eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Nhã Thuyên”

Từ Thở, Những Người Lạ
Từ Thở, Những Người Lạ “Với Nhã Thuyên, làm thơ là để lắng nghe sự sống của từ, cảm nhận nhịp đập của nó, nhìn ngắm diện mạo của nó. Đó là một hành dộng vừa đắm say, dào dạt mà cũng lại vừa trắc ẩn, lo âu. Bởi Nhã Thuyên hiểu, như một sinh thể, từ cũng rất dễ bị tổn thương.Thơ cúa Nhã Thuyên cũng là thứ thơ cùa một kẻ luôn bị thôi thúc bởi đam mê làm phân rã bản thân, phá vỡ sự đóng băng của cái tôi, để từ đó nhìn ra, những người lạ, những kẻ khác hiện hữu trong sâu thẳm con người mình. Nhã Thuyên muốn nghe và muốn trò chuyện với những người lạ, những ké khác đó. Ham muốn ấy vừa có sự háo hức ngây thơ của một đứa trẻ tò mò, giàu năng luợng ngạc nhiên, lại vừa có cái gì đó đau đáu, khẩn thiết của người luôn cảm thấy bất ổn về căn tính. Ham muốn ấy, xét đến cùng, chính là điều khiến thơ ca luôn có khả năng làm cám động con người. Bởi thơ, thực ra, còn có thể là gi nếu không phái là sự chân thành ấy?” (Trần Ngọc Hiếu)
Ngón Tay Út (Truyện Ngắn)
“Ngón Tay Út” . Có tất cả là 38 truyện. Truyện ngắn nhất tên: “Giấc mơ của người mê ngủ” chỉ có 1 câu 21 con chữ. Truyện dài nhất “Gió cứ thổi trong bầu trời xám” cũng chỉ trên 1300 con chữ. “Để không bao giờ viết nữa, hắn ngồi mài mười ngón tay xuống đá ngày này sang ngày khác cho đến khi hai bàn tay trụi lủi. Khi đó, hắn lại bắt đầu công cuộc tập viết bằng các ngón chân” Đó là một truyện cực ngắn của Nhã Thuyên có nhan đề Cuộc đời tẻ nhạt. Trong truyện ngắn này, chúng ta chỉ thấy hành động nhằm chấm dứt sự viết của nhân vật. Một nhân vật không có tên tuổi, trống vắng tiểu sử, cũng không rõ là hắn viết “cái giống gì”, nổi danh hay vô danh. Chỉ biết là hắn từng viết và không muốn viết nữa. Hắn ngồi mài ngón tay để vô hiệu hóa công cụ viết. Nhưng khi hai bàn tay trụi lủi rồi thì hắn lại khởi động tập viết bằng chân. Như vậy, viết là hành động không cưỡng được, nó nằm bên trong, vừa có gì đó lay lắt, nhưng cũng thật bền chặt. Viết là vô thủy vô chung. Và, như thế cứ viết. Viết để quên lý do viết. Kiệm chữ, dồn nén, truyện ngắn của Nhã Thuyên xem ra khá “mặn mòi” với những phương thức ẩn dụ, cài đặt biểu tượng và cả “thơ tính”. Hiện thực đời sống, ở một chừng mực nào đó như bị cố tình phớt lờ đi. Nhưng, thật thú vị và lấy làm cảm khoái, khi thấy cuộc sống được tác giả cấu trúc lại, nuôi sống những mẩu nguyên sơ nhất. Cái cách mà tác giả tiếp cận đời sống, rồi mô tả trong truyện ngắn của mình, có thể chỉ có ở những người trẻ đang sống với một bầu máu nóng, và một tâm hồn sạch sẽ. Hay chí ít, thì những gì được kể lại cũng ở một trạng thái nhẹ nhàng và thanh thản nhất.