eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Đỗ Hồng Ngọc”

Thiền & Sức Khoẻ (Tái Bản)
Thiền & Sức Khoẻ (Tái Bản) Tổ chức sức khỏe thế giới (WHO) định nghĩa Chất lượng cuộc sống là những cảm nhận của các cá nhân về cuộc sống của họ trong bối cảnh văn hóa và các hệ thống giá trị mà họ đang sống, liên quan đến các mục đích, nguyện vọng, tiêu chuẩn và các mối quan tâm của họ. Chất lượng cuộc sống như vậy đặt trọng tâm trên cảm nhận chủ quan của cá nhân, cho thấy có cái nhìn khác xưa đối với bệnh tật và sức khỏe vốn lâu nay chủ yếu dựa vào 'cảm nhận ' của thầy thuốc và sự ′ mách bảo' của máy móc xét nghiệm! Người thầy thuốc chỉ có thể chữa trị được cái đau mà không chữa được cái khổ, chỉ có thể chữa được cái bệnh mà không chữa được cái hoạn. Do vậy mà dù y học ngày càng phát triển với những thành tựu đáng kinh ngạc nhưng tình trạng tâm thần, tự tử, bạo lực, bất an và các bệnh do hành vi lối sống gây ra như tim mạch, tiểu đường, béo phì... cứ ngày càng phát triển! Thiền, phải chăng là một lối thoát?
Gió Heo May Đã Về…(Tái Bản 2016)
Gió Heo May Đã Về…(Tái Bản 2016)    
Ngàn Cánh Sen Xanh Biếc (TB 2016)
Ngàn Cánh Sen Xanh Biếc
Sức Khỏe Gia Đình
Sức Khỏe Gia Đình Ta đang sống trong một thời đại 'ngộ nghĩnh'. Thực phẩm béo bổ ê hề, sẵn sàng dụ dỗ ta làm cho ta… béo phệ để sinh ra vô số bệnh tật, rồi cạnh đó, lại mở ra nhiều bệnh viện, nhà thuốc để cứu vớt ta, chăm sóc chữa trị cho ta. Cũng vậy, bia rượu thuốc lá tràn lan, sẵn sàng dụ dỗ ta làm cho ta gặp đủ thứ tai nạn thương tích, ung thư này nọ rồi cạnh đó tổ chức cấp cứu chấn thương, đặt thêm giường bệnh… Cuộc sống tốc độ, đầy cạnh tranh, căng thẳng, mọi người hùng hục lao vào kiếm tiền cho thật nhiều, phung phí sức khỏe, để rồi dùng tiền đó phục hồi sức khỏe. Y học ngày càng tiến bộ, kỹ thuật ngày càng cao, thuốc men ngày càng nhiều thì bệnh tật cũng ngày càng phát triển, gia tăng, đôi khi đe dọa cả hành tinh. Các nghiên cứu cho thấy khi fastfood tiến từ Bắc Mỹ xuống Nam Mỹ thì đồng thời béo phì và bệnh tật cũng tăng theo tỷ lệ thuận. Khi thuốc lá, rượu bia bị hạn chế, cấm ngặt ở các nước phát triển thì họ đẩy mạnh sản xuất ở các nước nghèo khác.
Thầy Thuốc Và Bệnh Nhân
Thầy Thuốc Và Bệnh Nhân Thầy thuốc không chỉ là một chuyên viên tư vấn (consultant) về y học mà còn phải là một chuyên viên tham vấn (counsellor) về sức khỏe, bởi người bệnh đến với họ vì tin tưởng rằng người thầy thuốc ngoài việc chữa bệnh còn có thể an ủi, giúp đỡ họ. Người bệnh cũng rất nhạy cảm với những “truyền thông không lời” trong mối giao tiếp đặc biệt này. Chí cần nhìn nét mặt, cử chỉ, nghe giọng nói, cái vỗ vai, cái bắt tay... cũng được bệnh nhân hiểu bao nhiêu điều. Tập sách Thầy thuốc & Bệnh nhân này được viết từ những kinh nghiệm riêng trong hơn 30 năm hành nghề của tác giả dành tặng các bạn bệnh nhân và gia đình, đồng thời cũng là một tài liệu tham khảo dành cho các bạn sinh viên y khoa, các thầy thuốc trẻ, đặc biệt là các thầy thuốc ở cơ sở đang ngày đêm chăm sóc sức khỏe cho bà con ở cộng đồng. (BS Đỗ Hồng Ngọc)
Ăn Vóc Học Hay (Tái Bản)
Ăn Vóc Học Hay Từ rất lâu, học sinh, sinh viên xem Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc là người thầy luôn đến với các bạn đúng lúc các bạn cần được giải đáp thắc mắc, lúc các bạn rơi vào 'khủng hoảng' tưởng chừng không có lối thoát với các tác phẩm: Viết cho tuổi mới lớn, Bỗng nhiên mà họ lớn, Những tật bệnh thông thường của tuổi mới lớn…Với những ai đã đi qua gần nửa đời người, họ đến với tác phẩm của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc để nghe thoang thoảng đâu đây ngọn Gió heo may đã về, được cảm thông, chia sẻ và bình thản cất tiếng gọi thân thương: Già ơi, chào bạn.Khi tâm hồn muốn lắng lại sau những vướng bận của cuộc đời bạn đọc sẽ lần giở từng trang Nghĩ từ trái tim để được nghe chính tiếng lòng mình và với những bạn đọc muốn nghiên cứu Phật học thì đã có tác phẩm mới xuất bản của ông: Thấp thoáng lời lời kinh.Ăn Vóc Học Hay là tác phẩm mà Bác sĩ, nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc dành tặng cho các bạn sinh viên - học sinh, các phụ huynh, những người luôn quan tâm đến sự học hỏi trưởng thành của con cái. Không vì sự cách biệt tuổi tác, sự khác biệt về môi trường, điều kiện sống, tác giả đã nhẹ nhàng chia sẻ với người đọc những điều tưởng chừng quá nhỏ, quá tầm thường, nhưng nếu không được 'hiểu' và 'hành' đúng cách có thể gây ra nhiều cản trở cho việc học tập, khiến người ta bi quan, chán nản. Học sinh-sinh viên và cả các bậc cha mẹ cần quan tâm đến việc ăn, ngủ, thở, nghỉ ngơi, chăm chỉ rèn luyện thể lực. Có như vậy thì việc học hành, thi cử mới nhẹ nhàng: 'thi cử như một trò chơi…'Tác giả cũng đã có những bài viết về tình yêu (với đầy đủ những cung bậc cảm xúc lãng mạn từ ngày xưa cho đến thời hiện đại) và nhắc nhở các bạn trẻ 'khi nào thì yêu'. Ông dành những lời hay ý đẹp vun xới cho một tình yêu trong sáng và cũng đã thẳng thắn trao đổi về vấn đề “tình dục” và giáo dục giới tính. Theo ông, có những hiểu biết đầy đủ về tính dục 'ngay từ tấm bé giúp trẻ có khả năng quyết định, đề kháng, kiểm soát cảm xúc tốt hơn khi trưởng thành'.Tất cả những bài viết đều nhẹ nhàng mà sâu sắc, đã nói giúp những điều chúng ta thường nghĩ tới nhưng chưa hệ thống, những trải nghiệm chưa được ghi nhận và chia sẻ. Chính tác giả đã khẳng định không 'lấy lòng' ai, cũng không lên lớp với những lời rao giảng để thực hiện một 'sứ mệnh' nào đó mà đơn giản chỉ là trò chuyện, tâm tình.Mời bạn đọc giở từng trang sách để khám phá những điều 'thường thức' như: bữa ăn, giấc ngủ, hơi thở, stress…từ đó, những người trẻ tuổi hiện ra gần gũi, thân thương. Hãy cùng tác giả chia sẻ với họ, để giúp họ có được 'một tâm hồn minh mẫn trong một thân thể tráng kiện'. Rồi họ sẽ thành công, sẽ cất bước thoải mái trên đường đời thênh thang… Sẽ không còn bạn trẻ nào muốn mình là “những anh mít đặc” mà phải chăm lo học tập, rèn luyện, tạo cho mình những vẻ đẹp riêng trong phong cách. 'Cái đẹp' mà nhà thơ Bùi Giáng đã từng ca ngợi: 'Em ơi, em đẹp vô cùng/Vì em có cái lạ lùng bên trong…'.Thạc sĩ Bùi Trân Thúy
Một Hôm Gặp Lại…
Một Hôm Gặp Lại... Tôi khoái tùy bút. Không biết tại sao. Chắc là tại cái tạng. Tùy bút nó gần với thơ hơn. Nó không hư cấu. Nó đến từ cảm xúc hơn là từ tính toán. Nó tùy duyên mà tới. Nó tùy hứng mà nên. Nó tùy nghi mà hiện. Và nó tùy hỷ mà vui... Có lẽ vì thế mà nó được gọi là tùy bút... Bạn đang có trên tay một tập được gọi là tùy bút, có bài hình như đã đọc ở đâu đó rồi, trong cuốn sách nào đó rồi của tác giả, cũng có thể thấy trên mạng, hoặc trong những email mà người ta forward cho nhau, có khi bị đổi cái tựa, có khi bị nhầm cái tên, có khi thấy ghi là sưu tầm, là khuyết danh... Cùng chẳng khoái ru? Vậy thì, Một Hôm Gặp Lại... có nghĩa là gặp lại... một hôm, một bài viết đã cũ, đã xưa, đã quen, thì cũng cứ vui nhé!
Gươm Báu Trao Tay
Gươm Báu Trao Tay Người xưa tìm thuốc lên non hái lá. Thử nếm, thử chữa bệnh cho mình rồi mới dám chia sẻ cho bạn bè hàng xóm, giữa chốn thân quen. Phải phơi nắng, phơi sương, phải chẻ, phải sao, phải sắc... ba chén sáu phân. Rồi tùy bệnh tình gia giảm. ... Tôi là một người thầy thuốc, một bác sĩ mà cũng là một bệnh nhân, lắm nỗi lao đao đi tìm thuốc chữa cho chính mình. Mới thấy tốt nhất là đừng nên có bệnh, đừng phải cần đến thuốc men. Nhưng 'không hẹn mà đến, không chờ mà đi, bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta...'
Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác
Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác Người đọc vốn đã quen với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc không chỉ là các giải đáp về sức khoẻ trên các trang báo, tạp chì mà còn rất yêu thích các tác phẩm đã xuất bản của ông: Thư gửi người bận rộn, Ăn vóc học hay, Thấp thoáng lời kinh, Thiền & sức khoẻ, Như thị, Cành mai sân trước… Nhưng, như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết :”có một chàng thi sĩ một hôm vì lẽ gì đó bỏ đi làm thầy thuốc”. Ít ai biết rằng trước khi có bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, thi đàn Việt Nam đã có chàng thi sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Mười năm, hai mươi năm… người bác sĩ cặm cụi chăm sóc, chữa lành, làm dịu nỗi đau cho mọi người để rồi lại tự an ủi, tự băng bó bằng tiếng thì thầm của chàng thi sĩ. Nhưng những hoàng hôn tím biếc ngày xưa vẫn còn loang mãi trong sâu thẳm riêng mình. Những sân ga ngày xưa vẫn còn nguyên vẹn bóng hai người không đi cùng chuyến tàu hạnh phúc. Sợi tóc ngày xưa vẫn thương hoài ngàn năm trong ký ức. Không có ai ngoài chính mình, người thầy thuốc ấy lại tự an ủi, tự băng bó bằng tiếng thì thầm của chàng thi sĩ buồn bã. Thơ - thứ không cần thiết cho người này nhưng cần thiết cho người khác. Mà kẻ khác đôi khi là chính ta. Tôi xác tín. Ta đang có trong tay một thứ thơ đích thực. Không cố buồn khi chưa đủ buồn. Không cố vui khi chưa đủ vui. Không cố nhớ khi chưa đủ nhớ! Thứ Thơ mọc từ cội rễ tâm hồn, tự nhiên và giản dị như lời nói. Nhưng, là thứ lời nói đủ để làm giật mình: 'Khi anh cắt rún cho em. Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé. Vì từ nay em đã phải cô đơn. Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ...' Một ấn phẩm vô cùng đặc biệt, là tiếng lòng, là tâm tư của người bạn gửi người bạn, người yêu tặng người yêu và là nỗi đau xé lòng của người cha gửi người con gái bạc mệnh ra đi ở tuổi hai mươi tươi đẹp.