng đến ngày nghỉ, trên con Harley của mình, tôi lại vi vu Nam Bắc hay bất cứ nơi nào tôi có cảm hứng đặt chân đến. Chiếc Harley là thứ tuyệt vời nhất mà tôi từng mua cho mình, mặc dù nó đáng giá cả một gia tài. Nó rất hợp với tôi từ khi tôi một mình một bóng. Phần lớn bạn bè tôi không còn phục vụ trong quân ngũ nữa, nhưng có khả năng tôi sẽ được điều động đến Iraq lần nữa trong vài tháng tới. Ít nhất, đó là tin đồn trong căn cứ. Khi gặp Savannah Lynn Curtis lần đầu tiên - đối với tôi, cô mãi mãi là Savannah Lynn Curtis - tôi chưa bao giờ dự tính cuộc đời mình lại có thể đi chệch quỹ đạo hoặc nghĩ rằng rồi sẽ có ngày mình gắn với nghiệp binh. Nhưng tôi đã gặp cô; điều đó khiến cuộc sống hiện tại của tôi trở nên vô cùng kỳ lạ. Tôi yêu cô khi chúng tôi ở bên nhau, rồi càng yêu cô nhiều hơn trong những năm chúng tôi xa cách. Câu chuyện của chúng tôi chia làm ba phần: phần đầu, phần giữa và phần cuối. Và dù đây là cách dẫn dắt mọi câu chuyện thì tôi vẫn không thể tin được rằng tình yêu của chúng tôi không kéo dài mãi mãi. Hồi tưởng những chuyện này, như thường lệ, luôn làm tôi nhớ lại thời gian chúng tôi ở bên nhau. Tôi vẫn nhớ câu chuyện bắt đầu như thế nào, cho đến bây giờ ký ức này là tất cả những gì tôi còn giữ lại. [...]
Dành Hết Cho Em
Dành Hết Cho Em Mùa xuân năm 1984, ở tuổi học sinh trung học, Amanda và Dawson chìm đắm trong một tình yêu cuồng nhiệt. Họ đến từ hai thế giới khác nhau, và mối tình cháy bỏng đầu đời của họ dường như trái ngược với hiện thực cuộc sống bình yên nơi thị trấn nhỏ miền Bắc California. Khi mùa hè năm cuối cấp đến gần, nhiều sự kiện bất ngờ xảy ra, họ đã bước tiếp theo những con đường hoàn toàn khác biệt. 25 năm sau, Amanda và Dawson tình cờ tái ngộ, đều không có được cuộc sống lý tưởng mà họ từng mong ước, và đều không thể quên mối tình đầu tha thiết từng làm thay đổi đời mình. Những tín điều về bản thân, những giấc mơ mình từng trân trọng đều không như vẻ bề ngoài, đồng thời họ phát hiện sự thật tàn nhẫn vê những lựa chọn đã từng đưa ra... Thời gian lấy đi cả hai con người đó nhiều thứ, nhưng có khi nào trả lại cho họ hạnh phúc?
The Last Song (Movie Tie-In)
Seventeen year old Veronica 'Ronnie' Miller′s life was turned upside-down when her parents divorced and her father moved from New York City to Wrightsville Beach, North Carolina. Three years later, she remains angry and alientated from her parents, especially her father...until her mother decides it would be in everyone′s best interest if she spent the summer in Wilmington with him. Ronnie′s father, a former concert pianist and teacher, is living a quiet life in the beach town, immersed in creating a work of art that will become the centerpiece of a local church. The tale that unfolds is an unforgettable story of love on many levels--first love, love between parents and children -- that demonstrates, as only a Nicholas Sparks novel can, the many ways that love can break our hearts...and heal them.
Nhật Ký (Tái Bản 2014)
Nhật Ký (Tái Bản 2014) Sức hấp dẫn lớn nhất của Nhật ký không nằm ở sự cầu kỳ hoa mỹ về câu chữ hay kỹ thuật cấu trúc mà ở câu chuyện vô cùng cảm động về một người đàn ông tên Noah Calhoun đã kiên nhẫn mỗi ngày đọc lại từng trang nhật ký cuộc tình của họ để mong đánh thức ký ức của người vợ đang mắc bệnh Alzheimer - Alie... Allie là cô con gái nhà giàu nhân kỳ nghỉ hè theo gia đình về vùng quê yên tĩnh. Tại đây cô tình cờ gặp một chàng trai non trẻ nhưng yêu Allie ngay từ lần đầu trông thấy nàng. Noah - tên chàng trai - dáng thư sinh, hiền hòa và bộc trực. Anh khiến Allie buộc phải chú ý đến mình khi nhảy ào lên đu quay, đòi buông tay té xuống đất nếu như Allie không chịu đồng ý lời mời đi chơi với chàng. Chuyện tình của đôi trẻ mới lớn bắt đầu với tất cả sự trong sáng và thơ mộng cho đến khi gia đình Allie không đồng ý vì những chênh lệch về tuổi tác, địa vị xã hội. Noah ôm nỗi tự ái, đau đớn rời xa người yêu trong khi Allie vẫn nhất mực yêu chàng. Noah viết cho Allie 365 lá thư trong suốt một năm đầu xa nhau mà không nhận lại từ người yêu bất kỳ một lá thư hồi âm nào do mẹ của Allie đã dấu hết các lá thư này vì bà không ủng hộ chuyện tình của con gái. Ngược lại Allie sau bao năm chờ đợi trong tuyệt vọng, quyết định đính hôn với một chàng trai 'môn đăng hộ đối' với gia đình cô. Nhưng, duyên trời định giúp Allie gặp lại Noah trong căn nhà gỗ xưa đầy kỉ niệm. Khi hiểu ra Noah đã viết thư mỗi ngày cho mình, Allie không kiềm được cảm xúc tình yêu thật sự trong con người cô và quyết định quay trở lại trong vòng tay rộng mở của Noah. Tuy nhiên, cô vẫn còn vị hôn phu sắp cưới đang đợi... Nếu nói rằng giá trị lớn nhất của một tác phẩm nghệ thuật là khơi gợi cảm xúc ở nơi người thưởng thức thì Nhật ký và những tác phẩm sau này của Nicholas Sparks đã thực sự làm được điều đó một cách hoàn hảo. Nhật ký không chỉ là một cuốn tiểu thuyết đơn thuần, đó là cả một cõi tình yêu xanh biêng biếc sự lãng mạn, thăm thẳm sâu trong đó là những bao dung, dịu dàng những âu yếm và ngập tràn niềm thương cảm. Tình yêu của Noah dành cho Allie đến tận cuối đời là phương thuốc kỳ diệu nhất chữa lành những thương tật thể xác, lẫn tâm hồn. Không có gì ngăn cản nổi một tình yêu chân chính và cao đẹp ngần ấy!