eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Ngô Thuận”

Những Con Cá Mắc Cạn
Những Con Cá Mắc Cạn Hai cậu bé mồ côi Tăng và Chung được má Tám chuyên thu mua ve chai nhận về nuôi sau một thời gian phải lang thang ăn cắp vặt ở chợ. Chúng sống với má Tám được chừng một năm thì má đột ngột qua đời. Hai đứa quyết định theo ông Bảy đi đến Hà Tiên để xin làm thuê ở bãi cá cho ông Hai. Ở đó, chúng được ông Hai cho ăn học đầy đủ, được học phân loại cá, và kết bạn với nhiều người tốt xung quanh như ông Chín, cái Duyên, thằng Đen, thằng Cò. Tuy vậy, được chừng một năm sau, ông Hai lại quyết định sang Mỹ sống cùng con. Chúng một lần nữa phải theo ông Bảy đến Hồng Ngự, sống cuộc đời nay đây mai đó. Sau đó không lâu, ông Bảy cũng qua đời, hai đứa nhỏ một lần nữa trở thành những đứa trẻ cầu bất cầu bơ. “Chúng những muốn bưng mặt khóc, đau xót cho số phận của mình. Nhưng không, trải qua những năm tháng lam lũ, sống một cuộc đời không cha không mẹ, chúng hiểu rằng để tồn tại trên đời, chúng cần một thứ mà không một ai ban cho chúng được – đó là bản lĩnh.”
Lênh Đênh Tuổi 20
Lênh Đênh Tuổi 20 Lênh đênh tuổi 20 viết về cuộc hải trình của một chàng trai 20, dưới hình thức một bức thư tình. Những vùng đất mới con tàu du lịch đi qua, những con người và hoạt động thường ngày trên con tàu ấy.  Mọi thứ đều mới mẻ, hấp dẫn và thu hút. Song song đó là nỗi nhớ và tình yêu mà chàng trai dành cho bạn gái ở quê nhà. 'Một ngày u buồn, khủng khiếp, thật đáng sợ nơi này, hình bóng Sun như lúc ẩn lúc hiện trước mắt anh. Anh như chực trào, khóc thương cho số phận người bạn đồng hành cùng mình từ những ngày đầu, nhưng uất ức quá, không một giọt nước mắt rơi. Anh như chết đứng không tin là điều đó lại xảy ra một cách chóng vánh và phũ phàng như thế với một thanh niên ngoài đôi mươi, chắc chắn hồn Sun sẽ mãi lênh đênh cùng sóng biển với bao điều uất ức, bế tắc. Than ôi, Sun ơi, cầu mong bạn hãy yên nghỉ, hãy để hồn bạn được nhẹ nhàng hơn khi về nơi chín suối... ...Anh muốn thoát ra cảnh tượng đó, muốn tìm một không gian nào chạy trốn sự ngột ngạt và đầu óc rối rắm bủa vây. Đứng ở một góc tàu, giờ đây anh mới cảm nhận được màn đêm đang vây quanh mình. Ngoài chút ánh đèn điện le lói men lối đi, tất cả dường như tối mịt, một không gian ghê rợn, chẳng có thứ âm thanh nào khác ngoài tiếng con tàu đang xé nước lao về phía trước. Đại dương, nước biển một màu đen ngòm, bầu trời tối sậm, anh không nghĩ là mình đang có mặt và tồn tại trên trái đất. Có lẽ anh đang ở một xứ sở, hành tinh nào khác cùng với người bạn vừa từ giã cõi trần kia. Chỉ một bước thôi, một cái nhún chân thôi, là anh hòa mình vào dòng nước, vĩnh viễn theo bạn, vĩnh viễn xa rời miền đất hứa này... (Trích truyện Cái Chết)