eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Judith Mcnaught”

Tiếng Sét Xanh
Tiếng Sét Xanh Trích đoạn 'Nếu chàng chế nhạo nàng hay cố thuyết phục nàng, nàng sẽ bật khóc. Nhưng chàng không làm cả hai việc đó, nên nàng lấy lại được nghị lực. Ngay cả tạo ra được một nụ cười buồn. - Nếu chúng ta có một cuộc tình, khi nó qua đi, anh muốn chúng ta thành bạn bè, phải không anh? Anh sẽ mong vậy chớ?... - Tự nhiên là thế. - Và vì cuộc tình của chúng ta đã đi qua, chúng ta có thể trở thành bạn bè bây giờ không? Giọng của nàng xúc động khi nàng thêm: - Em... Em thật tình thích nghĩ về anh như là người bạn của em. Nick gật đầu, nhưng không nói gì. Chàng chỉ giãn dị đứng nhìn nàng, đôi mắt xám đầy khó hiểu. Cuối cùng, Lauren đi bộ đến xe của nàng, tự khen mình đã trưởng thành với cách thức nàng ứng xử. Nàng đã lương thiện và thẳng thắn. Nàng vững vàng và giữ được lập trường. Nàng đã làm 'điều phải', và nàng trở nên người lớn mạnh, khôn ngoan hơn vì thế. Nàng khoanh tay lại trên vòng tay lái và nước mắt trào ra. Những ngày còn lại trong tuần, Lauren miệt mài với công việc ở văn phòng. Khi ở nhà, nàng hết nghĩ tới Nick lại lo lắng về tình trạng tài chánh của cha nàng. Bệnh viện đang đòi thanh toán ngay một nửa viện phí. Việc duy nhất nàng có thể làm là bán cây đàn dương cầm rất quý và rất đẹp của mẹ nàng, nhưng nghĩ đến việc đó nàng thấy đau lòng. Nó cũng là cây đàn của nàng, và ở đây, tại Michigan này, nàng đang nhớ nó. Nàng nhớ những lúc đang chơi đàn, nhớ những lúc chọn lựa kỹ trên bàn phím để đánh lại những nốt nhạc khó nghe hay làm cho chán ngán. Vả lại, cha nàng còn chưa được mạnh, và nếu ông cần nhập viện lại, nàng không thể để ông bị mời về vì chưa đóng viện phí kỳ trước...' Mời các bạn đón đọc