eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Nguyễn Đông Thức”

Ngọc Trong Đá (Tái Bản 2016)
Ngọc Trong Đá Ngày 28 tháng Ba mười năm về trước, tại Thành phố Hồ Chí Minh vang lên tiếng kèn xung trận thúc giục thanh niên đi vào một phong trào hành động cách mạng mới: Phong trào Thanh niên xung phong. Một trận tuyến đầy cam go mở ra, nhằm giành lại sự sống cho những vùng đất bị hoang hóa nhiều năm dưới bom đạn Mỹ. Từ những ngày đầu thành lập, lực lượng Thanh niên xung phong đã đi đến các huyện ngoại thành và các tỉnh phía Nam, phục vụ tại nhiều công nông trường, khai hoang phục hóa đất đai, làm thủy lợi, xây dựng nhà ở và các công trình phục vụ đồng bào từ Thành phố lên định cư tại các vùng kinh tế mới… Tác phẩm phản ánh khí thế và hoạt động Thanh niên xung phong qua chặng đường mười năm, ca ngợi chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong lao động và trong chiến đấu, khẳng định sức bật của tuổi trẻ, khẳng định điều kiện trưởng thành và đổi đời của những con người trong xã hội cũ thực sự muốn vươn lên xây dựng cuộc sống mới, trong môi trường lý tưởng ấy. Mỗi nhân vật trong truyện đến với cách mạng, với tập thể Thanh niên xung phong từ một hoàn cảnh riêng. Đó là những con người khác nhau về thành phần xã hội, có lý lịch, tuổi tác, trình độ học vấn, sức khỏe, tâm tư... không giống nhau, và có thể động cơ tham gia cũng có những nét riêng biệt. Từ trong thử thách, khó khăn riêng, từ trong lầm lỡ của ngày hôm qua, họ đã nỗ lực vươn lên tìm thấy hạnh phúc và ý nghĩa chân chính cho đời mình, một hạnh phúc chắt chiu như đãi cát tìm vàng, như chuốt ngọc từ trong đá. Tập truyện đã được hãng phim Trẻ dựng thành phim nhựa cùng tên vào năm 1991.
Vĩnh Biệt Facebook
Vĩnh Biệt Facebook Tập sách tập hợp những truyện ngắn mà nhà văn Nguyễn Đông Thức yêu thích nhất, từng truyện đều có với anh nhiều kỷ niệm trước - trong và sau khi viết. Các câu chuyện được sắp xếp theo thứ tự thời gian sáng tác, từ đó bạn đọc có thể cảm nhận rõ nhất sự phát triển bút lực và cách nhìn cuộc sống của tác giả. Trích đoạn...Bạn bè tôi cũng chơi facebook lâu nay, có rủ tôi nhưng tôi giấu dốt, làm bộ chê là trò vớ vẩn, mất thì giờ. Sau buổi gặp Trang, thằng Nghĩa bắt đầu hướng dẫn tôi vào cuộc. Từng bước một, tôi dần dần bị cuốn hút vào trò chơi mới. Cũng động chút là chụp hình, pốt, ghi sì-ta-tớt, like, còm… cả ngày. Bạn bè đông dần, trong đó bạn ngoài đời càng ngày càng ít hơn bạn ảo. Các bạn ảo này mới là vui, vì chả quen biết gì, thậm chí cái tên cũng ảo, thí dụ Loài hoa bé dại, Ai thèm nhớ anh, Thiên thần mắc đọa, Cá mập chết đuối... Hầu hết không biết mặt mũi thế nào. Có người đưa con chim, bông hoa, cờ nước... làm ảnh đại diện. Kể cả họ có đưa ảnh chân dung thì cũng không có gì bảo đảm là thật. Bạn ảo thì khỏi úy kỵ, bình luận ào ào, khen chê chửi rủa vung vít. Nói chung dù là một thế giới ảo, facebook đúng là vui ra phết, y lời con dâu tương lai đã nói, tha hồ tán dóc. Tôi còn thấy sở dĩ nó được thiên hạ khoái như điên vì còn là một phương tiện tự sướng vô địch về mặt tinh thần. Từ đó lúc nào tôi cũng kè kè cái điện thoại bên cạnh, đến mức đi ngủ cũng để một bên, thấy rung báo có tin là lại mở ra bấm bấm nhấn nhấn.Vợ tôi nổi điên:- Anh cười thằng Nghĩa con Trang rồi bây giờ còn lậm hơn tụi nó! Anh vừa phải thôi nha! Toàn trò chuyện với mấy đứa con gái thôi phải không?- Con gái đâu mà con gái! - tôi chống chế.- Hôm nọ anh nằm bấm, tôi nhìn thấy rồi! Toàn hình con gái! Mê quá há! Anh coi chừng tôi, lộn xộn tôi cho anh lên đường ngay tức khắc!Khi vợ xưng “tôi” là biết có chuyện rồi! Tôi kêu trời:- Không có đâu em ơi. Bạn ảo thôi, có gặp đâu! Chơi cho vui thôi mà! Em cũng chơi đi cho vui? Bạn của anh cũng là bạn của em - tôi đề nghị.- Không! Tôi không có rảnh! Mà tưởng tôi ngu hả, mấy người tạo group riêng, có trời mới biết đang nói gì với nhau!Tôi sửng sốt nhìn vợ. Sao nàng lại biết cả vụ này nữa trời? Vợ tôi như hiểu cái nhìn ấy, cười:- Vợ anh không ngu đâu nha! Coi chừng đó! Bạn gái ảo thôi phải không? Nhất định không gặp phải không?- Đúng rồi! Em tin anh đi! - Tôi nói chắc như bắp.***Bất ngờ có một cô gái với gương mặt đẹp như mơ và cái tên cũng quá thơ mộng - Giọt nắng bên thềm - xuất hiện xin làm bạn với tôi, cùng dòng nhắn tin: “Qua bạn bè, em rất thích những lời bình của anh. Xin anh cho em được làm bạn. Có thêm một người bạn tốt, cảm thông, chia sẻ, cuộc sống của mình sẽ nhẹ nhàng hơn”. Trời, hay như vậy làm sao tôi từ chối? Giọt nắng bên thềm tỏ ra là một cô gái rất thông minh, tinh tế, đặc biệt qua những câu chat riêng tỏ ra rất hiểu tôi. Em nói mới 30 nhưng đã một lần dang dở. Em nói mới chơi Phây nên rất ngại việc phơi bày rộng rãi cảm xúc riêng tư. Không hiểu sao em lại tin tôi và rất thích trò chuyện với tôi, nên xin được tạo group riêng hai người. Thấy không hại gì, tôi... nhận lời. Từ đó thỉnh thoảng tôi lại được xem những tâm trạng buồn vui của Giọt nắng , những tấm hình Giọt nắng thật đẹp trong những bộ quần áo thời trang, kể cả bikini gợi cảm trên bãi biển... Tôi bắt đầu chat thường xuyên với Giọt nắng , điều lạ là em chỉ chat vào ban ngày, lúc tôi đi làm. Em xin lỗi tôi, nói là ban đêm không tiện, sẽ giải thích với tôi sau. Càng ngày em càng tỏ ra có tình cảm với tôi, hôm nào em không lên Phây, tôi cũng thấy thiêu thiếu, nhơ nhớ.Một hôm bất ngờ em nhắn: “Chắc em không chơi Phây nữa, hoặc sẽ bỏ group của mình và lock anh luôn. Em nghĩ đến anh nhiều quá! Mà anh thì đã có gia đình... Em rất ngại... ”. Tôi hốt hoảng: “Đừng em! Không sao đâu, không có chuyện gì đâu. Mình chỉ là bạn trên Phây thôi mà...”. “Nhưng em cứ nghĩ đến anh và muốn gặp anh. Em không thích chỉ làm bạn ảo của anh. Anh có cho em gặp không? Em muốn mời anh ăn sáng uống cà phê, từ nay mình sẽ trò chuyện ngoài đời thỏa thích với nhau...”.Bạn nghĩ tôi có thể từ chối lời mời ấy được không?Và tại quán cà phê Chiều tà thơ mộng, tôi đã gặp Giọt nắng bên thềm. Đó chính là... vợ tôi! Hix! Với sự hướng dẫn tích cực của cô dâu tương lai tuổi Ngọ, nàng đã sử dụng facebook thành thạo và cho tôi một vố nhớ đời...Vĩnh biệt facebook!
Như Núi Như Mây
Như Núi Như Mây Như núi như mây lại là một câu chuyện tình đầy sóng gió nhưng bền bỉ, bị ngăn cản bởi gia đình, bởi cuộc chiến tranh và bởi khoảng cách địa lý. Nhưng Vân và Sơn - đôi bạn trẻ yêu nhau ngày ấy vẫn tìm về bên nhau, dù khi được mãi mãi bên nhau thì cả hai chỉ còn là nắm tro tàn. “Cách đây hai mươi sáu năm, em đã thề với lòng mình sẽ chỉ yêu một mình anh. Biển đã chứng kiến lời thề ấy và qua bao sóng gió lại đón mình quay về. Em muốn, sau này, khi hai đứa mình chết đi, tro của hai đứa sẽ được rải xuống trên vùng biển ấy, để linh hồn mình mãi mãi bên nhau…” Dù thời điểm bắt đầu chuyện tình cách đây đã lâu, nhưng tình yêu thì không bao giờ là cũ. Với Như núi như mây, Nguyễn Đông Thức đã cuốn hút người đọc từ đầu đến cuối.
Không Có Gì & Không Một Ai
Không Có Gì & Không Một Ai Ba nhân vật chính là ba người bạn than là Phong, Tiềm và Thương. Giữa họ vừa là tình bạn vừa lấn cấn chút tình yêu. Tuy mỗi người xuất thân từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng vượt lên trên tất cả tình yêu thương, sự tin tưởng họ dành cho nhau không gì lay chuyển nổi. Vì thế họ đã sống và sẵn sàng hi sinh tình cảm cá nhân để bạn mình được hạnh phúc. Ba người bạn bước đi trên ba lối rẽ, mỗi người một cách vào đời, cùng trắc trở theo những thăng trầm của đất nước sau ngày giải phóng. Sau những khó khăn chia lìa họ càng quý trọng tình bạn và dẫu mỗi người ở một phương trời cuối cùng họ vẫn hội ngộ, bởi vì không có gì và không một ai có thể chia cắt tình bạn của họ.
Ngôi Sao Cô Đơn
Ngôi Sao Cô Đơn Là một tiểu thuyết hình sự nhưng đẫm chất tâm lý, bởi nó muốn nói lên nguyên nhân của sự cô đơn chứ không phải nói lên nguyên nhân của một cái chết. Với cách viết ba tuyến nhân vật xen kẽ (suy nghĩ của đại uý công an điều tra về cái chết - Thẩm vấn những nhân chứng - Hồi ức của người đã chết), cuốn tiểu thuyết đọc rất hấp dẫn. Cuộc đời tưởng như lấp lánh của cô ca sĩ ngôi sao Mỹ Nhung liệu có như người ta tưởng, hay “mãi mãi cô cũng vẫn là một ngôi sao cô đơn?” Điểm đặc biệt của tác phẩm này là ngay lần đầu ra mắt sách năm 1992 thì bộ phim cũng được lập tức công chiếu và đã trở thành “hiện tượng” vào thời điểm bấy giờ. Là một nhà văn hiện đại với nhiều tác phẩm đạt giải thưởng lớn trong văn học, Nguyễn Đông Thức còn là cái tên đi kèm với những bộ phim một thời “cháy vé” như: Ngôi sao cô đơn, Ngọc trong đá, Vĩnh biệt mùa hè… Trích đoạn: Nhìn từ cửa phòng, Mỹ Nhung có vẻ như đang ngủ chứ không phải đã chết. Cô nằm sấp trên giường, có một chiếc khăn lớn đắp ngang qua người. Căn cứ vào những phần tay chân và lưng lộ ra, tôi đoán khi chết cô hoàn toàn khỏa thân, và ai đó đã lấy khăn che lại sau khi phát hiện. Trái ngược với dáng nằm bình yên của Mỹ Nhung, khung cảnh trong phòng lại hỗn độn khủng khiếp tới mức không thể tưởng tượng được. Tất cả mền gối đều nằm trên sàn nhà, xen lẫn giữa những bộ quần áo thời trang và đồ lót, những điếu thuốc lá bị bóp nát, những cây son, hộp phấn, gương lược, giày dép, chai rượu và lon bia... Mặt bàn trang điểm, bàn ngủ... trống trơn, chứng tỏ tất cả vật dụng trên ấy đều bị gạt tung xuống đất. Tủ quần áo thì mở toang cửa, bên trong hầu hết quần áo bị giật đổ đống xuống đáy. Cửa chiếc tủ lạnh loại 120 lít gần giường cũng vậy, cho thấy mọi thứ bên trong đều nháo nhào, và hơi lạnh từ đó cứ lặng lẽ tỏa ra. Điều làm tôi muốn dội ngược ra khỏi cửa chính là mùi vị trong căn phòng tắt máy lạnh đóng kín cửa này: nó ngợp ngụa một thứ mùi tổng hợp giữa nước hoa, khói thuốc, rượu cồn... đã bị hệ thống máy lạnh nén chặt lại, xen lẫn trong đó là một thứ mùi đã quá quen thuộc với khứu giác của bọn tôi mà người ngoài ngành không dễ gì nhận ra: mùi xác chết... ...Tôi định thần lại và bắt đầu quan sát thật kỹ tấm thân bất động trước mắt. Không hề có một dấu vết khác lạ nào. Một vết bầm cũng không. Sau khi gọi Ân vào để hắn chụp một lọat ảnh xác chết từ đủ góc cạnh quy định, tôi đeo găng tay vào và bắt đầu kiểm tra, xem xét kỹ ở vùng thái dương, sau tai, gáy và hậu môn người chết. Tất cả đều bình thường. Thật nhẹ nhàng, tôi tháo chiếc khăn bịt mắt bỏ vào túi nylon, đưa cho Hùng, rồi lật ngửa Mỹ Nhung lên. Không hề có một vết thương nào trên phần trước tuyệt mỹ của cô. Trán, mắt, nhân trung, miệng, cổ, tai, ngực, nách, bụng... tất cả đều bình thường. Đôi mắt cô mở he hé, tròng đen ánh lên màu nâu biếc dưới ánh sáng chiếc đèn pin của tôi. Những người phụ nữ mắt nâu đều rất đa tình? Nhất là khi lại là một ca sĩ. Tôi lắc nhẹ đầu để xua đi những ý nghĩ lộn xộn. Theo những hiểu biết ít ỏi của tôi thì Mỹ Nhung không phải là một nhân vật có nhiều tai tiếng. Thậm chí đã có lần tôi đọc ở đâu đó một bài báo viết về cô, với cái ý chính mà tôi nhớ mãi, rằng cô là một con người bí ẩn, ít nói, khó tiếp xúc, không rõ vì rụt rè hay kiêu ngạo. Tôi nhớ mình đã phì cười khi đọc đến đọan ấy. Những ông nhà báo đúng là chúa tò mò và hay bịa chuyện, thêm thắt, bình luận vung vít. Khó mà ăn ở cho vừa lòng được các ông ấy. Đó cũng là một chứng bệnh nghề nghiệp, không trách được. Bởi phải như thế thì người ta mới có đủ chữ để in trên báo chứ.