eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn” xuất bản

Nơi Trái Tim Hội Ngộ
Missy, con gái út của Mackenzie Allen Philips, bị bắt cóc trong một kỳ nghỉ của gia đình và người ta nghi ngờ cô bé có lẽ đã bị sát hại tàn bạo bởi một kẻ giết người hàng loạt tại một lán chòi bỏ hoang nằm trong rừng sâu của tiểu bang Oregon. Bốn năm sau thảm kịch ấy, Mack đã nhận được một lá thư đầy bất ngờ, từ một người tự xưng là “papa” – từ vợ anh thường dùng chỉ đấng Chúa trời, mời anh trở lại căn chòi đầy ám ảnh ấy để nghỉ cuối tuần.Vượt qua mọi lý trí, anh đã quay trở lại với căn chòi vào một buổi chiều đông, để trở lại với cơn ác mộng rùng rợn nhất trong đời mình. Những gì xảy ra với Mack tại đó đã làm thay đổi cuộc đời anh.Trong một thế giới mà đức tin dường như ngày càng xa rời cuộc sống, tác phẩm này đã tranh đấu với một câu hỏi muôn thuở, “Đấng tối cao tồn tại nơi đâu trong một thế giới đầy ắp thống khổ không gì tả xiết?” Câu trả lời mà Mack nhận được sẽ làm bạn ngạc nhiên và có lẽ cũng sẽ làm bạn mãi mãi đổi thay như anh.Cuộc sống ngày càng có nhiều vấn đề khiến con người bất an, những buồn chán triền miên hoặc một nỗi đau bất ngờ ấp đến, làm sao để chữa lành vết thương? Nơi hội ngộ trái tim chuyển tải thông điệp đó một cách rõ ràng và nhân ái nhất. Hãy đọc để chữa lành vết thương của chính mình, nếu có, và rồi bạn sẽ muốn tất cả những người thân đọc cuốn sách này!
Về Đâu Những Vết Thương
Về Đâu Những Vết Thương Tựa đề tập thơ "Về đâu những vết thương" dễ khiến người đọc liên tưởng tới một câu hỏi tự vấn với lòng mình: Những vết thương trong tâm hồn của năm tháng tuổi thanh xuân của chúng ta đã và đang ở đâu? Chúng đã bị lãng quên hay vẫn còn hiện diện ở một góc nào đó nhưng không còn muốn lên tiếng? Chúng giúp chúng ta trưởng thành hơn hay chai sạn dần đi? Với 60 bài thơ mới nhất, vẫn theo phong cách thơ của Nguyễn Phong Việt xuyên suốt từ tập đầu tiên tới nay, nhưng tác giả đã truyền tải tới bạn đọc những cảm xúc tích cực nhất. Cho dù chúng ta từng như thế nào, những vết thương kia có tuyệt vọng ra sao… chúng ta vẫn phải sống tiếp và sống tốt với bản thân mình. Một khi chúng ta đối xử công bằng với trái tim thì những yêu thương chân thật nhất trong cuộc đời một lúc nào đó sẽ tìm đến. Luôn luôn là như vậy…"Về đâu những vết thương" không đơn thuần là cuốn thơ thứ 5 của Nguyễn Phong Việt, mà đó còn là món quà dành cho những độc giả đã yêu quý thơ anh suốt 5 năm qua.Phong Việt chia sẻ: "Để có thể thực hiện lời hứa mỗi năm ra mắt 1 cuốn thơ, đương nhiên tôi gặp không ít áp lực. Bởi vì việc sáng tác chỉ là một trong những công việc mà tôi đang làm. Hơn nữa, tôi không phải là người viết chuyên nghiệp để có thể mỗi ngày lại ngồi vào bàn viết, viết liên tục. Nhưng trên tất cả, đó là niềm vui lớn của tôi, nhất là khi thấy bạn đọc chờ đợi và lựa chọn cuốn thơ của mình làm quà tặng cho chính bản thân mình hay những người thân yêu vào dịp Giáng sinh hàng năm. Chỉ với ý nghĩa ấy thôi thì chuyện áp lực hay đôi khi là những mệt mỏi trên trang viết chỉ còn là chuyện vặt vãnh… Ngoài ra, đây đã là cuốn sách thứ 5, chắc chắn mọi người vẫn sẽ chờ đợi xem Nguyễn Phong Việt có gì mới mẻ so với các tập trước hay không? Phong cách viết của một Nguyễn Phong Việt vẫn vậy, đó là điều tôi dám khẳng định, nhưng từng câu chuyện, từng cảm xúc trong cuốn sách mới nhất này là những trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ hoặc chưa bao giờ tôi có cơ hội chạm vào cho đến khi bắt tay vào viết "Về đâu những vết thương". Tôi vẫn đang tự tin vào cảm hứng của bản thân, vào những gì mình đang viết". Một số trích dẫn: "Có người trách tình yêu đừng gõ cửa ngôi nhà thì hoa hồng vàng vẫn vàng tươi như từng có năm tháng… thì người con gái cứ vô tư mà vui sống… thì nắng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ thoáng xao động… thì tiếng cười vẫn trong veo dù có lẫn nước mắt hồn nhiên". (Trích - Không phải lỗi của hoa hồng) "Không ai mang những nỗi đau ra so sánh trong tình yêu bởi vết thương nào trong tim người cũng không đáy có người cần nỗi buồn để soi mình có trẻ dại nhưng có những nỗi buồn làm bạc tóc con người ta mãi mãi (như ta đang bạc tóc mỗi ngày…)". (Trích - Bên kia là nắng ấm)
Việt Nam Danh Tác – Thơ Hàn Mặc Tử
Việt Nam Danh Tác - Thơ Hàn Mặc Tử Hàn Mạc Tử , Lệ Thanh, Phong Trần là các bút danh khác của ông. Ông có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi. Ông cũng đã từng gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của chí sỹ này. Trước đây vì thành kiến sai lầm rằng đây là căn bệnh truyền nhiễm nên bao nhiêu bệnh nhân đã bị hắt hủi, cách ly, xa lánh thậm chí bị ngược đãi , thì  Hàn Mặc Tử cũng không là ngoại lệ. Lúc này, gia đình ông phải đối phó với chính quyền địa phương vì họ đã hay tin ông mắc căn bệnh truyền nhiễm, đòi đưa ông cách ly với mọi người. Sau đó gia đình phải đưa ông trốn tránh nhiều nơi, xét về mặt hiệu quả chữa trị thì đúng là phản khoa học vì lẽ ra cần phải sớm đưa ông vào nơi có đầy đủ điều kiện chữa trị nhất lúc bấy giờ là Bệnh viện phong Quy Hòa..Trong câu chuyện với người em của thi sĩ   Hàn Mặc Tử , bác sĩ Gour Vile cũng nói rằng kinh nghiệm từ các trại cùi, không có bệnh nhân nào chỉ đau có từng ấy năm mà chết được. Ông trách gia đình  Hàn Mặc Tử không đưa nhà thơ đi trại phong sớm. Và bác sĩ cho rằng,   Hàn Mặc Tử chết là do nội tạng hư hỏng quá nhanh do uống quá nhiều thuốc tạp nham của lang băm trước khi nhập viện phong Quy Hòa. Tôi vẫn còn đây hay ở đâu Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu Sao bông phượng nở trong màu huyết Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?
Bé Học Kiên Nhẫn – Đợi Thêm Chút Nữa
Bé Học Kiên Nhẫn - Đợi Thêm Chút Nữa Ôi làm trẻ con đúng là một công việc nghiêm túc chứ còn gì nữa! Có biết bao điều cần học hỏi: học kiên nhẫn, học chia sẻ, học nhận lỗi, rồi lại còn học cả cách vệ sinh chăm sóc cơ thể chính mình. Hãy để bộ sách năm cuốn: Ôi Hôi quá, Tớ phải đi đây, Ai làm giường ướt?, Đợi thêm chút nữa, Ngôi sao của tớ trở thành người bạn đồng hành thân thiết của các bạn nhỏ, khiến những điều mình cần học trở nên thật là dễ, thật là vui.
Từ Thở, Những Người Lạ
Từ Thở, Những Người Lạ “Với Nhã Thuyên, làm thơ là để lắng nghe sự sống của từ, cảm nhận nhịp đập của nó, nhìn ngắm diện mạo của nó. Đó là một hành dộng vừa đắm say, dào dạt mà cũng lại vừa trắc ẩn, lo âu. Bởi Nhã Thuyên hiểu, như một sinh thể, từ cũng rất dễ bị tổn thương.Thơ cúa Nhã Thuyên cũng là thứ thơ cùa một kẻ luôn bị thôi thúc bởi đam mê làm phân rã bản thân, phá vỡ sự đóng băng của cái tôi, để từ đó nhìn ra, những người lạ, những kẻ khác hiện hữu trong sâu thẳm con người mình. Nhã Thuyên muốn nghe và muốn trò chuyện với những người lạ, những ké khác đó. Ham muốn ấy vừa có sự háo hức ngây thơ của một đứa trẻ tò mò, giàu năng luợng ngạc nhiên, lại vừa có cái gì đó đau đáu, khẩn thiết của người luôn cảm thấy bất ổn về căn tính. Ham muốn ấy, xét đến cùng, chính là điều khiến thơ ca luôn có khả năng làm cám động con người. Bởi thơ, thực ra, còn có thể là gi nếu không phái là sự chân thành ấy?” (Trần Ngọc Hiếu)
Việt Nam Danh Tác – Thơ Say
Việt Nam Danh Tác - Thơ Say Thơ Vũ Hoàng Chương hoài cổ, giàu chất nhạc, thể hiện sắc nét Đông Phương dù ông lớn lên giữa cao trào Thơ Mới. Thơ của ông được đánh giá là "tiếng thở dài của phương Đông trầm mặc". "Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa, Tay mềm mại, bước còn chưa chếnh choáng. Chưa cuối Mê ly, chưa cùng trời Phóng đãng Còn chưa say, hồ khát vẫn thèm men".
Những Phiên Bản Nằm Nghiêng
Những Phiên Bản Nằm Nghiêng   Câu chuyện bắt đầu ở thời điểm nhân vật chính 20 tuổi, đang học đại học năm thứ hai tại một thành phố lớn, yêu và sống cùng người bạn trai tên V. Họ là hai con người cô độc, yêu thương nhau nhưng chẳng thể bù đắp cho khoảng trống và những mất mát quá lớn trong mỗi người. Vì không biết gì về quá khứ tăm tối, ảm đạm, u buồn, về những bi kịch gia đình, hay thậm chí về cơ thể ốm đau bệnh tật của người yêu. Cô chỉ chia sẻ một phần con người mình với N – người bạn gái duy nhất cô có từ thời phổ thông. N đã chọn cho mình một cuộc sống không dễ dàng – làm điếm, cũng giống như mẹ N - người đàn bà chỉ biết chạy theo những cuộc tình và gần như đã quên hẳn mình còn ba đứa con gái cùng mẹ khác cha của mình cần được quan tâm, chăm sóc. Dưới lớp son phấn trang điểm, đôi mắt N thâm quầng, buồn thăm thẳm, nhưng đó là cuộc sống cô đã lựa chọn.   Tình yêu đầu đời non nớt của N với chàng ca sĩ nghiệp dư đã bị chính mẹ N cướp mất, dẫn đến sự sụp đổ và mất niềm tin mãi mãi nơi N. Cô không còn sống, chỉ là tồn tại, ngày qua ngày. Tình bạn với nhân vật “tôi“, với N, là một nguồn an ủi. Đan xen với nỗi cô đơn, day dứt, khắc khoải trong hiện tại, nhân vật “tôi“ hồi tưởng và kể lại câu chuyện cuộc đời mình. Một câu chuyện ngập tràn những đau thương, uất hận và chán ghét cuộc sống hiện tại. Cô gặp N, nói với N rằng cô cũng muốn giống như N. Nhưng khi N đưa quần áo cho cô mặc và trang điểm cho cô, N nói không muốn cô cũng giống như N, thế giới đó không thuộc về cô. Cô phải sống khác. Cô chấp nhận điều đó, bắt đầu một cuộc sống như một sinh viên bình thường, dưới sự bảo bọc của N, như thể cô đang sống cho một phiên bản khác của N, và cả của chính cô nữa. Rồi cô gặp V và nhanh chóng yêu thương V, như thể V là người sinh ra để cho cô yêu thương, chăm sóc. V cũng là người có hoàn cảnh đáng thương, cha mẹ bỏ đi tìm kế sinh nhai ở nơi khác và đều thiệt mạng. Nhưng tâm hồn anh không có những góc khuất, không có những ẩn ức như cô. Anh suy nghĩ đơn giản, thẳng thắn và hồn nhiên. Ở anh không có CON QUỶ DỮ giống như bên trong con người cô đã và đang tồn tại. Con quỷ dữ vẫn hành hạ, trêu ngươi và sống cùng cô biết bao năm tháng qua. Con quỷ dữ đã từng đánh lũ bạn cùng trường khi tụi nó dám lấy đứa em trai bệnh tật của cô ra làm trò đùa, con quỷ dữ đã từng hả hê khi thấy mẹ cô giáng một đòn váo gáy cha cô, chấm dứt những âm thanh kẽo cọt rên rỉ của chiếc giường nơi cha cô vẫn đè nghiến mẹ cô ra khi trở về nhà trong những cơn say rượu... Con quỷ đó luôn tồn tại và lớn dần trong con người ốm yếu bệnh tật của cô. Cô luôn giấu V những hộp thuốc, luôn giả bộ có những kì kinh nguyệt đều đặn – thứ cô đã chờ đợi từ hồi mười lăm tuổi, thứ cô luôn ao ước được chạm vào. Cô không thể làm vợ, làm mẹ. Cuối cùng, khi xếp hành lý cho V đi công tác dài ngày, cô cũng xếp luôn hành lý cho mình. Hứa với V rằng sẽ quay trở lại, nhưng cô biết đây là nụ hôn cuối cùng dành cho V, cô đi tìm kiếm thứ mình đã mất. Cô quay lại những nơi trước kia đã từng đến và bỏ đi cùng cha mẹ, cô đi tìm cha. Cô muốn nói với cha những điều bấy lâu nay cô cất giữ trong lòng, thay vì chỉ viết những lá thư và đốt như trước nữa. Trong ánh hoàng hôn, khi mơ hồ nhìn thấy bóng hình cha ngồi trên chiếc ghế bành gần cửa sổ, cô như chết lặng, cô muốn nguyền rủa, kết tội cha, nhưng cô không làm được. Cô tin cha sẽ không bỏ mặc mình thêm lần nữa. Nhưng khi chiếc ghế bành xoay lại, rỗng không. Mọi thứ đều biến mất, ngôi nhà, chiếc ghế, khung cửa, ánh hoàng hôn, chỉ còn một mình cô với không gian trơ trọi ấy. Cô biết mình đã đi hết cuộc hành trình, cô khóc, cuối cùng cô đã khóc được, cô đã có thể thật sự sống, như chính bản thân mình, chứ không còn là một phiên bản nằm nghiêng nữa.
Có Một Phố Vừa Đi Qua Phố
Có Một Phố Vừa Đi Qua Phố “Ta bên nhau trên phố của bao người Bao ân tình vừa đi qua phố Có một phố vừa đi qua phố! Có một người lắng phố, bên em.” Nhận định “Đinh Vũ Hoàng Nguyên mất rạng sáng 23 tháng Ba năm 2012, đúng sinh nhật lần thứ 38. Chàng nhà thơ này chưa có thơ xuất bản, nhà văn này không có truyện ngắn đăng báo, họa sĩ này chưa có triển lãm cá nhân.Nhưng tất cả những ai từng biết Nguyên qua blog Lão thầy bói già, qua Facebook với nick Đinh Vũ Hoàng Nguyên đều đã kịp chiêm ngưỡng những bức họa tràn trề màu xanh hy vọng của Nguyên, đã kịp say sưa theo dõi những truyện ngắn Nguyên post lên mạng làm nhiều kỳ, lôi cuốn, hồi hộp, cười đau cả ruột mà nước mắt ứa ra lặng lẽ.” - Báo Tuổi trẻ “Coi chữ nghĩa là một cuộc chơi nghiêm túc, Đinh Vũ Hoàng Nguyên hoàn toàn xa lạ với sự nhạt, là bi kịch của bất kỳ ai thiết tha với nghệ thuật, và là thảm họa cho người thưởng thức, chẳng cứ văn chương.” - Nhà văn Lê Minh Hà “Vườn thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên: Đó không là một khu vườn ngát hương của muôn hồng, nghìn tía với ong bướm rập rờn… Ở đó chỉ có một ‘cơn mưa pha màu’ lạ lùng như cổ tích mờ xa, một màu hồng phai gợi hồi ức tình yêu ấm áp và bé bỏng như đốm lửa, một ‘em’ như ‘vầng đêm giữa nắng’, một nốt lặng âm thầm trôi trong ‘câu vọng cổ’ mênh mang… Cứ thế, một thế giới gợn buồn mà thật xôn xao hiện về, thế giới của không gian nghệ thuật rất thực mà rất ảo, diệu vợi xa xôi mà cũng thật gần!”- Lê Uyển Văn, thethaovanhoa.vn
Bé Học Vệ Sinh – Tớ Phải Đi Đây
Bé Học Vệ Sinh - Tớ Phải Đi Đây Ôi làm trẻ con đúng là một công việc nghiêm túc chứ còn gì nữa! Có biết bao điều cần học hỏi: học kiên nhẫn, học chia sẻ, học nhận lỗi, rồi lại còn học cả cách vệ sinh chăm sóc cơ thể chính mình. Hãy để bộ sách năm cuốn: Ôi Hôi quá, Tớ phải đi đây, Ai làm giường ướt?, Đợi thêm chút nữa, Ngôi sao của tớ trở thành người bạn đồng hành thân thiết của các bạn nhỏ, khiến những điều mình cần học trở nên thật là dễ, thật là vui.
Tớ Là Họa Sĩ – Đồ Vật Thường Ngày
Tớ Là Họa Sĩ - Đồ Vật Thường Ngày Nằm trong series dạy vẽ cho trẻ em - Tớ là họa sĩ , bộ sách tô màu gồm 5 tập với nhiều chủ đề khác nhau như: Sinh vật biển, Động vật hoang dã, Động vật nuôi, Các loại hoa quả, Đồ vật thường ngày, là một trò chơi vừa vui vừa bổ ích dành cho các độc giả nhỏ tuổi.Khổ sách lớn 20.5 x 28.5 cm với chất liệu giấy offset nhập khẩu dày dặn, hình in sắc nét, trình bày gọn gàng, hợp lý, đảm bảo cho các em tô được nhiều loại màu khác nhau một cách thoải mái. Mỗi tranh còn có cả từ tiếng Việt và tiếng Anh để các em có thể làm quen với từ trong lúc chơi với màu sắc và hình khối. Bộ sách sẽ còn tiếp tục ra mắt nhiều tập với các chủ đề mới khác trong thời gian tới.
Chuyện Con Nai
Chuyện Con Nai Có MỘT con naiGặp HAI con gàGặp BA con lợn…" Không hiểu nai con đã gặp bao nhiêu bạn bè trong cuộc phiêu lưu thú vị của mình nhỉ? Các em hãy theo dõi và chịu khó đếm xem nhé!Vừa học đếm, vừa làm quen với các con vật,   Chuyện con nai là sách tập đếm TỪ 1 ĐẾN 20 vô cùng thú vị.
Bé Học Chia Sẻ – Ngôi Sao Của Tôi
Bé Học Chia Sẻ - Ngôi Sao Của Tôi Ôi làm trẻ con đúng là một công việc nghiêm túc chứ còn gì nữa! Có biết bao điều cần học hỏi: học kiên nhẫn, học chia sẻ, học nhận lỗi, rồi lại còn học cả cách vệ sinh chăm sóc cơ thể chính mình. Hãy để bộ sách năm cuốn: Ôi Hôi quá, Tớ phải đi đây, Ai làm giường ướt?, Đợi thêm chút nữa, Ngôi sao của tớ trở thành người bạn đồng hành thân thiết của các bạn nhỏ, khiến những điều mình cần học trở nên thật là dễ, thật là vui.