eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Nguyễn Bình Phương”

Mình Và Họ
Mình Và Họ Mình và họ là cuốn tiểu thuyết mới của Nguyễn Bình Phương , là câu chuyện kể về quá trình đi lên đi xuống của Hiếu - người em của một tù binh trong chiến tranh biên giới phía Bắc đi tìm lại quãng đường chiến trận mà anh mình đã trải qua năm 1979 thông qua những ghi chép rời rạc trong nhật ký để lại. Lồng trong câu chuyện là chuyện kể về biên giới hôm nay trong chuyến đi lên với những đổi thay nhưng vẫn đượm đầy không khí của quá khứ oanh liệt tháng 2-1979 và sự kiện năm 1984.Bên cạnh là câu chuyện đi xuống được dẫn dắt từ sự kiện thủ ác của Hiếu và người tình trên chuyến xe áp giải. Và nổi trội hơn cả là câu chuyện chiến đấu ngoan cường của quân và dân vùng biên Tuyên Quang trong sự kiện 1979-1989.Mình và họ vì thế không là chuyện của quá khứ mà là của hôm nay với bao nhiêu trở trăn và bất cập, mà điểm xuyết là cảnh quan núi rừng biên giới với bao vẻ hoang sơ và trầm mặc.Mình và họ là truyện trong truyện được cài cắm một cách thông minh dười ngòi bút của Nguyễn Bình Phương .
Ngồi: Tiểu Thuyết
Ngồi: Tiểu Thuyết Ngồi là cuốn tiểu thuyết có bút pháp độc đáo, mới mẻ không được viết theo lối tiểu thuyết truyền thống. Tiểu thuyết pha trộn giữa hiện thực với tưởng tượng. Nhân vật chính của cuốn sách đồng thời sống trong hai thế giới, một thế giới có thể tạm coi là hiện tại của anh ta (đi đến văn phòng một công sở, sống với những người đồng nghiệp và những người bạn, cuộc sống nửa vợ chồng, nửa tạm bợ của anh ta với cô gái Minh…) và một thế giới của một cái gì đó, nửa như giấc mơ, nửa như quá khứ (mối tình của anh ta và cô gái Kim). Điều kỳ lạ là trong đời sống của nhân vật giữa hai thế giới đó luôn có sự giao tiếp. Đây là một trong số tác phẩm thành công nhất của nhà văn Nguyễn Bình Phương. Cuốn sách đã từng gây xôn xao dư luận, thu hút sự quan tâm đặc biệt của bạn đọc và giới sáng tác, phê bình. Sách dành cho bạn đọc yêu thích văn chương, đặc biệt ở lứa tuổi trung niên, cao niên. Thông tin tác giả: Nguyễn Bình Phương , nguyên quán Hà Nội, sinh tại Thành phố Thái Nguyên. Tốt nghiệp trường Viết văn Nguyễn Du khóa IV. Từng đóng quân và làm báo tại biên giới phía Bắc, từng làm biên kịch tại Đoàn Kịch nói Quân đội, làm biên tập tại Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân. Hiện công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội.
Vào Cõi
Vào Cõi Với tiểu thuyết đầu tay Vào Cõi, nhà văn Nguyễn Bình Phương đã đưa bạn đọc vào một thế giới đầy ám ảnh, một thế giới đầy những yếu tố đối lập: Nhân/quả; Sống/chết; Điên/tỉnh; Mộng/thực; Bóng tối/ánh sáng… Một thế giới mà những tâm hồn oằn oại cô đơn bị đày đọa bởi quá khứ, lắt lay với hiện tại, những thân phận tù túng bất lực xoay sở với số mệnh. Với văn phong mạnh, kết cấu lạ, đậm hình ảnh, tác giả đã kiến tạo nên được một cõi riêng hư ảo đầy mê hoặc, những nhân vật phi truyền thống mơ hồ khó nắm bắt, gây dựng nơi người đọc những cảm quan mới về nỗi cô đơn, sự trống rỗng phi lý của thân phận con người. Trích đoạn tác phẩm ' Đêm Có ai không, có ai không? Một bông hoa mịn sáng Trong lùm cây Choàng tang trắng đang ra.” Tôi rùng mình bưng mặt. “Văn chương là trò chơi Của những kẻ thần kinh đặc biệt, Nó dẫn con người đến bờ bên kia của cái thiện và cái ác!'
Trí Nhớ Suy Tàn
Trí Nhớ Suy Tàn Nhân vật của Trí nhớ suy tàn mơ hồ hơn rất nhiều sau từ 'em', đó là chỗ mạnh của Nguyễn Bình Phương. Chẳng ai biết cô 'em' sắp hai mươi sáu tuổi ấy tên là gì, làm việc ở cơ quan, nhưng cơ quan nào, công việc gì cũng chẳng rõ... Mối quan hệ giữa 'em' với Tuấn và Vũ cũng mờ nhạt hơn mối quan hệ của 'vous' với Henriette và Cécile... Chính sắc thái mù mờ có dụng ý kỹ thuật ấy - không loại trừ do 'trí nhớ suy tàn' - tạo nên sức cuốn hút đông đảo bạn đọc nhập thân vào với 'em'. Thiếu gì những độc giả tiểu thuyết là các cô gái trạc tuổi như 'em', có công ăn việc làm ở một cơ quan nào đó, có đủ loại bạn học ngày xưa, bạn bè hiện nay, có những chuyện linh tinh đời thường như 'em', có những mối tình vui buồn, với những băn khoăn day dứt như 'em'...Một truyện tiểu thuyết tình cảm Việt Nam đặc sắc của Nguyễn Bình Phương,(GS.Phùng Văn Tửu) Thông tin tác giả: Nguyễn Bình Phương, nguyên quán Hà Nội, sinh tại Thành phố Thái Nguyên. Tốt nghiệp trường Viết văn Nguyễn Du khóa IV. Từng đóng quân và làm báo tại biên giới phía Bắc, từng làm biên kịch tại Đoàn Kịch nói Quân đội, làm biên tập tại Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân. Hiện công tác tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội.
Phát Minh Cổ Đại Trung Quốc
Phát Minh Cổ Đại Trung Quốc Trung Quốc là cái nôi quan trọng của văn minh nhân loại, là nơi nuôi dưỡng nền văn minh khoa học kỹ thuật cổ đại rực rỡ huy hoàng. Khoa học kỹ thuật của Trung Quốc bắt nguồn từ sự quan sát và nghiên cứu của cổ nhân: 'Gần hiểu thân thể, xa thấu vạn vật', 'Ngẩng đầu thấu thiên văn, cúi đầu tường địa lý', từ đó hình thành nên quan niệm 'thiên nhiên hợp nhất', sáng tạo nên nền khoa học kỹ thuật phong phú hoàn bị tưới nhuần văn minh và văn hóa Trung Hoa và đó cũng là cống hiến cực kỳ quan trọng cho nhân loại. Phát minh cổ đại Trung Quốc là một chủ đề chẳng bao giờ có hồi kết, cũng là kho tàng báu vật mà đào mãi chẳng thể nào thấy đáy.
Người Đi Vắng
Người Đi Vắng Người đi vắng, tự cái tựa đó đã nói rất nhiều. Cô đơn. Vô hình. Bí ẩn. Khoảng trống. Người đi vắng (1999) là một trong những khởi điểm của dòng chảy Nguyễn Bình Phương vào thế giới vô thức, mộng mị, hồng hoang, sẽ được tiếp nối bằng Trí nhớ suy tàn (2000) và Thoạt kỳ thuỷ (2004). Cư dân của Người đi vắng là những hồn ma, những kẻ sống dở chết dở, những dòng sông, giọt sương, tiếng chuông... Nhưng có lẽ nhân vật nữ, Hoàn, chính là người đi vắng ly kỳ nhất. Tiểu thuyết dành phần mở đầu mô tả mối tình tay ba của Hoàn với Thắng và Cương, người chồng và người tình. Hoàn lao xe xuống vực, cơ thể huỷ hoại còn hồn phiêu diêu. Từ đó, xen kẽ những giấc mơ của Hoàn là kỷ niệm, âm hưởng, dư vị, dấu ấn mà tấm thân nhục dục trước đây của cô để lai trong hai người đàn ông. Trong Người đi vắng, tình yêu/tình dục/tâm linh gắn với nhau như hình với bóng. Chúng hiện lên lung linh, lẫn lộn vật chất tinh thần, chồng chéo giằng co nhau qua những sợi dây thần bí. Người đi vắng là truyện tình bất thường của những người tình bất kham và bất an. Dường như trong thẩm mỹ của mỗi nhà văn, nhân vật nữ lý tưởng thường có một dáng điệu riêng. Các cô gái của Bảo Ninh, từ Phương và Hạnh của Nỗi buồn chiến tranh (1991) đến Diệu Nương của Gíó dại (1992) đều có một 'dáng đi mềm mại đung đưa toàn thân'. Ở Trần Vũ, người đàn bà quyến rũ nhất trong thế quỳ. Quỳ, nhân vật nữ chính của Giấc mơ thổ (1995), 'cúi gập người', 'khom lưng', với các ngón tay khi thì 'mát dịu' khi thì 'nóng nảy', luôn 'mần mần lăn lăn'. Còn nằm là dáng vẻ, là số phận, mà Nguyễn Bình Phương chọn cho Hoàn của Người đi vắng. Khi yêu chồng: 'Hoàn trở mình nằm ngửa, một cánh tay vắt qua đùi Thắng, khuôn mặt buông lỏng, thảnh thơi...' (tr.64). Với tình nhân: 'Hoàn bị bẻ cong lưng, nửa người trên giường nửa duỗi thẳng ra nền nhà, tóc đổ tràn xuống'. Khi kề cái chết: 'Hoàn nằm thiêm thiếp mồm hé mở, một ống nhựa [...] bắt từ mũi ra ngoài buông thõng ở mép giường' (tr.101). Sau này, Nguyễn Bình Phương còn viết truyện ngắn Đi và tiểu thuyết Ngồi, nhưng anh dành hai tư thế đó cho các nhân vật nam. Không chỉ Hoàn, Thắng, Cương, Thư, hầu hết các nhân vật của Nguyễn Bình Phương đều là những kẻ bất an, những người đi vắng. Tiểu thuyết của anh là một hợp âm với vô vàn đối thoại, độc thoại, mà người đọc không phân biệt được ai là kẻ phát ngôn. Đó cùng là những giọng nói cất lên từ cõi âm, hay tiếng rao 'khàn khàn ủ ê' của ông thiến lợn vang lên trong suốt tác phẩm nhưng không ai biết mặt. Các nhân vật của Nguyễn Bình Phương thường có bộ phận thính giác cực kỳ tinh nhạy. Thế giới của anh vì vậy vừa vắng vừa đầy, im lặng nhưng ồn ào, vô hình và hữu hình, thật và ảo, âm dương lẫn lộn. Nguyễn Bình Phương, như ta thấy, đã biến tình dục thành mục tiêu nghiên cứu và phương tiện chính của thi pháp. Tình dục trong Người đi vắng, tồn tại như một chất liệu, hơn nữa, một chủ đề văn học độc lập, mà không ẩn dụ hay hàm ý. Và đây là thành công lớn nhất của Nguyễn Bình Phương trong cuộc tìm kiếm quyết liệt này.
Thoạt Kỳ Thủy
Thoạt Kỳ Thủy Câu chuyện diễn ra ở một vùng nông thôn Việt Nam. Những gia đình sống bằng nghề đập đá, mổ lợn, trồng rau. Cũng có người ôm mộng văn chương và cũng có người nát rượu. Nhân vật chính củaThoạt kỳ thủy, một thanh niên có tên là Tính, mắc chứng tâm thần nặng. Cái làng của Tính có quá nhiều người điên, và những người bình thường nhất cũng luôn có những khoảnh khắc chớp nhoáng nói năng, cư xử với nhau bất thường. Tính bị ám ảnh bởi nghề chọc tiết lợn của ông Khoa, từ đó luôn có nhu cầu được gắn bó với con dao và thường mơ những giấc mơ hãi hùng. Những người đàn ông trong Thoạt kỳ thủy - luôn hành động bằng bản năng nhiều hơn lý trí. Còn những người đàn bà, họ lầm lũi trong đời sống và không được thỏa mãn dục tính. Họ u uất và tích tụ nhiều giông bão. Cuộc đời họ quẩn quanh với con mương, bờ tre, chấp nhận trao thân gửi phận cho những người đàn ông hoặc là mất nhân tính hoặc là thích rượu hơn thích đàn bà.