eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Nhà Xuất Bản Văn Hóa - Văn Nghệ” xuất bản

Vườn Cam Trong Cung Điện Versailles & Mùi Hương Sát Nhân
Vườn Cam Trong Cung Điện Versailles & Mùi Hương Sát Nhân Tác giả Annie Pietri sinh trưởng ở Paris và là chuyên viên chỉnh phát âm, người dân chương trình phát thanh. Năm 1995 bà bước vào nghiệp văn chương và phát hành những cuốn sách rất thành công. Vườn cam trong cung điện Versailles là thành công lớn đầu tiên của bà. Để tiếp theo đó là Mùi hương sát nhân cũng có sức hút không kém. Cung điện Versailles nằm ở phía Tây Nam nước Pháp, được vua Louis XIV - được mệnh danh là Vua Mặt Trời - xây dựng năm 1682 để làm nơi ở của ông với hoàng hậu Marie Thérèse cùng đoàn tùy tùng 6.000 người. Câu chuyện được xây dựng nên từ chính cung điện này, bắt đầu khi vua Louis XIV say mê người đẹp Athénais và bà này tuyển cô bé Marion 14 tuổi vào làm người hầu cho mình. Là con gái người làm vườn, nhưng Marion thông minh biết đọc, biết viết và cô bé có một năng lực đặc biệt: nhớ tất cả các mùi hương dù chì ngửi qua một lần và sáng tạo ra những mùi nước hoa kỳ diệu khiến bà chủ của cô rất thích. Thế nhưng trong bộ mặt xinh đẹp của bà hầu tước Athénais là âm mưu và thủ đoạn. Bà giao du với bọn phù thủy, thỏa hiệp với bọn vô lại và cuối cùng là âm mưu khủng khiếp được dựng nên nhằm ám hại hoàng hậu hòng thay thế ngôi vị đó. Và Marion đã dùng “cái mũi” đặc biệt của mình như thế nào để khám phá ra bí mật này? Khi vua Louis khi nhìn ra bộ “mặt thật” của người ông si mê, ông sẽ xử lý thể nào? Rồi câu chuyện tiếp diễn vào 5 năm sau, khi Marion bước vào tuổi 18. Lúc này cô đã được phong là người làm nước hoa chính thức của hoàng hậu. Sự xuất hiện của tiểu thư xinh đẹp Angélique de Fontanges và việc Marion không còn phục vụ riêng cho bà hầu tước Montespan khiến bà nổi giận. Bà lại cấu kết với mụ La Voisin, phù thủy và chuyên gia đánh thuốc độc để thực hiện âm mưu mới của mình. Và lần này, Marion đã trở thành nạn nhân. Liệu tài năng của Marion có giúp cô thoát khỏi âm mưu này và vạch mặt những kẻ xấu xa?
Thế Gian Không Phút Thứ 6
Thế Gian Không Phút Thứ 6 'Cũng chẳng gì, ngoài nỗi mong bố ngủ cho lâu. Vài giờ càng tốt mà không thì nửa giờ, một giờ cũng rất hay. Bởi khi, bố từ trên gác bước xuống và thấy mẹ, sẽ lập tức săm soi vào cổ tay trái của mình và mọi chuyện sẽ khác ngay. Con bé Trang rất ghét những chiếc đồng hồ ở nhà cũng vì thế. Nào đồng hồ treo tường ở gian ngoài, ở nhà dưới lẫn trên gác. Đồng hồ để bàn đặt trên tủ lạnh, đồng hồ kiểu để chếch một góc tủ búp phê... Rồi đồng hồ của các anh chị. Và chỉ cần thấy chiếc đồng hồ mạ vàng đeo thường xuyên nơi cổ tay của bố, là Trang thiếu điều muốn động kinh. Y như hồi nhỏ, cứ nghe ai dọa ông kẹ là nó không cưỡng được cái việc đái dầm. Bà có khi cho rằng chính mình là nguồn cơn cho những ưu tư của con trai, nỗi âu lo của mấy đứa gái và nỗi hãi sợ kinh hồn của Trang. Và đôi hồi, bà tự mình rủa xả mình trong những lời thóa mạ và lăng nhục bản thân không thương tiếc. Bạn bà có lần phải chứng kiến cảnh bà tự đày ải mình như thế, đã không tiếc lời mắng nhiếc. Bảo, không còn ai thương nổi thì cũng rất nên thương lấy cái thân mình, chứ tội nợ gì phải thế! Thương thân. Phải, không ít lần bà cũng quay quắt và nhức nhối thương thân đấy chứ!' ( Trích 'Thế Gian Không Phút thứ 6')
Khúc Hát Giờ Kẹt Xe (Tủ Sách 8X)
'Tôi bàng hoàng tiến gần đến nơi cô gái ngồi, cô bất chợt nhận ra và cởi chiếc áo khoác mà cô đang mặc trên người. Một vẻ đẹp tinh khiết hiện ra trước mắt tôi. Vẻ đẹp thân thể của cô đã làm cho tôi trở nên gượng gạo và đau nhói. Tôi chạm vào thân thể cô mà sợ mình sẽ tan ra, tan ra như những bọt sóng ngoài ngoài kia khi chạm vào bờ. Cô gái giật thót người làm chính tôi cũng giật mình theo cô. Không gian tĩnh lặng và ánh sáng mờ nhạt. Cô nói như phản xạ không điều kiện:- Những bông hoa… những bông hoa sẽ héo mất nếu nó không được cắm vào bình….' (trích Khúc hát giờ kẹt xe)Trong'Khúc hát giờ kẹt xe', Ngô Thị Hạnh đang loay hoay  giữa thơ và văn, vừa muốn bứt mình ra khỏi 'khúc hát' inh tai nhức óc lại vừa hòa theo cái dòng trôi ngột ngạt, bức bối quen thuộc, với ước muốn được đắm mình vào nỗi nhân sinh.'Khúc hát giờ kẹt xe' là niềm an ủi cho  trái tim đa cảm của cô. 'Gặp nạn và anh đến! mát lành như cơn gió và nồng nàn như nắng sớm'… Để thấy đôi khi, cuộc đời không hẳn chỉ là một giấc mơ, mà là một giấc mơ có thật, một cái kết trọn vẹn và đẹp đẽ giữa những vần vũ giông tố này... ... Mời các bạn đón đọc!
Hoa Rung Reng Vẫn Nở Trên Đồi
Hoa Rung Reng Vẫn Nở Trên Đồi Ngắm đôi mắt vô hồn, gương mặt sắc lạnh hiện ra trong gương tôi nghĩ mình đang giã biệt cô Hơ Reng rừng Buôn Đôn. Không còn con đường lùi, tôi phải thực hiện lời nguyền với mẹ thôi. Thà như vậy còn hơn mãi mãi là cô hái trà, hái cà phê vô danh. Mặc bộ đồ ngủ vải xoa mỏng manh tôi ngẩn ngơ ngồi giữa căn phòng rộng xa hoa có gắn máy lạnh, tẩn mẩn xem ảnh các cô người mẫu thời trang trong tạp chí Elle. Rót ly cognac uống cạn, má đỏ hồng, mắt long lanh tôi bấm chuông gọi cô hầu phòng: “Gọi ông Y Hiêng dùm tôi”. Cô hầu phòng có vẻ ngần ngừ. Tôi nói tiếp: “Cô ra ngoài hỏi Henri Khương”. Cô hầu phòng lui ra. Cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại. Tôi như người tù bị giam lỏng. Có tiếng gõ cửa. Tôi nói cửa không khóa. Y Hiêng bước vào phòng. Mái tóc rối. Mặt hốc hác hằn lên những nếp nhăn trên vầng trán rộng. Đêm qua Y Hiêng không ngủ. Tôi ra dấu bảo Y Hiêng ngồi trên chiếc ghé đôn sứ, khoanh tay gằn giọng hỏi: - Henri Khương trả anh bao nhiêu tiền để cõng tôi vào đây? - Henri Khương muốn cưới em. - Vì sao tôi không biết được điều đó? Không thể trong bỗng chốc thay đổi trái tim như xoay chong chóng. Tôi thấy khó chịu khi phải xưng tôi trước mặt Y Hiêng, nghe anh giải thích: “Henri Khương không giống ông André Đợi! Anh ta thích em”. Đôi mắt sắc đậm đà nam tính của Y Hiêng thiểu não nhìn xuống nền gạch bông. Tôi đã rời bỏ Sài Gòn đi theo chàng không tính toán. Vậy mà thủ lĩnh nhóm Buôn Đôn đã hèn hạ bỏ rơi tôi. Vì cái gì và tại sao? Tôi nghẹn ngào: - Vì sao anh nỡ đẩy em vào chốn hang hùm mà không một lời báo trước? - Henri Khương thích em, là yêu em. Một cơ hội dành cho em. Anh không có con đường lùi. Anh tin em, hiểu rõ Henri Khương. Hắn không làm em tổn thương. Tùy em chọn lựa thôi. - Chọn lựa thế nào khi anh cõng em vào đây? Henri Khương sẽ để em tự do ra khỏi đây như một trinh nữ sao? Nỗi căm hận, xót xa của tôi là tôi đã để mặc Y Hiêng cõng tôi trong cơn mê. Chàng yêu tôi. Tôi muốn tránh việc lặp lại cách cư xử buổi đi câu cá lăng bên bờ sông Krông Ana. Thế mà chàng đã vô tình đến thế này sao. Tôi nói như quát to: - Anh lừa dối em, biến em thành con mồi cho Henri Khương, nhân tâm xô đẩy em trong vòng tay một kẻ nghiện. Ấy thế mà anh dám nói để tôi tự giải quyết là sao hả? - Henri muốn cưới em. Đồng ý hay không là quyền của em. Y Hiêng yếu ớt nói. - Henri Khương bảo em nghỉ ngơi trong phòng này một tuần lễ, trở thành con chuột nhắt trước móng vuốt con mèo rừng. Tự do ra khỏi đây em sẽ đi khắp nơi thanh minh em vẫn là cô gái trong trắng ư? Ai tin em? Anh đưa em xuống địa ngục, biến em thành con điếm hạng sang. Anh bán đứng em được bao nhiêu tiền. Anh nói đi. Định vung tay tát tai Y Hiêng nhưng tôi buông xuôi tay xuống, ôm mặt bật khóc rưng rức. Y Hiêng như hóa đá, giọng khản đục: “Anh không phải thằng hèn, không phản bạn. Henri Khương không là kẻ ngu ngốc mà là kẻ đa mưu, có thủ đoạn.' (Trích đoạn)