eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Phương Nam” phát hành

Tôi Nghe Tôi Hát
Tôi Nghe Tôi Hát Nếu bạn đã đọc “Nhật ký chiến tranh” của Chu Cẩm Phong và 'Nhật ký Đặng Thùy Trâm” hay “Truyện và ký' của Dương Thị Xuân Quý thì bạn đã có được những hiểu biết phần nào về công việc và đức hy sinh của các chiến sĩ là nhà văn, nhà báo, nhà trí thức cách mạng thời gian khó ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ từ Bắc vô Nam, và đặc biệt trên chiến trường khu Năm. Có lẽ đó là ba cuốn sách tiêu biểu của ba người chiến sĩ tiêu biểu được hình thành từ trong chiến đấu và công tác, được “viết bằng máu và nước mắt” và được bạn đọc cả nước đón nhận nồng nhiệt, đặc biệt được các bạn trẻ nhiều năm qua học tập và nêu gương sáng về lòng yêu nước, yêu đời, yêu cuộc sống. Đó là những ấn phẩm được Nhà xuất bản Hội Nhà Văn tổ chức in ấn và phát hành sau những năm chiến tranh, với một tình cảm tri ân sâu sắc và lòng ngưỡng mộ tha thiết. Chiến tranh đã lùi xa ba mươi tám năm rồi, nhưng những ký ức, những điều đã diễn ra trong cuộc đời mỗi một người chiến sĩ thời chiến tranh, dù ở chiến trường nào, mặt trận nào, dù ở lĩnh vực nào, cương vị nào, rồi cũng đều được lần lượt ghi lại trên mặt báo và trên trang sách, trên những thước phim tư liệu và cả trên văn đàn. Cuốn sách được tác giả khiêm tốn đặt tên là Tôi Nghe Tôi Hát, một trong những cuốn sách đặc biệt nhất của một chiến sĩ, một con người đặc biệt. Chị là Trần Duy Phương. Trần Duy Phương là tên cha mẹ đặt, nhưng khi bị địch bắt trong lúc làm nhiệm vụ và bị làm tù binh, trong lần “khai báo” tên tuổi đầu tiên, chị đã buột miệng thốt ra một cái tên tình cờ, như là định mệnh: Trần Thị Mai. Thế là từ ấy cho đến khi được trao trả, chị mang tên tù là Trần Thị Mai và mãi cho tới bây giờ, qua bao năm tháng cùng hàng ngàn chị em tù tranh đấu với mọi thủ đoạn âm mưu độc ác, với các trận tra tấn đòn thù tàn bạo của nhà tù chế độ Việt Nam Cộng hòa từ nhà tù Non Nước (Đà Nẵng), đến Phú Tài (Quy Nhơn), từ Cần Thơ đến Lộc Ninh. Suốt chừng ấy năm lao tù chị vẫn phải di chuyển trên cáng, được các chị em bạn tù - đồng đội của chị đùm bọc và chia sẻ. Bây giờ chị nhớ lại và kể cho chúng ta hay với giọng kể trầm tĩnh, chân tình, nhẹ nhàng, dung dị. Chị kể như kể cho mình, cho bạn bè người thân của mình nghe. Chị kể giống như trong gian khổ ác liệt của lao tù năm nào các chị lấy lời ca tiếng hát làm khiên che đỡ, làm vũ khí chiến đấu để chiến thắng. Toàn bộ tuổi trẻ của Trần Duy Phương - Trần Thị Mai là chiến đấu và chiến thắng. Chị luôn luôn đã và đang chiến đấu và chiến thắng kẻ thù, cũng như chiến đấu và chiến thắng thương tật, bệnh tật. Sức sống kỳ lạ của một con người kỳ lạ. Đó là sự bất tử của tinh thần kiêu hãnh và kiên trung mà chỉ có tuổi trẻ và lý tưởng của tuổi trẻ chúng ta mói có được. “Cuốn tự truyện của Trần Duy Phương, nguyên nữ sinh Trung học Trần Quý Cáp, Hội An mà trong tù tình cờ có tên là Trần Thị Mai thuyết phục người đọc bời lời văn giản dị, các sự kiện được trình bày chi tiết, trung thực, không lên gân, gần gũi với suy nghĩ của mọi người. Cuộc đời của nữ chiến sĩ cách mạng trẻ tuổi cứ hiện lên bình dị trong khốc liệt, nỗi đau và niềm vui đan xen nhau như đời thường trong cái bất thường của cuộc sống.” -  Nhà văn THÁI BÁ LỢI
Đêm Dài Một Đời
Đêm Dài Một Đời Đêm dài một đời là câu chuyện về đời sống và sinh hoạt của những cậu bé bị mù (Chương, Hoàn, Thịnh, Tân…) tại một ngôi trường đặc biệt dành riêng cho họ. Những cậu bé ấy phải vượt qua rất nhiều khó khăn để có thể học tập và sống – sống tốt với “bốn giác quan còn lại”. Chương – cậu bé có cuộc sống hạnh phúc khá đủ đầy bên gia đình nhưng không may gặp tai nạn mất đi những người thân yêu và mất luôn đôi mắt của mình. Hoàn – một người con hiếu thảo, nhưng vì hoàn cảnh phải sống xa mẹ. Thịnh – một hoàng tử đẹp trai, có cuộc sống sung sướng bên gia đình nhưng rồi bố mẹ cũng gửi cậu vào trường mù… Mỗi nhân vật, mỗi hoàn cảnh với những tính cách trái ngược nhau nhưng vượt trên tất cả họ đã sống chan hòa, gần gũi và gắn bó khăng khít. Họ đồng cảm, chia sẻ và tránh làm tổn thương nhau với những niềm tin được trao tặng và gửi gắm. Ánh sáng đối với họ là một niềm mơ ước “Giá như mình có thể nhìn thấy trong một ngày thôi rồi mình mù trở lại cũng được, mình sẽ nhớ hoài hoài nhé!”. Tất cả những khó khăn, những rào cản đã không làm những cậu bé mù ấy gục ngã và chùn bước. Họ luôn vững tin vào cuộc sống bằng tình thương, sự động viên của những người xung quanh. Họ vẫn bước những bước đi vững chắc và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp đang chờ phía trước.
Mùa Hè Tươi Đẹp
Ra đời vào năm 1949, tác phẩm “Mùa Hè Tươi Đẹp” nằm trong dòng văn học biểu tượng của văn học Ý. Mùa hè được diễn tả ở đây là một khoảng thời gian đầy màu sắc, được đồng nhất với ảo tưởng về một cuộc đời khác đầy những điều mới mẻ, tình yêu, đam mê, cùng với những mặt tích cực mà nó tượng trưng. Nhưng sau đó là mùa thu, rồi mùa đông, là cái chết của niềm hi vọng và sự đầu hàng của nhân vật chính trước sự thật phủ phàng nhưng không thể tránh khỏi của mình. Với một văn phong theo trường phái “tự nhiên”, ông dẫn dắt người đọc bước vào thế giới của những nhân vật cũng hết sức tự nhiên và mộc mạc…Câu chuyện kể về Ginia, một cô gái mồ côi khi chỉ vừa 16 tuổi, chuyển từ vùng quê lên thành phố Torino sinh sống cùng với anh là Severino. Ginia là một cô gái ngọt ngào nhưng không may mắn. Sự ngây thơ và trong sáng của cô không đáng bị bôi nhọ và sỉ nhục trong thành phố Torino xám xịt. Nhịp sống nơi phố thị hiện đại khác xa vùng quê mà cô từng sinh sống này đã quyến rũ cô, khiến cô tò mò, khao khát yêu và được yêu. Những thay đổi choáng ngợp nơi phố thị khiến các cô gái mới dậy thì dễ dàng đánh mất đi trinh tiết mà mãi về sau khi họ nhận ra những giá trị của mình thì đã không còn. Tiểu thuyết “Mùa Hè Tươi Đẹp” không chỉ là một câu chuyện kể đơn giản mà còn là lời cảnh tỉnh với những cô gái trẻ ngây thơ và dễ dãi. Như chính tác giả đã định nghĩa rằng tác phẩm “Mùa Hè Tươi Đẹp” là chuyện kể về sự bảo vệ tiết trinh. Tuy có cốt truyện gắn liền với cuộc sống rất đời nhưng chứa đựng nội dung sâu sắc: Nó tuợng trưng cho sự xung đột giữa sự ngây thơ (Ginia) và sự hư hỏng, thoái hóa (Guido và Amelia). Đánh mất sự hồn nhiên của một cô gái chính là buớc chuyển biến từ trạng thái hạnh phúc, tự nhiên của tuổi dậy thì đến một trạng thái khác, sự trưởng thành. Amelia là một nhân vật tiêu cực nhưng rất cần thiết hoàn thành bước ngoặt này. Qua cô, Pavese đã tượng trưng cái chết như ông đã nhìn thấy: Tham vọng, độc ác, nhưng đồng thời cũng rất cám dỗ và mời mọc đến nỗi nó đuợc ủy thác để dìu dắt một cuộc đời hồn nhiên và chẳng có chút liên quan nào. Amelia tàn ác mà quyến rũ, cuối cùng đã lôi cô vào một thế giới chưa từng quen biết… Đến với tác phẩm tiểu thuyết “Mùa Hè Tươi Đẹp” là chúng ta đang bước cánh cửa thứ nhất của Tủ sách tinh hoa văn học - cánh cửa với những tác phẩm được dịch trọn vẹn và giới thiệu cả tác giả lẫn tác phẩm trong bối cảnh văn hóa những đặc điểm thiết yếu, tiểu thuyết “Mùa Hè Tươi Đẹp” đưa chúng ta bước vào thế giới của những tác phẩm xuất sắc của tác giả Pavese có ảnh hưởng lớn đến với nền văn học Ý bấy giờ - cánh cửa Kiệt Tác. Sách dự kiến phát hành vào ngày 20/11/2011.  
Cõi Người
“Con đã hiểu tại sao sáng nay mẹ cương quyết đưa con đến trường. Con thật sự cảm thấy kêu hãnh vì đã có mẹ, có tình thương của mẹ” Có khi giữa những lo toan bộn bề của cuộc sống, ta vội vàng lao theo vòng xoáy của cuộc đời. Mà quên đi bên cạnh ta vẫn còn đó những cuộc đời bất hạnh, những con người đau khổ, và những đau thương mất mát của chiến tranh.... Nhưng hơn hết, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, nghị lực và niềm tin mãnh liệt vào một cuộc sống tươi đẹp đã giúp họ vươn lên phía trước…Họ cho ta nhận ra hạnh phúc có khi thật đơn giản biết bao! Cõi người đưa người đọc đến nhiều tầng cung bậc cảm xúc của những kiếp người: một cô gái mù, một tên đao phủ, những con người vô tội trong chiến tranh…với những đau khổ, mất mác, những giọt nước mắt tuôn rơi và cả những nụ cười hạnh phúc mãn nguyện. Đặc biệt, thoát lên khỏi những đau thương, tàn khốc của hoàn cảnh con người vẫn lạc quan sống “Em tin như thế và em đã yêu anh. Chính tình yêu đó đã giúp em vững vàng đương đầu với tất cả những gì muốn chia cắt chúng ta và tin tưởng vào một thế giới đầy tình người”. Vừa ngắn gọn, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa quá khứ, hiện tại. Cõi người cứ thế cuốn ta đi một cách khốc liệt cùng nhân vật nhưng không kém phần nhẹ nhàng và sâu lắng…Để ta chiêm nghiệm cuộc sống, nhận ra chính bản thân mình… Với tập hợp mười lăm truyện ngắn dịu dàng mà khốc liệt, xuyên suốt qua nhiều không gian, thời gian, từ thời chiến đến thời bình, từ Việt Nam sang Campuchia, Israel, Palestine, NewYork…Để nhận ra, nỗi đau khổ trầm luân không thuộc về riêng một dân tộc nào, một thời gian nào cả. Thượng Đế vốn đã tạo ra cho nhân gian nhiều phi lý, con người càng làm cho nhân gian phi lý hơn bằng chiến tranh, bạo lực, hận thù. Nhưng dẫu trầm luân đau bao nhiêu, cõi người vẫn là nơi ta muốn gắn bó, bởi nơi đây có sinh mệnh, có yêu thương…. Cõi người là một quyển sách hay dành cho nhiều người. “Tôi biết mọi người đang quay nhìn tôi. Tôi từ từ mở mắt, ngước nhìn lên, đôi mắt tôi như bị dội lại trước ánh hào quang rực rỡ của Thượng đế. Một ý nghĩ vừa xuất hiện rất nhanh trong đầu. Tôi cúi xuống ngập ngừng. Từ trên ngai cao, thượng Đế cất tiếng hỏi: -Con có điều gì muốn bày tỏ? Tôi ngước lên, lấy hết can đảm: -Nếu Ngài đã cho con đôi mắt thì xin hãy cho con quay trở lại trần gian” (Trích 'Đêm không có mặt trời' )
Con Gái 15 – Tán Tỉnh Kiểu Anh Quốc
Con Gái 15 - Tán Tỉnh Kiểu Anh Quốc Tập đầu tiên Tán Tỉnh Kiểu Anh Quốc của bộ truyện Con Gái cực vui dành cho tuổi teen, với hai nhân vật chính là Jess Jordan và Fred Parsons. Jess, người Anh, 15 tuổi, sẽ phải đón về nhà mình trong hai tuần một cậu bạn trao đổi người Pháp tên là Edouard. Bao nhiêu là mối lo: làm sao nói được tiếng Pháp? Làm sao tán tỉnh được Edouard? Làm sao giữ được cậu ta khi xung quanh luôn có những cô bạn xinh đẹp sẵn sàng “nẫng” mất?... Và Edouard đã đến… Mời bạn làm quen Jess và Fred, những ngôi sao của loạt truyện con gái 15 cực vui!!! “… Jess lập vập bước đi, như trong một giấc mơ. Cô giáo tiếng Pháp thân thiện cầm tay nó dẫn đến chỗ thằng người Pháp. Lúc này cậu ta đã bước xuống khỏi xe buýt, và cái chỏm đầu của cậu thậm chí không cao được tới mũi Jess. Chú ơi! Quên ngay Harry Potter đi. Một gã lùn Hobbit thuần chủng thì có. Lại còn đeo kính nữa chứ! Jess tức tối nghĩ thầm trong bụng . Một trò lừa đảo trơ tráo khi tháo kinh ra rồi chụp ảnh gửi đi kết bạn. Cho dù mẹ Jess vẫn thường xuyên làm thế, nhưng trường hợp của mẹ có thể thông cảm được, vì làm thế để tỏ ra là vẫn còn trẻ trung và hợp thời. Còn với Edouard, không gì hơn là lừa bịp. “Này Jess!” cô Bailey ân cần. “Đây là Edouard, người bạn Pháp của em”. “Xin chào!” Jess nói. Còn Edouard thì lúng túng và giơ tay ra theo một cách cũng rất miễn cưỡng. “Xin chào!” Edouard lí nhí. Chúa ơi! Một thằng nhóc, một đứa trẻ con. Quên ngay chuyện tán tỉnh anh anh em em ngọt ngào đi. Giờ chỉ có nước lo mà làm vú em cho nhanh. Trong khi Jess còn chưa dứt cơn mộng du thì mẹ đã tiến lại gần, bắt tay Edouard nhiệt tình rồi dẫn ra xe, vừa đi vừa nói chuyện linh tinh bằng một thứ tiếng Pháp rất chuẩn. Jess từng phát khiếp lên vì cái ý nghĩ mẹ nó lại bắt đầu khoe khoang năng khiếu ngoại ngữ, nhưng trong tình huống này, việc ấy thật có ích. Jess theo hai người ra xe, tim đập loạn nhịp, trong lòng vô cùng đau buồn. Edouard quá nhỏ bé, đến nỗi gần như không mang nỗi túi xách. Thế đấy. Mới đó thôi cả nhà còn lo phòng dành cho khách quá nhỏ. Giờ thì khỏi lo nhé. Cái phòng đó đủ nhát cả một bầy Edouard, như một cái hang đầy thỏ con…”.
Lang Thang Như Gió
Lang Thang Như Gió Là bác sĩ y khoa Đại học Y Dược, thạc sĩ khoa học chuyên khoa nội, từng công tác tại Bệnh viện Chợ Rẫy, là bác sĩ điều trị và nghiên cứu bệnh nhiệt đới lâm sàng trong khuôn khổ các chương trình tài trợ bởi Tổ chức y tế thế giới hợp tác giữ Bệnh viện Chợ Rẫy với Trung tâm kiểm soát bệnh tật (CDC) và Đại học Amsterdam - Hà Lan (1987 – 1999), cố vấn dinh dưỡng của Unilever Bestfoods Việt Nam (2002), từ năm 2003 đến nay là bác sĩ điều trị cao cấp Khoa Tổng quát, Bệnh viện FV TPHCM, bác sĩ Lê Đình Phương được xem như một “bác sĩ viết văn” với tác phẩm đầu tay Người bệnh cuối ngày được đông đảo bạn đọc đón nhận. Cũng như người anh em của nó, Lang thang như gió sẽ là những ghi chép tản mạn trong cuộc sống thường nhật cùa một thầy thuốc Việt Nam, Vui có, buồn có, tĩnh tại có, xê dịch có… Có những ghi chép y học như: Người bệnh cuối ngày, Quà Tết, Trinh tiết dưới nhãn quan y học, Cát bụi đi về! Một nền y khoa đổ vỡ, Đi khám bệnh sao cho vui vẻ! v.v… Có những ghi chép là bút kỳ du lịch, ghi lại trên những chặng đường đất nước như: “Đi cho thấy quê hương”, Các giá trị Huế nay ở đâu! Về miền Tây, Một nước Áo không ngủ quên, Utah và tình yêu Mẹ Thiên Nhiên, Milan ngập nắng, Tâm thức Việt trên đất Mỹ v.v… Lại có các tùy bút âm nhạc bằng sự cảm thụ sâu sắc và dịu dàng với “Paris, âm nhạc và Chopin, Paul Mauriat và âm nhạc màu mây trời, Vì sao nhạc “sến” vẫn còn? Chopin, khuôn mặt tình yêu bất tuyệt” Và các tùy bút khác bất chợt dâng trào cảm xúc khi sự sống hàng ngày diễn ra: Hoa và cái hôn của vợ người ngư dân, Tôn vinh thực học, Cháo lòng hay “định mức khuây khỏa” kiểu Sài thành, Nhân cơn sốt bất động sản nghĩ về từ “nhà”, Chuyện từ thiện… và còn nhiều, nhiều những cảm xúc như thế nữa được thể hiện trong tập sách này. Tập bút ký được “phụ đề” thêm bằng một số tấm ảnh cùa chính tác giả chụp trên chặng đường rong ruổi của mình, mà như ông đã tâm sự: “La dolce vita, cuộc đời tuyệt đẹp! Nhưng đời thì ngắn ngủi và trôi qua như giấc mộng. Càng thấy hiếu điều này, tôi tìm đến nhiếp ảnh như một cách thức chụp bắt lại thời khắc tôi còn được sống, được đi và được … chụp ảnh”..”Đó là một phần ký ức vô ngôn nhưng hữu hình của tôi, người thích tự do và lang thang như gió” Với chất giọng hiền lành, êm đềm và nhẹ nhàng, như chính nhạc sĩ Quốc Bảo đã nhận xét “người hiền viết văn hiền. bạn tôi là người hiền”, bác sĩ Lê Đình Phương đã dẫn dắt người đọc qua từng trang giấy, từng cung bậc cảm xúc và cũng nhiều day dứt. --- “Đọc Lang Thang Như Gió cũng giống kê chiếc dép ngồi hóng chuyện người ta, nghe chìm vào nỗi ưu tư của ông thầy thuốc với những người bệnh khó chiều trong khung cảnh nhập nhoạng của nền y khoa đổ vỡ, nghe đắm trong niềm háo hức với cảnh lạ người xa, nghe tê mê lây sự rạo rực của gã đàn ông bị những cái đẹp chung quanh chuốc say lảo đảo. Cái đẹp không chỉ là cảnh mặt trời lên ở Zion, mà còn ở buồng chuối chín cây của người bệnh nghèo mang biếu ông thầy thuốc. Và trước những vẻ đẹp cuộc đời đang bị vấy bẩn, hỏi sao cuốn sách này lại nhuốm day dứt trên từng trang, từng trang...” - (Nguyễn Ngọc Tư - nhà văn) “Những gì Lê Đình Phương viết trong tập sách này, là những câu chuyện đã được anh kể trực tiếp cho tôi từ khi thành bạn, một tình bạn nhẹ nhàng êm đềm mà cả hai đều biết cách nuôi dưỡng bằng lòng trắc ẩn, cảm thông và tình yêu chung dành cho Saigon, Saigon của chúng tôi. Chúng tôi thuộc về một thế hệ đã đủ đổ vỡ, mất mát để biết yêu quý và gìn giữ những điều nhỏ nhoi trong tầm tay mình: như ký ức Saigon, như tình bạn, như nhiếp ảnh, như âm nhạc, như rượu. Như lịch sử, như địa linh nhân kiệt”. - (Quốc Bảo - nhạc sĩ) “Khi khám phá điều đã biết lẫn chưa biết, thử nghiệm biên độ của những giới hạn và chấp nhận, nếm trải những cấm kỵ và cho phép, Phương là hiện thân của tinh thần tự do. Phương đã cho người đọc thấy được tính chất đa diện của xã hội mình đang sống, cũng như năng lượng dâng trào của người Vỉệt. Đó là cộng đồng không còn cam tâm làm kẻ bàng quan. Đó là những người không ngần ngại nói lên suy nghĩ cá nhân và muốn can dự nhiều hơn với quê hương xứ sở”. - (GS-BS. Thạch Nguyễn, Trung tâm Tim Mạch Holy Mary, Indiana, Hoa Kỳ)