eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Nguyễn Tường Bách”

Lưới Trời Ai Dệt (TB Lần 2)
Lưới Trời Ai Dệt (TB Lần 2) Khi con người ngắm nhìn vũ trụ thì đó là cảnh tượng của một cái giả hợp ngắm nhìn một cái giả hợp khác và tưởng cả hai đều thực có. Đó chính là sự nhầm lẫn lớn nhất của cảm quan và ý thức. Đó là "vọng tâm", là nguyên ủy của thế giới và con người, là cơ nguyên của mọi dạng tồn tại. Trong vọng tâm thì mọi sự đều có, nhưng chúng không thực có. Thế nên tất cả đều có và tất cả đều không.
Mùi Hương Trầm (Tái Bản Lần 3)
Mùi Hương Trầm (Tái Bản Lần 3) Mùi hương trầm đưa người đọc lãng du qua những miền tâm linh của Phật giáo. Đó là Ấn Độ, là Trung Quốc hay Tây Tạng- những vùng đất chứa đựng sự huyền bí gắn liền với các nền văn hóa cổ xưa. Trong Mùi hương trầm có sự hòa quyện cảu đạo và đời, sự đan xen của những triết lí thâm sâu và hiện thực cuộc sống giản dị. Theo bước chân Nguyễn Tường Bách khám phá văn hóa, phong tục và đời sống nhân dân ở những vùng đất thánh, ta càng khâm phục hơn sức đi của tác giả và nể trong sự tinh tế, sâu sắc của ông. Đây là quyển sánh không thể thiếu cho những ai yêu thích khám phá văn hóa, triết học, tôn giáo và con người phương Đông.
Mộng Đời Bất Tuyệt (Tái Bản)
Mộng Đời Bất Tuyệt Có ước mơ và thiết tha thì sẽ có một ngày, lúc đầy đủ điều kiện ngoại cảnh hội tụ, sức sống và vẻ đẹp sẽ trờ thành hiện thực như cành thông, cành đào, cành mai đã khoe sắc giữa mùa đông. Còn người vẫn sẵn sàng quên những thương tổn của mười hai tháng qua, của một đoạn đời mấy mươi năm qua để sống với khát vọng của mình. Phải chăng mỗi chúng ta vẫn vui lòng, vẫn tha thứ, mỗi chúng ta đều có một “mộng đời bất tuyệt”? Mộng Đời Bất Tuyệt không phải là một cuốn tiểu thuyết có cốt truyện, mà chỉ là một tập tùy bút mỏng hơn trăm trang về những chuyến đi trên khắp thế giới của tác giả. Với lối văn nhẹ nhàng, gần gũi, có chút gì đó dân dã, Nguyễn Tường Bách đưa chúng ta đi cùng ông lang thang qua nhiều vùng đất, với những góc nhìn thiết tha yêu đời và đâu đó man mác nỗi niềm riêng tư. Cũng như những tùy bút cùng loại về những chuyến đi, ở mỗi nơi, ông nắm bắt những nét độc đáo và tinh tế nhất về cảnh vật, về văn hóa. Nhưng nét độc đáo của tùy bút này, như một lời nhận xét ở một bài báo, là “Đi và nhớ”. Có lẽ do xuất phát từ một trái tim đa cảm, chứa đầy thương nhớ của một người con tháng năm dài xa xứ, nên ở bất kỳ nơi nào đặt chân đến, ông đều tìm thấy một điểm gì đó tương đồng và gợi nhắc về quê hương. Một điểm đặc sắc khác của Mộng Đời Bất Tuyệt chính là do tác giả vốn gắn bó với Phật giáo nên những trang sách đều thấm đẫm tinh thần và triết lý đạo Phật. Nguyễn Tường Bách sinh năm 1948 tại thành phố Huế. Đến năm 1967 ông lên đường du học, sau đó sinh sống và làm việc tại CHLB Đức trong suốt một thời gian dài. Chính năm tháng tuổi trẻ xa xứ, đã hình thành trong ông góc nhìn đa cảm và nỗi lòng hoài hương thấm đẫm trong từng trang viết. Ông được biết đến như một trong những người viết văn, dịch thuật nổi tiếng, với nhiều tác phẩm đã xuất bản trong nước và được đông đảo công chúng đón nhận, như: Mùi hương trầm, Lưới trời ai dệt, Đêm qua sân trước một cành mai (sáng tác); Đạo của vật lý, Đối diện cuộc đời, Thiền trong nghệ thuật bắn cung, Con đường mây trắng (biên dịch)...
Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai (Tái Bản)
Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai Tập truyện Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai mang đến cho người đọc những câu chuyện đầy chất thiền và cũng đầy chất thơ. Mỗi bài học nhân sinh đều toát lên vẻ đẹp trữ tình, mềm mại trong từng câu chữ nhưng không hề thiếu đi sự thanh thoát. Tác giả đề cập đến chuyện nhân tình thế thái nhưng không gò ép người đọc trong bất kỳ một khuôn khổ định sẵn nào, cũng không áp đặt một lý thuyết hay một bài giảng đạo đức giáo điều mà để cho người đọc tự cảm nhận, lắng nghe tất cả để rồi tự thấu hiểu, thu nhận vào lòng mình những ý vị riêng. Để từ đó ta có thể suy ngẫm về chính mình, về cuộc đời, hiểu ra chân lý của đạo và hướng tới một cuộc sống an nhiên... ***** 'Ý vừa khởi, y bỗng thấy người tu sỹ đang tụng kinh văn, êm đềm như xưa. Lắng tay nghe lời kinh văn vẫn khó hiểu nhưng giọng tụng đầy âm thanh du dương sảng khoái. Vận dụng tâm ý loài người, bỗng vượn nghe lõm bõm ra mấy chữ '...muôn sự tại tâm, vạn pháp tại thức...'.' (Trích Con vượn lông đỏ) 'Bỗng nhiên, nàng thấy mình đi từ thế giới này qua thế giới khác, như đi cả vũ trụ. Tâm tư thế nào, thế giới ấy liền biểu lộ, không hề vướng mắc. Mỗi thế giới đều có một thanh âm khác nhau, chỗ nhẹ nhàng, nơi bi lụy, chốn say đắm, nơi thâm trầm. Nàng sực nhớ lời người lữ khách 'Trong các loại thanh âm, thì im lặng là thanh âm vi diệu nhất'. Vừa nhớ tới câu đó, một thế giới thù thắng hiện ra, đầy âm thanh mỹ diệu trầm bổng mà nàng chưa bao giờ được nghe.' (Trích Chuyện người kỹ nữ) 'Người khỏe mạnh biết đi thì để họ đi, người đi không được thì cần cho họ một chiếc gậy. Đạo bao la như trời biển, cho nên học đạo phải có chỗ bắt đầu. Lý thuyết hệ thống chỉ là phương tiện, nhưng lại là phương tiện cần thiết. Tỷ như học trò đang ồn ào, thầy giáo phải gõ bàn cho học trò yên, khi học trò yên rồi, tiếng gõ bàn tất nhiên cũng phải dứt.' (Trích Người đạo sỹ bên gốc thông già)
Câu Chuyện Phát Triển Và Hạnh Phúc
Câu Chuyện Phát Triển Và Hạnh Phúc Phát triển và hạnh phúc là hai vấn đề cốt yếu và cũng là hai mục tiêu tối hậu mà mọi xã hội đều nhắm đến. Tuy vậy, không ít người còn nhầm lẫn giữa tăng trưởng kinh tế đơn thuần và sự phát triển bền vững, giữa sự phong phú về hàng hóa và tiện ích với sự giàu có về văn hóa tinh thần và cao hơn là hạnh phúc. Tăng trưởng GDP liệu còn được bao nhiêu ý nghĩa khi môi trường bị tàn phá, đạo đức suy thoái, giáo dục rơi vào khủng hoảng, tình trạng phân hóa giàu nghèo ngày càng đến mức báo động? Bởi vậy, trong khi theo đuổi mục tiêu tăng trưởng kinh tế thì rất cần tỉnh táo nhìn lại thực trạng xã hội, và khi đưa ra các chính sách, giải pháp cho sự phát triển cũng không thể xem nhẹ những lĩnh vực tác động đến chất lượng cuộc sống con người như môi trường, văn hóa, giáo dục, đạo đức…. Đó là nội dung chủ yếu được đề cập đến trong khoảng 50 bài viết về văn hóa- xã hội của 11 nhà khoa học, nhà nghiên cứu, nhà văn mà tên tuổi đã rất quen thuộc với độc giả trong và người nước như: Hoàng Tụy, Phạm Duy Hiển, Nguyên Ngọc, Trần Văn Thị, Vũ Quang Việt, Bùi Văn Nam Sơn, Nguyễn Tường Bách, Nguyễn Tùng, Nguyễn Văn Trọng, Nguyễn Nghị, Trần Hữu Quang. Các bài viết này đều đã đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn và nay được tập hợp trong một cuốn sách có tưa đề Câu chuyện phát triển và hạnh phúc(*). Tuy phần lớn đề tài đều ít nhiều gắn với thời sự nhưng nội dung các bài viết thì hàm chứa một bề dày trải nghiệm và suy tưởng rất căn cơ. Cảm nhận trước tiên của người đọc chính là sự sâu sắc, uyên bác và tinh tế trong cái nhìn của các tác giả về vấn đề được đề cập. Chẳng hạn, với GS. Hoàng Tụy, GS. Phạm Duy Hiển, TS. Vũ Quang Việt thì đó là sự phân tích, nhận định xác đáng về tình trạng xuống cấp, thậm chí khủng hoảng của giáo dục – khoa học nước ta hiện nay và những phân tích, nhận định này càng được củng cố bởi các cuộc khảo sát, điều tra công phu, khoa học về giáo dục và y tế do PGS. Trần Hữu Quang chủ trì. Với nhà văn Nguyên Ngọc thì đó là sự am tường về văn hóa Tây Nguyên và sự khẳng định vai trò cực kỳ quan trọng của rừng ở đây đối với môi trường sống của cả một vùng đất rộng lớn phía Nam. Với GS. Trần Văn Thọ, đó là sự xác định các tiêu chí cho một sự phát triển kin tế khả dĩ mang lại cuộc sống hạnh phúc cho người dân. Với nhà nghiên cứu triết học Bùi Văn Nam Sơn, đó là những luận giải về bản chất của niềm tin, đặt nó trong mối quan hệ với “cái biết”; về hạnh phúc như là “(sự) phản kháng cái phi lý, biết rằng nỗ lực của mình là vô vọng, nhưng có thể vượt qua nó bằng sự kiêu hãnh và khinh miệt”. Điều đọng lại sâu đậm nhất qua các bài viết tâm huyết, là nỗi niềm trăn trở đối với đất nước của các tác giả. Tâm huyết ấy, nỗi niềm ấy thể hiện qua sự quan tâm lo lắng, đau xót trước “những điều trông thấy” trong xã hội và thái độ trăn trở, nỗ lực tìm kiếm phương cách thoát khỏi vòng suy thoái, khủng hoảng. Không ít những giải pháp được nêu lên với tinh thần xây dựng: chẳng hạn cải cách phương thức tuyển sinh Đại học, giảm nhẹ học phí và đặt biệt là giải pháp tiền lương cho ngành giáo dục (Hoàng Tụy), những cải cách cần thiết cho đại học (Vũ Quang Việt), việc tạo nên đội ngũ trí thức mới là người bản địa cho Tây Nguyên, bắt tay vào sự nghiệp trồng lại rừng (Nguyên Ngọc), đề nghị xem xét lại mô hình quản lý nghiên cứu khoa học (Phạm Duy Hiển)… Quả thật, trong câu chuyện về phát triển và hạnh phúc, các tác giả đã phát biểu một cách thẳng thắn, trung thực, với niềm tin ý thức trách nhiệm của người trí thức.