eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Fuyu”

Cho Những Ngày Chẳng Có Gì
Cho Những Ngày Chẳng Có Gì Có những ngày ta chỉ muốn nằm dài trên giường, mắt nhìn mông lung đến cả bản thân cũng chẳng biết mình đang vui hay đang buồn. Có những thấy tim mình chênh vênh,ngẩn ngơ tự hỏi: Hôm nay biết làm gì? Ta thấy mình trở nên thật biếng lười trong những ngày như thế, biếng lười tới độ, ta chẳng rõ cảm giác của chính mình. Cho những ngày chẳng có gì - viết về những ngày như thế, cho những người trẻ vẫn luôn yêu đời chỉ đột nhiên có một ngày bỗng thấy chơi vơi. Fuyu là cây viết của những điều nhẹ nhàng bảng lảng như thế. Để ta thấy vụng dại, ngây ngô nhưng mãnh liệt và hết mình nơi tình yêu tuổi học trò. Tình đầu như một chấm màu cam rực rỡ. Ai cũng sẽ có có một chấm màu cam ấy trong đời, như một ngọn hải đăng bí mật. Để dù có thêm bao nhiêu năm tháng nữa qua đi, mỗi lần quay lưng lại, ta vẫn thấy chấm màu ấy đứng chờ, xinh đẹp và sáng rõ, dắt ta về với những cảm xúc trong veo. Chàng trai bí mật trải lòng mình lên những tờ giấy nhớ màu vàng mong cô gái mình thương một ngày hiểu thấu mà đâu có dễ. Cô gái với mái tóc vẫn ướt nước vội vã chạy đến bên chàng trai chỉ là đến bên và được ở bên, vậy thôi. Cô gái và chàng trai cùng dạo bước giữa làn nước xanh và những chú cá nhiệt đới sặc sỡ, lòng bâng khuâng hướng về nhau trong những cảm xúc không lời… Càng lớn lên ta càng đánh rơi những dịu êm khẽ khàng ấy. Càng lớn lên hình như ta càng nghiệt ngã, càng khắt khe hơn với cuộc đời với chính mìn. Càng lớn lên hình như ta càng quên mất lặng im nghe chính trái tim mình lên tiếng. Và càng lớn lên ta càng thèm quay về những ngày ngây dại, mong manh và bảng lảng ấy. Cho những ngày chẳng có gì, cho những buồn vui sẽ trở thành kỉ niệm, cho cả những thương yêu rồi đây sẽ được cất lên thành lời. Cho những ngày chẳng có gì - mong bạn “như một đốm lửa, đủ sức đi qua những mênh mông trắng xóa thanh xuân, dù có khi chỉ một mình.” Fuyu là vậy vẫn dịu dàng kể chuyện tình yêu thủ thỉ mà ấm áp như chính cảm giác ta lật giở từng trang truyện.
Như Mùa Đông Rơi Xuống
Như Mùa Đông Rơi Xuống Tôi muốn làm Peter Pan. Nhưng khi biết mình không thể hoàn toàn là Peter Pan, tôi lại nghĩ mình có thể có một phần là Peter Pan. Nghĩa là sau này dù có lớn lên, dù có già đi, nhưng sẽ có một phần suy nghĩ của tôi được gìn giữ ở một góc để giúp tôi “mãi-mãi-mười-tám-tuổi”. Nhưng một sáng nọ, tôi ngủ dậy, và nhận ra mình chỉ là Wendy. Rồi sẽ có một ngày tất cả những suy nghĩ của tôi cũng phải lớn theo, dù là tình nguyện hay bắt buộc, mà tôi không cách nào thay đổi. Những gì thuộc về tuổi trẻ, thời niên thiếu, những cảm xúc mong manh như lần đầu tiên nắm tay ai đó, cơn mưa đầu tiên của mùa đó… có thể sẽ biến mất mãi mãi. Hoặc nếu chúng có ngủ quên cũng sẽ chỉ được đánh thức bằng một điều gợi nhớ. Tôi cảm thấy chông chênh, hoang mang vì ý nghĩ đó. Và tự thấy mình tiếc ngẩn ngơ vì điều đó. Khi bắt đầu viết những truyện ngắn, dù là chuyện thật hay chuyện tưởng tượng, dù là chuyện của mình, của bạn hay của một người lạ,… thì tôi cũng dùng cảm nhận và cảm xúc chân thật của mình để viết. Chúng như cuốn nhật kí cảm xúc của tôi ở từng thời điểm nhất định. Nói cách khác, chúng thuộc về tuổi trẻ của riêng tôi, là “Neverland” của riêng tôi. Và tôi muốn đóng gói “Neverland” của mình lại. Như quả của mùa dù chua hay ngọt tôi cũng đều muốn hái và làm chúng thành mứt. Để vào một ngày nếu tôi cằn cỗi, nếu mùa xơ xác, tôi có thể mang ra dùng. Thế là tôi “đóng gói” những truyện ngắn của mình vào “mùa đông” đỏ rực ấm áp này để dành cho một ngày xa xôi nào đó sẽ đến. Đối với bản thân tôi là thế. Còn đối với các bạn độc giả, tôi hy vọng cuốn sách sẽ như chiếc thuyền buồm bay trên những đám mây mà bố của Wendy đã nhìn thấy ngoài cửa sổ. Nó khiến ông nhớ ra thời mình đã từng là “một cậu nhóc đi lạc” nghịch ngợm trên một hòn đảo nào đó, với một cậu nhóc biết bay nào đó. Và giây phút đó ông đã mỉm cười. - Fuyu