eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí của tác giả “Địch An”

Hồi Ức Long Thành (Tập 4) – Trong Mơ Bầu Trời Luôn Có Màu Xanh Biếc
Hồi Ức Long Thành (Tập 4) - Trong Mơ Bầu Trời Luôn Có Màu Xanh Biếc Tình yêu cũng giống như giấc mơ xanh biếc, khi mở mắt ra mới chợt thấy rằng chỉ còn những giọt mưa đọng trên mí mắt mà thôi. Câu chuyện tình yêu của những người trẻ tuổi phóng khoáng, ngang tàn nhưng trong lòng chất chứa đầy những trắc ẩn, những vết sẹo tình yêu khiến cho mỗi người chúng ta đều cảm thấy như có mình trong đó. “Yêu ít thôi, nhưng miễn là dài lâu.”. Có những người đột nhiên xuất hiện, rồi nhanh chóng ra đi không một lời giải thích… Những lời hứa vội, rồi cũng sẽ quên thật nhanh… Lời cha bảo thật chẳng sai: “Yêu ít thôi, nhưng miễn là dài lâu. Hứa ít thôi, nhưng miễn là làm đươc…”. Có điều em phải nhớ, không bao giờ được yêu và sống với người em coi thường, bởi như vậy em sẽ hại người ta. Ai có thể mãi mãi đối xử tốt với kẻ mình xem thường chứ? Chắc là thánh nhân thôi. Nhưng em đâu phải thánh nhân, em là người phàm…”
Hồi Ức Long Thành (Tập 2) – Chỉ Hận Không Thể Nhìn Thấy Cuối Con Đường
Hồi Ức Long Thành (Tập 2) - Chỉ Hận Không Thể Nhìn Thấy Cuối Con Đường Chỉ hận không thể thấy cuối con đường là tập 2 trong bộ Hồi ức Long Thành của Địch An. Cũng giống như tập 1, tập này vẫn kể những câu chuyện của Trịnh gia, đặc biệt là một người con của Trịnh Gia ở đất Long Thành: Đông Nghê. Nhưng khác với một Tây Quyết trầm ổn, nhẫn nhịn trong tập 1 - người phải trải qua nhiều sóng gió, Đông Nghê là cô gái tuy ích kỷ, hẹp hòi nhưng lại rất xinh đẹp, dũng cảm, kiên cường và sống tình cảm. Cuộc sống tàn khốc đã dạy cho cô sự thông minh, toan tính, nhưng khi phải đối mặt với những ngã rẽ bất ngờ trong cuộc sống, cô lại phó mặc mình cho những rung động bản năng sâu thẳm tiềm tàng . Chính vì thế, Đông Nghê mới không từ một thủ đoạn nào tranh giành cùng người chồng cũ. Và cô đã vướng vào cái vòng luẩn quẩn, rối ren do mình tạo nên. Trong một phút bốc đồng định mệnh, cô đã khắc sâu một vết thương lòng vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa sạch cho người luôn quan tâm đến cô nhất. Kết thúc câu chuyện, Đông Nghê đã từ bỏ rất nhiều, mất mát cũng rất nhiều, điều duy nhất còn lại, chính là lòng dũng cảm và sự nhiệt tình. Cô lại ôm bí mật mới của mình tiếp tục lên đường. Long Thành vẫn là một thành phố cổ kính êm đềm, nhưng lần này, nó đã trở thành một sân khấu thật sự thê lương và hoang lạnh, còn cô - Đông Nghê - là một diễn viên đã được hóa trang rực rỡ như một đóa hoa đang vươn mình trên cao, sẵn sàng diễn vở kịch xưa cũ: “người đẹp phương Bắc”. Đông Nghê từng ẩn mình trong thân phận của Tây Quyết, dùng con mắt của đàn ông để nhìn nhận thế giới, viết những đắng cay bất nhẫn, viết những hỉ nộ ái lạc của nhân thế, những ly hợp tất yếu của nhân gian. Giờ đây, cô vứt bỏ lớp mặt nạ giả dối đó, khoác lên người chiếc váy dài kiêu sa, sống với toàn bộ những yêu ghét, hận thù cùng sự nhiệt tình của bản thân. Một Đông Nghê dứt khoát - một Đông Nghê phóng khoáng - một Đông Nghê diễm lệ - một Đông Nghê quyến rũ đến mê người - tất cả giống như  đóa hoa cháy rực thành huyết trên những ngón tay, với ma lực không thể kháng cự. Ở cuốn sách này, nhân vật chính đã hoàn toàn thay đổi, góc nhìn cũng hoàn toàn thay đổi, hiển hiện ra một Trịnh gia hoàn toàn khác, một thế giới hoàn toàn khác dưới con mắt của Trịnh Đông Nghê.