eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Lương Đình Khoa”

Tuổi Thanh Xuân Đôi Chuyến Tàu Đi Lạc
Tuổi Thanh Xuân Đôi Chuyến Tàu Đi Lạc Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc là đứa con tinh thần thứ hai của Lương Đình Khoa dành cho độc giả trẻ cùng được trình làng trong năm nay - sau tập thơ Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người ra mắt dịp Valentine 2014 (và là tập sách thứ 4 trong gia tài sáng tác của anh). Lương Đình Khoa là một cây bút trẻ thuộc thế hệ 8X. Anh trưởng thành từ báo Thiếu Niên Tiền Phong, chương trình văn nghệ thiếu nhi của Đài TNVN,  với những trang viết đầu tiên năm học lớp 8, cho đến hết cả thời học sinh, là Bút trưởng của Bút nhóm Hương Nhãn - một Bút nhóm sáng tác văn học của tỉnh Hưng Yên được đông đảo bạn đọc trẻ cùng thời mến mộ.Năm 2004, tập thơ đầu tay mang tên Khuôn mặt tình yêu của Khoa ra mắt - khi anh đang là SV năm nhất HV Báo chí - Tuyên truyền Hà Nội, đồng thời các truyện ngắn, tản văn, thơ của anh xuất hiện nhiều trên các báo, tạp chí, được chọn in trong nhiều tuyển tập, và trở thành học viên trẻ tuổi nhất tham gia lớp bồi dưỡng sáng tác của Trung tâm Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du -  khóa 1 - do Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức năm 2007. Hai năm sau, tập truyện ngắn đầu tay mang tên Gió mùa thổi mãi của Lương Đình Khoa ra mắt độc giả. Truyện ngắn chủ đề Gió mùa thổi mãi được đài Truyền hình TP.HCM chọn chuyển thể thành kịch bản phim cho loạt phim phát sóng về những tâm hồn cao đep. Rằm tháng Giêng 2011, là đại diện trình diễn thơ tại sân Thơ trẻ ngày Thơ VN ở Văn Miếu.Cư dân mạng biết nhiều đến Lương Đình Khoa với vai trò là một blogger khi các Mạng xã hội bùng nổ; cùng những bài thơ được chuyển sang dạng video, lồng ảnh và nhạc hài hòa với lời thơ, tình thơ, dễ đồng cảm, chia sẻ trên Youtube - cùng các bolog radio anh tự thu về những chủ đề gần gũi xoay quanh đời sống tình cảm giới trẻ. Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc là món quà nhỏ của một người trẻ, dành tặng cho những người trẻ, cũng như cho những ai đã đi qua tuổi trẻ của mình mà còn mang trái tim nặng tình đi giữa nhân gian. Xuyên suốt cả chuyến tàu này là nỗi niềm về Phận và Duyên đau đáu giữa cuộc đời của tác giả, để gửi đến bạn đọc thông điệp: Cuộc sống hiện đại khiến con người ta để mất đi và làm tổn thương nhau nhiều quá, cần biết nâng niu, xoa dịu, nâng đỡ và bao dung với nhau nhiều hơn. Đồng thời hãy luôn tâm niệm một điều giản đơn rằng: Chỉ những ai có duyên phận mới được làm người thân, người yêu, và bạn bè của nhau, để cùng đồng hành với nhau trên một đoạn đường nào đó với Vui - Buồn – Được - Mất của cuộc đời trong cả hành trình dài của mỗi cuộc đời.Đồng hành cùng Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc để nhận ra một điều thật giản dị rằng: Cuộc đời dù thế nào đi chăng nữa vẫn luôn nồng nàn hương sắc, đáng để ta sống, trải nghiệm và học cách yêu.
Về Nhà Đi
Về Nhà Đi 'Về nhà đi, phố chẳng như long mẹ Lối quanh co ngõ ngách nhỏ chật dài Ánh trăng khóc trong đèn vàng cám dỗ Người với người như lá rớt qua vai…' 'VỀ NHÀ ĐI' - tập thơ và tản văn của Lương Đình Khoa  phác họa chân dung của mỗi con người trên hành trình “tôi đi tìm tôi” giữa bộn bề Vui – Buồn – Được – Mất của cuộc đời – từ năm tháng sôi nổi cùng tình yêu đôi lứa, đến khi những đứa trẻ chào đời, rồi đến lúc làm cha làm mẹ… Dù đời thăng trầm, vạn vật đổi thay – có một nơi vẫn được gọi là Nhà vẫn luôn đón đợi, gọi bạn trở về - về với những thương yêu giản dị, gần gụi nhất mà bạn vẫn còn may mắn giữ được trong tay. Dù bạn là ai, đang ở độ tuổi nào  – từ những cô cậu học trò đến các bạn sinh viên, những người ra trường đi làm, các bậc trung niên… đều có thể tìm thấy những mảnh ký ức tương đồng qua mỗi phần được sắp xếp theo từng bước phát triển của tình yêu và nhận thức trên hành trình trưởng thành của mỗi con người trong tập sách này: Từ 'Thế giới của mẹ và cha' diệu kỳ khai sinh ra 'Thế giới của con'. Trong chính  nội tại “Thế giới của con” cũng là một quá trình vận động – đi  'Trong veo mắt biếc thiên thần', hồn nhiên như sương sớm ngọt lành cho đến 'Một thời áo trắng mơ màng như mây' và khi hướng mình theo những ước mơ chốn “Thị thành lạc ánh trăng gầy”, chông chênh  giữa cô đơn – yêu thương – trưởng thành. Trong những xúc cảm đi “lạc” nơi phố đó, trong cái chông chênh của xúc cảm ấy, có một miền thật đẹp mà bất kỳ ai cũng sẽ đi qua: 'Thế giới đẹp vì có em và có anh'. Em và Anh là một phần của thế giới. Em và Anh đến với nhau cũng để trưởng thành. Sự trưởng thành là khi biết hòa giữa cái Tôi và cái Ta, cái riêng và cái chung. Bởi thế nên 'Nơi chúng mình yêu nhau' là một bản nhạc đàn với thật nhiều thanh âm trầm bổng, trong đục khác nhau để càng về cuối tập sách, con người ta càng  biết giác ngộ đến những giá trị đích thực của Chân – Thiện – Mỹ, tìm được lối đi thoát khỏi những muộn phiền mà an nhiên dang tay ôm lấy cuộc sống. Và khi đó, Niềm An Vui cũng là một mái nhà bìn an cho mỗi tâm hồn cư trú và trở về - như một cái đích trong cuộc đời. Khi con người ta trải qua đủ hỉ nộ ái ố, ngấm mưa gió nắng đời người, cần tự biết học cách cân bằng, lắng lại trong tâm, trở về với niềm an vui trong tâm hồn, học cách 'nắm mà như buông' trên những vô thường nhân gian. 'Ừ thì như chiếc lá Xanh cho trọn ngày xanh Mặc thời gian hối hả Và tiếng đời lanh canh' 'VỀ NHÀ ĐI”'- tiếng gọi yêu thương gửi tới cuộc đời và lòng người – bởi  cha mẹ và mái nhà, quê hương và những điều nhân nghĩa luôn là gốc rễ để từng 'nhánh cây người' trổ bông làm đẹp cuộc đời. Tập sách này là món quà của yêu thương dành trao gửi đến những yêu thương, là một ngọn lửa góp phần khơi nguồn cho từng bước chân, từng tâm hồn trở về với tâm hướng đạo sâu nặng nghĩa cội nguồn, biết nhận ra mình cần giữ và trân trọng những gì đang có trên tay trước khi chúng sẽ mất đi, tan biến theo ngọn gió vô thường  
Ai Rồi Cũng Phải Học Cố Quên Đi Một Người
Ai Rồi Cũng Phải Học Cố Quên Đi Một Người Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người là một tập thơ vô cùng sâu sắc thú vị, những ngẫu hứng Khoa viết về bất cứ điều gì anh gặp trong cuộc sống, hơn thế nữa, đó còn những dòng thơ vô cùng gần gũi với tâm tư của bất cứ người trẻ nào trong xã hội mà hầu như ai cũng cô đơn này. Tập thơ cô đọng trong năm chủ đề chính, mà tác giả tự ví như năm nét vẽ trong một bức tranh đời: Yêu - Đời - Tình Ca Tháng - Cô Đơn - Như Một Lời Chia Tay. Đọc Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người có thể bắt gặp những câu thơ chạm tới tận cùng cảm xúc, thấy rõ và đồng cảm với những chênh vênh, lo sợ mơ hồ của Khoa trước những vụn vỡ nhỏ nhất của tình yêu, nhưng thực chất, đó chẳng qua chỉ là sự tự vệ của một tâm hồn sợ thương tổn vì khao khát được yêu, được bày tỏ thứ tình cảm trong lành nguyên sơ nhất mà thôi. Đừng xô nắng khô lên màu cỏ úa Đừng ru mưa lạnh vỡ bóng trăng chiều Một ánh nhìn đủ để nói lời yêuỞ lại đi, khi đời cần hơi thở Của một ai quyện với trái tim mình... (Một ánh nhìn đủ để nói lời yêu) Bên cạnh đó, thơ Khoa còn là lời chia tay đầy xúc động với những tâm hồn đẹp trên đời; những trăn trở với sự cô đơn của người trẻ; những ngổn ngang tự tìm chính mình giữa dòng đời ngược xuôi hối hả; những khắc khoải tháng, nghĩ suy mùa: Thành phố này đầy ứ những bóng đêm Bóng đêm trong anh, bóng đêm trong em, và ngàn ngàn thân phận Cần một luồng ấm sáng Nơi mỗi nụ cười, người với người biết trân trọng dành cho nhau (Mỉm cười đi) Lương Đình Khoa là một nhà thơ có nhiều thơ đăng báo ngay từ quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường. Anh cũng từng xuất bản tập thơ Khuôn mặt tình yêu (NXB Thanh Niên) và tập truyện ngắn Gió mùa thổi mãi (NXB Văn Nghệ). Thơ Khoa lấp lánh thể hiện một tài năng trẻ, tâm hồn trẻ, chiếm được cảm tình và lời ngợi khen từ các nhà thơ, nhà báo đương thời. Đến với Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người, với những câu chữ chân thực xúc cảm của Khoa, chắc chắn các bạn sẽ tìm lại được phần nào đó của cái tôi sâu lắng nhất trong mình, hoặc đơn giản chỉ là để đồng cảm, để hiểu sâu hơn những khoảnh khắc vui buồn qua tháng năm của cả một đời người.