eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Morris”

Lucky Luke (Tập 12): Thám Hiểm Rặng Đồi Đen
Nhân vật trung tâm của loạt truyện là Lucky Luke - chàng cao bồi không bao giờ biết sợ, luôn khoác chiếc áo ghi-lê đen, sơ mi vàng và cổ đeo chiếc khăn màu đỏ, làm bạn cùng chú ngựa Jolly Jumper đặc biệt. Đó là người anh hùng hào phóng và dũng cảm, người bắn nhanh hơn cả cái bóng của mình. Các tập truyện luôn kết thúc bằng một hình ảnh đã trở thành bất hủ trong lịch sử truyện tranh: 'gã cao bồi nghèo đơn độc' rong ruổi trên con ngựa của mình vào buổi hoàng hôn, sau khi đánh bại những kẻ xấu.
Lucky Luke 5 – Nữ Quái Calamity Jane
“Miền Viễn Tây là thế giới của đàn ông. Cô ta bước vô cái thế giới ấy không phải chỉ nhờ ăn mặc như đàn ông, mà còn làm cả những việc của các ông với lòng can đảm, sự cứng cỏi và nghị lực vô bờ bến.” - Đó chính là Calamity Jane, theo lời nhận xét của người cùng thời. NÀNG” TAI HỌA”? CÔ… “XƯƠNG LỚN”? Calamity Jane, ảnh chụp vào khoảng năm 1876, thời điểm cô cùng Wild Bill Hickok tới Deadwood. Calamity Jane tên thật là Martha Jane Canary (hay Martha Canary), chào đời ngày 1/5/1852 ở Princeton, bang Missouri. Về ngày sinh của cô, có dư luận cho rằng cô đã cố tình… lùi năm sinh lại, vì thật ra thì cái cô Jane này sinh từ hồi 1844 kia! Cũng rắc rối một chút là câu chuyện về chuyến di cư của gia đình Jane đến Virginia City (bang Montana). Theo truyền thuyết về Calamity Jane, cha mẹ cô đã chết dọc đường, nên Jane đã cùng năm đứa em phải nương nhờ vào các gia đình khác để tiếp tục cuộc hành trình. Lúc ấy, Jane 11 tuổi. Cuộc đời mới mở ra như vậy là quá khắc nghiệt với cô, nên cái biệt hiệu Calamity Jane (tức nàng Jane Tai Hoạ) ra đời từ hồi ấy… Tuy vậy, cuốn tự truyện của Calamity Jane lại kể khác hơn: Năm 1865, gia đình cô chuyển về Montana. Trên đường đi, Jane đã cỡi ngựa theo những người đàn ông đi săn vào những lúc đoàn xe tạm nghỉ dọc đường. Đối với một cô bé mà từ nhỏ đã rất thích phiêu lưu, thích hoạt động ngoài trời và mê ngựa thì như vậy quả thật là… thoả chí. Mẹ của cô chết khi đến Black Foot (Montana, năm 1866), còn lúc đến Utah thì bố cô mới qua đời (1867)… Một câu chuyện khác lại cho biết bố mẹ của Jane chỉ chết khi đã đến một thị trấn khai thác vàng ở gần Virginia City. Do đó, Jane đã phải kiếm sống bằng các việc vặt. Nào rửa chén, nào nấu bếp, rồi… đánh xe ngựa, hoặc thậm chí còn tham gia… lột da lừa để kiếm thêm tiền! Với một cô gái trẻ sớm phải bước vào đời như vậy, việc phải cứng rắn hơn một chút, kể cả phải… đánh nhau và học sử dụng súng, đều là những chuyện có thể… thông cảm được, dưới con mắt dân cao bồi. Cùng vì vậy, theo chuyện này, đến năm 18 tuổi thì Calamity Jane đã cao lớn, rắn chắc và dẻo dai như nam giới. Người ta thấy vậy, còn gọi luôn Jane là cô “Xương Lớn”! CẮT TÓC, GIẢ TRAI Có vẻ tất cả những lời kể về Calamity Jane đều gặp nhau ở mấy điểm sau: đó là một kỵ sĩ giỏi, bắn súng rất tài. Song cô ta cũng rất thích… vào quán rượu và nốc rượu chẳng kém ai, thích đánh bài nhưng chơi bài dở tệ, thích nhai… thuốc lá và cũng không ngại… chửi bậy! (Các nét tính cách này đều được tái hiện “chính xác” trong Lucky Luke.) Chính trong không khí những quán rượu ồn ào và xô bộn như vậy, hay bên những ngọn lửa trại bập bùng giữa trời đêm, ngay Calamity Jane cũng thích kể những câu chuyện về mình với không ít điều… thêu dệt, thêm mắm thêm muối cho thêm gay cấn, hoặc tăng chất khôi hài. Do đó, thật dễ hiểu khi về sau có khá nhiều truyện kể về cô mà chẳng ai có thể kiểm chứng được. Thí dụ, chuyện cô gia nhập đoàn quân của tướng George Crook. Calamity Jane kể rằng mình phải cắt tóc và ăn mặc kiểu đàn ông để được ghi tên, nhưng sau đó vẫn bị phát hiện là gái giả trai nên bị đuổi về! Chuyện này, nhiều người biết rõ Calamity Jane, hay những người có xem qua các ảnh chân dung của cô đều cho rằng Jane rất khó… giả trai, vì dù sao gương mặt của cô vẫn rõ nét nữ tính! NGƯỜI NỮ ANH HÙNG CỦA ĐỒNG CỎ… Dù sao, người ta vẫn nhắc tới hình ảnh quen thuộc về Calamity Jane: lúc nào cô cũng mặc chiếc áo da hoẵng kiểu đàn ông, đội mũ Stetson bẻ vành cong lên trên… Và quả thật, người ta cũng không cần những lời kể chuyện cắt tóc giả trai để vào quân đội (kiểu… Hoa Mộc Lan giả trai tòng quân bên Tàu) mà vẫn tin rằng Calamity Jane đúng là một người nữ trinh sát giỏi.
Lucky Luke 6 – ‘Siêu Báo’ Daily Star
Daily Star: Một câu chuyện hay về nghề báo Written by Hữu Thiện on 27/05/2011 in Hậu Goscinny - 3 Comments Dù là Daily Star, tờ báo muôn hình, hay “Siêu báo” Daily Star, các tựa tiếng Việt đều hướng tới nét độc đáo của một album Lucky Luke dành hẳn cho nghề báo. NÓI CHUYỆN NGHỀ BÁO, NHỚ GOSCINNY… Tập 'Le Daily Star', album Lucky Luke thứ 54 (ra mắt năm 1984). Tháng 5/1998: Bản tiếng Việt 'Daily Star - tờ báo muôn hình' là tập thứ sáu trong bộ Lucky Luke, do NXB Trẻ mua bản quyền và phát hành lần đầu ở Việt Nam. Ngày 26/5/2011: Tròn 13 năm sau, tập “Siêu báo Daily Star', do First News mua bản quyền và tái bản lần thứ nhất ở Việt Nam. Bảy năm sau khi tác giả Goscinny qua đời năm 1977, hai ông Xavier Fauche và Jean Léturgie đã cùng viết nên một kịch bản xuất sắc chẳng kém các truyện Lucky Luke mang chữ ký Goscinny: tập Le Daily Star, ra đời năm 1984. Những nguyên tắc xây dựng kịch bản của ông Goscinny (tra cứu sâu và vận dụng thông minh tư liệu lịch sử Hoa Kỳ và miền Viễn Tây, nhân vật hư cấu thú vị từ nguyên mẫu có thật trong lịch sử, cốt chuyện mạch lạc và lôi cuốn, nhiều tính tiết và lời thoại hóm hỉnh,…) lại một lần nữa xuất hiện nơi kịch bản của Fauche và Léturgie. Khi còn sống, tác giả Goscinny đã không ít lần đề cập tới vai trò của báo chí trong truyện Lucky Luke, như ở tập Billy The Kid, song rõ ràng ông chưa từng dành cả một album cho nghề báo, như Fauche và Léturgie đã mạnh dạn làm, và đã rất thành công với Daily Star. Kể cũng lạ, song càng đáng khen, vì nếu so “bề dầy và đẳng cấp” trong nghề báo thì Fauche và Léturgie chẳng thể sánh bắng ông chủ bút Goscinny từng tạo nên cả một toà soạn tạp chí truyện tranh Pilote, với đủ các ngón nghề cách tân, táo bạo so với những tờ “truyền thống” như Spirou, Tintin,… Chợt nhớ chương Chúng tôi ra một tờ báo, trong Le petit Nicolas (Nhóc Nicolas, tập Giờ ra chơi của nhóc Nicolas, bản quyền tiếng Việt của Nhã Nam) của bậc thầy Goscinny. Chuyện kể về cuộc tranh cãi, và cả… tranh giành, của nhóc Nicolas và đám bạn về chuyện làm một tờ báo, khi một hôm thằng Maixent đem vô lớp bộ đồ in. Tranh cãi từ việc đặt tên cho tờ báo, cho tới chuyện in gì ở trong báo, báo in ra rồi thì phải làm gì, bán cho ai, ai là người bán, rồi ai là chủ nhiệm, rồi thì…  các nhóc đánh nhau, “bộ đồ in rơi tung toé hết ra đất”, rồi thầy Nước Lèo tịch thu bộ đồ in. Minh hoạ của Sempé, trích tập 'Giờ ra chơi của nhóc Nicolas'. Chương này kết thúc với đoạn: “… Còn tờ báo thì chúng tôi chẳng ra được. Thầy Nước Lèo không muốn trả lại cho chúng tôi bô đồ in trước kỳ nghỉ hè. Xời! Đằng nào thì chúng tôi cũng chẳng có gì để mà kể trên báo cả. Chỗ chúng tôi chẳng bao giờ xảy ra chuyện gì.” Với bốn tranh minh hoạ của Sempé, chín trang chuyện trên của ông Goscinny thật ra đã lồng hết những vấn đề căn bản của nghề báo vô những câu chuyện trẻ con dễ thương, bên trong cái vỏ ngoài ngây ngô là cả những bí quyết làm báo. Và hẳn các bạn đã nhận ra: khi nhóc Nicolas kết luận rằng “chẳng có gì để mà kể trên báo”, và “chỗ chúng tôi chẳng bao giờ xảy ra chuyện gì” thì người lớn, dù chẳng là nhà báo, đều nghĩ ngược lại với nhóc ta! Đó chính là bàn tay của bậc thầy: Nói về nghề báo qua câu chuyện của bọn nhóc. Tưng tửng theo cách kể chuyện của một đứa trẻ con (“nghĩa là không phải bắt chước trẻ con” – lời Goscinny) để bạn đọc trẻ con và cả người lớn tự rút ra những kết luận, và “bài học”, có thể ngược hẳn với lời kể của nhóc Nicolas. Dụng ý nằm ở đó, nghệ thuật và cái hóm hỉnh, sâu sắc cũng nằm ở đó, khác hẳn phong cách “luân lý giáo khoa thư” ở ta! Nguyên tác Giờ ra chơi của nhóc Nicolas (Les récrés du petit Nicolas) ra đời năm 1961. Liệu hai ông Fauche và Léturgie có tìm cảm hứng, và cả cách kể chuyện về nghề báo, từ chương này của Goscinny để vận dụng vô tập Daily Star (phát hành năm 1984)? Có một “dấu vết” khá rõ trong Daily Star, ở trang 11, khi các tác giả cho anh chàng Horace Greely ngây ngô đi rao báo với những đề tài lạ hoác, thậm chí còn ngược lại hẳn với sự quan tâm của từng nhóm người ở Dead End City. Vì vậy, ở khung tranh áp chót của trang này, các tác giả đã cho Lucky Luke khuyên chàng Greely: “Anh phải nói tới những gì khiến mọi người phải quan tâm.” Đoạn này gần như “đi song đôi” với những tranh cãi của bọn nhóc về chuyện in gì ở trong báo, và bán báo cho ai, trong tập Nhóc Nicolas vừa nhắc tới. VÌ SAO LÀ “SIÊU BÁO”? Dễ nhận ra trước hết trong tập Daily Star là những yếu tố sống chết của báo in, thông qua mô-típ lặp đi lặp lại (như ở truyện cổ tích, từ “Nói đến báo là nói đến giấy, mà hễ không có giấy tức là không có báo”, rồi… đến mực in…) để giúp bạn đọc, nhất là… trẻ em, hiểu được cái cốt lõi của nghề này một cách nhẹ nhàng, đầy lôi cuốn: Khi Lucky Luke và cả Jolly Jumper tham gia làm báo... - Làm báo in, phải cần giấy, cần mực in, cần người phát hành (và hệ thống phát hành, gồm cả loại hình nhận đặt báo dài hạn, phát tận nhà), cần cả sự đúng hẹn (lịch ra báo), để giữ đúng cam kết về tôn chỉ của tờ báo, và cam kết với bạn đọc; - Phát triển nhờ bám sát nhu cầu thật của những người đọc cụ thể; - Làm báo thì cần nói thẳng sự thật, và chấp nhận cạnh tranh báo chí, kể cả chống loại báo lá cải (và vì vậy cũng cần.có sự hỗ trợ từ pháp lý, hay công lý, như vai trò “bảo hộ” của… Lucky Luke); Đặc biệt, bây giờ đọc lại cái tình huống Greely quá hồn nhiên khi tường thuật cả kế hoạch sắp tấn công của Lucky Luke, do các tác giả khéo bịa ra hồi năm 1984 mà… giật mình. Bởi gần đây, vào tháng 8/2010, cuộc giải cứu con tin của Cảnh sát Quốc gia Philippines đã thất bại nặng nề vì nhiều nguyên nhân, trong đó có cái nguyên nhân có thể gọi tên là… “sự hồn nhiên Greely”. (Mời bạn xem thêm: Vụ giải cứu con tin đẫm máu ở Philippines: Lỗi do truyền hình trực tiếp, đăng trên Thể Thao & Văn Hoá, ngày 25/8/2010.} Cảnh sát quốc gia Philippines giải cứu con tin thất bại vì... truyền hình trực tiếp! Ông Benigno Aquino III, tổng thống Philippines, khẳng định một trong những khiếm khuyết lớn là vụ bắt cóc đã được báo chí tường thuật trực tiếp. Trên chiếc xe buýt giam giữ con tin có tivi, nên kẻ bắt cóc đã có thể xem toàn bộ những gì diễn ra xung quanh, cũng như động thái của cảnh sát, để có kế hoạch đối phó thích hợp! (Cũng như bọn xấu trong Daily Star đã dựa vào sự “mẫn cán thái quá”, song ngây thơ về hậu quả tuyên truyền của Greely để phục kích Lucky Luke, khiến chàng suýt toi mạng, do kế hoạch tấn công đã được báo Daily Star công bố trước!) Tuy vậy, cái hay nhất ở tập Daily Star chính là… những tình huống siêu tưởng (mà rất gần sự thật) về sự biến hoá của tờ Daily Star. Do những “kiếp nạn” của chàng nhà báo Greely mà Daily Star đã từ báo in chuyển sang in trên mọi thứ có thể in được, rồi chuyển thành báo nói, rồi báo nói đến tận nhà, nói theo nhu cầu (một kiểu “voice on demand”, dù chưa thể có… “video on demand”). Vì vậy, gọi Daily Star là “siêu báo” thật chẳng sai! 'Siêu tưởng' in báo trên lưng bò ở 'Daily Star' (1984), cùng các trò đùa cuối thế kỷ XX với Photoshop: quảng cáo trên lưng bò! Việc bịa ra những tình huống siêu tưởng cỡ như vậy để gán vào khung cảnh làm một tờ báo in hồi thế kỷ XIX ở miền Viễn Tây quả thật đã đem lại cho bạn đọc nhiều bất ngờ. Bất ngờ về “siêu báo”, từ một…. “siêu” kịch bản về nghề báo, kể qua truyện tranh cao bồi Lucky Luke!
Lucky Luke 24 – Cuộc Đua Tới Oklahoma
Lucky Luke 24 - Cuộc Đua Tới Oklahoma
Lucky Luke 21 – Tướng Cướp Jesse James
Lucky Luke 21 - Tướng Cướp Jesse James
Lucky Luke 26 – Đường Sắt Xuyên Thảo Nguyên
Trong tập này, cảnh hai đoàn xe lửa gặp nhau nơi trang cuối đã 'tái hiện' phần nào một cảnh có thật, xảy ra vào ngày 10/5/1869 tại Promontery Point, khi hai chuyến xe lửa đầu tiên của tuyến đường sắt xuyên lục địa gặp nhau. Đối với nước Mỹ non trẻ, tuyến đường sắt ấy đã mang lại sự phát triển rất lớn về nhiều mặt kinh tế, xã hội, văn hóa...Từ đó, người ta ngồi xe lửa chỉ mất có một tuần để đi từ Đông sang Tây hay ngược lại, trong khi trước đó phải mất những bốn tháng đi xe ngựa xuyên qua đất nước rộng lớn này.
Lucky Luke (Tập 17): Má Dalton
Trân trọng giới thiệu
Lucky Luke 20 – Quyết Đấu Với Pinkerton
Tới nay, First News đã ra mắt bốn tập Lucky Luke thời hậu Morris được phát hành. Điều may mắn là càng về sau, bộ Lucky Luke đời mới càng hay, nhờ thêm sự tiếp sức về kịch bản. Trong tập này, hãy xem anh em Dalton mở “lớp” dạy nghề tấn công nhà băng cho một bộ lạc da đỏ. Bên cạnh đó, cùng tìm hiểu thêm về bi kịch của các các tộc người da đỏ trước làn sóng xâm nhập, cướp đất và cướp tài nguyên... của dân da trắng trong lịch sử nước Mỹ... Nét vẽ của Achdé ngày càng điêu luyện khi cố nhái theo bậc thầy Morris; lại có thêm “chất điện ảnh” nhờ kịch bản khá tốt. Đặc biệt, cốt truyện hoàn toàn… “giật gân” với mọi người: Lucky Luke có thêm một “kẻ thù” mới, rất đáng sợ: đó là Allan Pinkerton – người sáng lập và cũng là ông chủ của Cơ quan Pinkerton! Hoá ra lâu nay, theo tập này, Pinkerton cũng đã âm thầm lập hồ sơ về Lucky Luke, và đã tới lúc họ muốn “đẩy” chàng cao bồi đơn độc của chúng ta ra khỏi “cuộc chơi”, buộc chàng phải “về vườn”. Đối mặt với âm mưu đáng sợ ấy của Pinkerton, Lucky Luke sẽ xoay sở ra sao?
Lucky Luke (Tập 11): Đoàn Kỵ Binh Thứ 20
Nhân vật trung tâm của loạt truyện là Lucky Luke - chàng cao bồi không bao giờ biết sợ, luôn khoác chiếc áo ghi-lê đen, sơ mi vàng và cổ đeo chiếc khăn màu đỏ, làm bạn cùng chú ngựa Jolly Jumper đặc biệt. Đó là người anh hùng hào phóng và dũng cảm, người bắn nhanh hơn cả cái bóng của mình. Các tập truyện luôn kết thúc bằng một hình ảnh đã trở thành bất hủ trong lịch sử truyện tranh: 'gã cao bồi nghèo đơn độc' rong ruổi trên con ngựa của mình vào buổi hoàng hôn, sau khi đánh bại những kẻ xấu.
Lucky Luke 27 – Ngược Dòng Mississippi
Nhân vật chính Lucky Luke là một anh chàng cao bồi nghèo đơn độc của miền Tây nước Mỹ cuối thế kỷ 19. Với biệt danh 'bắn nhanh hơn cái bóng của mình', Lucky Luke lang thang khắp miền Tây bảo vệ cho công lý và lẽ phải.Lucky Luke là một anh chàng cao bồi vui tính, độc thân, bề ngoài thường với chiếc mũ trắng, áo gi-lê đen, sơ mi vàng và cổ đeo chiếc khăn màu đỏ. Ban đầu, Lucky Luke luôn xuất hiện với điếu thuốc lá trên môi, nhưng về sau để tránh hình ảnh người hùng nghiện thuốc lá, Morris cho thay thế bằng một cọng cỏ. Xử lý các tình huống một cách hài hước thông minh, cộng với tài bắn súng và sự may mắn, Lucky Luke luôn thành công ở cuối mỗi tập truyện.Đồng hành với Lucky Luke là Jolly Jumper, chú ngựa chạy nhanh nhất miền Tây. Là con ngựa đặc biệt, Jolly Jumper biết đi trên dây, thông minh tới mức cùng chơi cờ với Lucky Luke và khi nói truyện có thể trính dẫn cả văn học. Jolly Jumper nhiều lần cứu Lucky Luke thoát khỏi các tình huống khó khăn nhưng hai nhân vật này thương xuyên trêu trọc nhau. Như trong tập Nàng Sarah Bernhardt, Jolly Jumper chê bai vì Lucky Luke soi gương trước khi đi gặp Sarah Bernhardt, còn Lucky Luke trêu rằng Jolly Jumper không mặc gì khi chú ngựa này không đeo yên. Đặc biệt Jolly Jumper rất ghét con chó Rantanplan.  
Lucky Luke 7 – Tứ Quái Dalton Và Cuộc Truy Tìm Kho Báu
Nhân vật trung tâm của loạt truyện là Lucky Luke - chàng cao bồi không bao giờ biết sợ, luôn khoác chiếc áo ghi-lê đen, sơ mi vàng và cổ đeo chiếc khăn màu đỏ, làm bạn cùng chú ngựa Jolly Jumper đặc biệt. Đó là người anh hùng hào phóng và dũng cảm, người bắn nhanh hơn cả cái bóng của mình. Các tập truyện luôn kết thúc bằng một hình ảnh đã trở thành bất hủ trong lịch sử truyện tranh: 'gã cao bồi nghèo đơn độc' rong ruổi trên con ngựa của mình vào buổi hoàng hôn, sau khi đánh bại những kẻ xấu.
Lucky Luke 18 – Giá Treo Cổ Cho Dalton
Tới nay, First News đã ra mắt bốn tập Lucky Luke thời hậu Morris được phát hành. Điều may mắn là càng về sau, bộ Lucky Luke đời mới càng hay, nhờ thêm sự tiếp sức về kịch bản. Trong tập này, hãy xem anh em Dalton mở “lớp” dạy nghề tấn công nhà băng cho một bộ lạc da đỏ. Bên cạnh đó, cùng tìm hiểu thêm về bi kịch của các các tộc người da đỏ trước làn sóng xâm nhập, cướp đất và cướp tài nguyên... của dân da trắng trong lịch sử nước Mỹ...