eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Đỗ Xuân Thảo”

Giữa Đôi Bờ Thương Nhớ
Giữa Đôi Bờ Thương Nhớ 'Sớm nay, ngắm đóa cúc vàng rung rinh theo nhịp xe của một em gái áo hồng lướt qua đầu ngõ, mình chợt nhận ra mùa thu đã về. Và trong cái không khí bảng lảng ướp hương hoa cúc ấy, mình ngồi đọc những trang văn của 'người cùng phòng' mà mình thường âu yếm gọi là: Bố Nam! Thực ra, những trang tản văn này mình đã đọc nhiều lần rồi. Nhưng giờ đây, khi chúng được tập hợp lại, nằm âu yếm bên nhau trong tập sách Giữa đôi bờ thương nhớ mình bỗng có cảm giác say mê, háo hức... như mùa yêu đầu. Những bài viết của bố Nam, với mình, thật nhẹ,thấm và ấm... như cách mà bố Nam nhìn cuộc đời. Bởi vậy nếu bạn đọc nhẩn nha, bạn có thể tìm thấy chút bình yên, êm ả tự trong lòng. Bằng sự quan sát tinh tế, những thẩm thấu và lắng lòng chân thật, mỗi con người, mỗi sự vật hiện lên qua những trang viết của bố Nam đều chạm khẽ, dịu dàng và toả hương. Với bố Nam, kỉ niệm đời người như lớp lớp phù sa bồi đắp kí ức. Những hoài niệm về ấu thơ, về mối tình đầu vụng dại, về những người quê, những bạn bè... cứ như muôn lớp trầm tích chan chứa yêu thương, ấm nóng, dạt dào. Chênh chao 'Giữa đôi bờ thương nhớ' là một 'Dòng sông đầy nắng'. Bạn thử tưởng tượng bạn đang đứng bên một dòng sông, nắng từ trên cao rọi xuống mặt sông hiền hòa lấp lánh. Bạn nhìn xuống mặt sông và bạn sẽ thấy khuôn mặt mình đang mỉm cười. Mình cũng có cảm giác như vậy khi đọc những mẩu chuyện kể về 'Ngày của mẹ dấu yêu', 'Em gái' hay 'Vì có con bên đời'... Mỗi mẩu chuyện khi thì rưng rưng thương mến, lúc lại hóm hỉnh nụ cười duyên. Cũng có lúc cảm thấy 'bực mình' khi đọc 'Được lời như cởi tấm lòng', 'Van an toàn'... vì mình chính là nhân vật 'bị' đem ra để tếu táo. Nhưng mình thấu hiểu, ẩn sâu sau những dòng tếu táo ấy là tràn ngập những thương yêu... Và như chừng sợ mình mải chùng chình bên 'Dòng sông đầy nắng' nên đã có 'Bắc nhịp cầu thương yêu'. Mình thực sự, thực sự thích những câu chuyện ở mục này. Rất nhiều lần vừa đọc, mình vừa dừng lại lau nước mắt. Lòng cồn cào nhớ và nôn nao niềm thương mến. Bố Nam viết về người anh trai 'Hiền như lúa và lành như đất', về anh Phúc 'Ngọt ngào những giêng hai', về anh Tuấn Anh 'Cõi cô đơn', về anh Đức Bảo 'Tri kỷ', về chị Nga 'Đồng điệu'...bằng cảm xúc chân thành từ trái tim yêu thương tha thiết. Cảm xúc ấy được chuyển tải thông qua ngôn từ giản dị mà rất đẹp, có không ít những câu văn theo mình, đẹp một cách mê mị. Vẻ đẹp ngôn từ trong 'Bắc nhịp cầu thương nhớ' không chỉ khu trú trong phạm vi ngữ nghĩa của từ ngữ mà còn lấp lánh vẻ đẹp của một tâm hồn. Nên thú thực, đọc những câu văn đó, mình càng thấy đồng cảm, sẻ chia và trân quý bố Nam nhiều hơn. Bố Nam viết văn như 'lên đồng'. Đêm đêm lụi hụi lẩn mẩn, cần mẫn viết viết xóa xóa. Có lẽ vì thế nên mới có 'Viết giữa những cơn mơ'. Trong 'Viết giữa những cơn mơ', thực thực ảo ảo đan quyện vào nhau. Không thấy một người nào cụ thể nhưng lại thấp thoáng hình bóng của những người ở quanh ta. Nên thương lắm một mớ tóc dài, nên ấp iu lắm một bờ vai, nên xót xa lắm những giọt nước mắt mẹ cha... Bố Nam là người 'đa đoan', luôn có cái nhìn thấu cảm với những phận người cần lao thương khó. Có lẽ vì thế, thăm thẳm giữa những cơn mơ là nỗi buồn nặng trĩu ân tình. Mình đọc văn bố Nam với tâm thế của một học trò đọc văn thầy - vừa ngưỡng mộ lại vừa muốn lùi ra xa một chút để chiêm nghiệm. Mình cũng đọc những trang văn ấy với tâm thế của một người mẹ - yêu thương một ông bố đắm đuối vì con. Và cùng với đó là tâm thế của một người bạn - muốn đồng hành cùng tác giả trong suốt những hành trình dài thương mến. Chính tâm thế đa chiều đó khiến cuốn sách luôn mang đến cho mình lớp lớp xúc cảm của niềm hạnh thiện. Đọc để thấy tim mình ấm nóng, thấy thương, thấy mến, thấy trân trọng muôn phần. Đôi lần, thấy 'ghen tị' với lối kể chuyện duyên dáng quá của bố Nam, cái lối kể rủ rỉ rù rì khiến nhiều bạn đọc nữ cứ nhắn tin chíu chít. Nhưng rồi lại mỉm cười. Lại thấy lấp lóa đóa hoa vàng của mùa thutràn nắng... Nào, đưa tay đây em nắm. Đường còn xa tít chân trời. Một dòng sông thơ đầy nắng. Chờ người sao lắm thương yêu... Cứ viết tiếp đi nhé, cho yêu thương là mênh mang miên man nhé, bố Nam à...' (Phan Thị Hồ Điệp)
Ánh Sao Trong Lòng Bố
Ánh Sao Trong Lòng Bố Ánh sao trong lòng bố gồm có 3 phần: Vũ trụ bé con, Những ngôi sao xanh và Những vì sao không ngủ. Ở phần một, tác giả dường như biến mình thành một tiểu hành tinh xoay quanh cái vũ trụ bé con đáng yêu của mình. Tiểu hành tinh này quay suốt trong nhịp điệu của Nhớ nhung - Thương yêu - Lo lắng.  Anh viết về những câu chuyện nho nhỏ trong cuộc sống, những cái ngoắc tay của con và những hồi ức khi từng ngày được sống bên con, nhìn con khôn lớn. Những bài viết với đẫm nỗi nhớ mong, với dạt dào kỷ niệm và chan chứa những lời dặn dò tha thiết, dịu dàng. Từng trang văn mang đến người đọc thông điệp rằng với mỗi người cha, điều hạnh phúc nhất là được thấy con lớn lên từng ngày và luôn hiện hữu ngay trong lòng mình, bằng ánh sáng của những vì sao, bằng ánh sáng của tình yêu thương máu thịt… Phần hai Những ngôi sao xanh kể về những người thân mà anh Đỗ Xuân Thảo gắn bó bằng cả trái tim mình, đó là bố mẹ đẻ, bố mẹ vợ, là em trai, em gái... Giọng văn vẫn nhẹ nhàng, giản dị nhưng đằng sau đó là nỗi lòng tri ân, là cách sống thấm thía máu thịt, là tình cảm gia đình tận cùng chia sẻ. Đặc biệt phần hai dành không ít những trang văn viết về người vợ mà anh đặt biệt danh là “Cô dâu 8 tuổi”. Lúc này giọng văn trở nên dí dỏm và bông phèng. Cái việc chậm chạp, hay lạc đường, thích mua sắm, thích làm đẹp, dễ thay đổi của 'cô dâu 8 tuổi'… dưới giọng văn “dìm hàng” của anh khiến người đọc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và không thể không bật cười nghiêng ngả. Cuối cùng, phần ba Những vì sao không ngủ là những câu chuyện về nhân tình thế thái, về chị giúp việc, về những mối tình đã qua, về công việc dạy học…. Ẩn sau từng câu chữ là suy nghĩ kín đáo của một người đàn ông chân thành, tinh tế, biết nhìn ra những điều dung dị và cảm thông thấu hiểu với muôn nỗi của cuộc đời đa diện. Gần 300 trang sách là ba phần với ba câu chuyện và những thông điệp khác nhau nhưng xuyên suốt trong cả cuốn sách nhỏ này là rất nhiều yêu thương - những yêu thương trong trẻo, nhẹ nhàng. Mong bạn đọc hãy cầm trên tay cuốn sách để cảm nhận và trân trọng hơn nữa cuộc sống này. Trích đoạn 'Hôm qua, con nhắn tin cho bố: “Bố ơi, bố có khỏe không? Hè này con về bố cho con đi chơi nhiều nhé. Càng lớn, con càng hiểu và thương bố hơn. Nhiều lúc con không phải, bố đừng giận con bố nhé”. Đọc tin nhắn, bố thương con thắt lòng. Nước mắt ứa mi, bố lặng lẽ khép cửa phòng, sợ ai đó bất chợt vào phòng nhìn thấy... Ngoài kia, trời đất đã vào hè. Dưới sân trường, hoa muồng hoàng yến nở vàng rực cả một góc trời. Có gì như xa xăm, có gì như bâng khuâng, có gì như xôn xao. Cái thằng con trai của bố! Ừ, bố “giận” con lắm... Bố “giận” con khi con cứ quyết đi du học. Cách xa con nửa vòng trái đất, bố thương con quên ăn mất ngủ. Cái thằng cún con tồ tẹt của bố, ở nhà còn vụng về là thế, suốt ngày níu áo bố, bám áo mẹ, suốt ngày véo von, đi ra đi vào cười nói vang nhà. Rồi vụng về, rồi hấp tấp, lóng ngóng như một con ngỗng trời. Rồi hay ngã, rồi chân tay xước xát, rồi đau họng, rồi đau răng. Đủ thứ để lo lắng, để chăm bẵm! Thế mà con nhất định sẽ rời vòng tay bố mẹ để tự lập, để tự lớn tự khôn. Mà đi là đi một lèo, cả năm mới về. Lúc chia tay, giữa phi trường con hăm hở vai khoác ba lô, miệng cười toe trong khi cả nhà mắt ai cũng ầng ậng nước. Mỗi lần gọi về cho bố mẹ là một lần trêu chọc, nháy mắt, lắc lư cái bụng bự dù bố biết trong lòng con cũng đầy giông bão. Thế nên bố “giận” con!...' (Bố 'giận' con)