eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Phương Nam” phát hành

Hương Giang Idol – Tôi Vẽ Chân Dung Tôi (Ấn Bản Đặc Biệt Kèm CD)
Hương Giang Idol - Tôi Vẽ Chân Dung Tôi (Ấn Bản Đặc Biệt Kèm CD) Sách tặng kèm CD "Cảm thấy mỏi mệt" "Tên album Thủy Ngân là cách chơi chữ từ viết tắt nghệ danh của tôi Hg (nguyên tố thủy ngân). Thủy ngân là kim loại, nhưng lại dạng lỏng, theo ý nghĩa mà tôi muốn diễn giải, như tôi, trông mềm yếu mong manh nhưng bên trong thì mạnh mẽ. Tôi đã đủ mạnh mẽ để vượt qua cuộc hóa thân đầy đau đớn cả thể xác và tinh thần để được sống như mình muốn, được là chính mình, thì giờ đây, tôi sẽ quyết tâm hết sức trong nỗ lực trở thành một ca sĩ, hoàn thành ước mơ lớn nhất đời tôi, đó cũng là cách để tôi đền đáp lại công ơn bố mẹ tôi, và để không chỉ bố mẹ tôi mà tất cả mọi người đều thấy rằng dù ở trong hình hài nào, tôi vẫn là một con người có ích, một người tử tế. Vẫn còn quá sớm với tôi để viết hồi ký hay tự truyện, những khái niệm ấy rất xa vời đối với tôi, cho nên trong cuốn sách nhỏ này, tôi chỉ đơn giản kể lại câu chuyện nhỏ của mình, với những gì tôi có thể nhớ được, những gì đã là kỷ niệm của mình.Tôi mới chỉ đi một phần đời ngắn mà đã trải qua cả những biến đổi lớn lao, tôi nghĩ mình cũng nên kể lại, như một sự chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ như tôi, hoặc với những người khác để sự đồng cảm vì thế mà được lan tỏa. Giờ đây, tôi đã là ca sĩ Hương Giang, có chữ Idol phía sau hay không cũng không còn quá quan trọng nữa. Nhưng dù sao, cuộc thi ấy đã mở cho tôi một cánh cửa cuộc đời quan trọng, tôi luôn nhớ điều ấy nên cái tên “phụ” này như một kỷ niệm của tôi với Vietnam Idol, cũng là cách để tôi luôn nhớ về những người bạn thân của mình họ đã đồng hành cùng tôi trong giai đoạn đầy ý nghĩa của cuộc đời tôi. Những lời cảm ơn sẽ không bao giờ là đủ, với cả số người cần cảm ơn và mức độ cần cảm ơn, vậy nên xin phép cho tôi không nhắc tới cụ thể tên ai, để không bị bỏ sót, nhưng mong mọi người hãy nhớ, những người đã đến với cuộc đời tôi, không bao giờ tôi quên.Con xin được cảm ơn bố mẹ và cả đại gia đình mình, đã cho con cuộc sống, cho con một hình hài, dù sau này con có làm thay đổi hình hài ấy thì con vẫn là đứa con ngoan của bố mẹ, đứa em ngoan của chị gái, và đứa con, đứa em này sẽ không bao giờ làm cho cả nhà phải thất vọng hay xấu hổ. Hương Giang xin được cảm ơn tất cả những bạn bè đã luôn sát cánh cùng Hương Giang vượt qua những thời khắc khó khăn nhất trong cuộc sống và công việc. Cảm ơn Vietnam Idol đã cho Hương Giang những cơ hội mới để hoàn thành ước mơ của mình. Cảm ơn những cộng sự đang hợp tác cùng Hương Giang trong sự nghiệp âm nhạc còn rất dài phía trước." (Hương Giang Idol)
Nơi Trái Tim Hội Ngộ
Missy, con gái út của Mackenzie Allen Philips, bị bắt cóc trong một kỳ nghỉ của gia đình và người ta nghi ngờ cô bé có lẽ đã bị sát hại tàn bạo bởi một kẻ giết người hàng loạt tại một lán chòi bỏ hoang nằm trong rừng sâu của tiểu bang Oregon. Bốn năm sau thảm kịch ấy, Mack đã nhận được một lá thư đầy bất ngờ, từ một người tự xưng là “papa” – từ vợ anh thường dùng chỉ đấng Chúa trời, mời anh trở lại căn chòi đầy ám ảnh ấy để nghỉ cuối tuần.Vượt qua mọi lý trí, anh đã quay trở lại với căn chòi vào một buổi chiều đông, để trở lại với cơn ác mộng rùng rợn nhất trong đời mình. Những gì xảy ra với Mack tại đó đã làm thay đổi cuộc đời anh.Trong một thế giới mà đức tin dường như ngày càng xa rời cuộc sống, tác phẩm này đã tranh đấu với một câu hỏi muôn thuở, “Đấng tối cao tồn tại nơi đâu trong một thế giới đầy ắp thống khổ không gì tả xiết?” Câu trả lời mà Mack nhận được sẽ làm bạn ngạc nhiên và có lẽ cũng sẽ làm bạn mãi mãi đổi thay như anh.Cuộc sống ngày càng có nhiều vấn đề khiến con người bất an, những buồn chán triền miên hoặc một nỗi đau bất ngờ ấp đến, làm sao để chữa lành vết thương? Nơi hội ngộ trái tim chuyển tải thông điệp đó một cách rõ ràng và nhân ái nhất. Hãy đọc để chữa lành vết thương của chính mình, nếu có, và rồi bạn sẽ muốn tất cả những người thân đọc cuốn sách này!
Làm Chủ Kiến Thức Trong 2 Giây (Tập 2)
Hiện nay, có rất nhiều cách tiếp cận kiến thức, trong đó phần tự học, tự tìm hiểu, tự khám phá đóng vai trò chủ đạo và mang tính quyết định khi có định hướng đúng. Một hình thức hữu hiệu, giúp phát huy được sự chủ động của người tiếp cận kiến thức chính là mô hình trắc nghiệm. "Làm chủ kiến thức thức trong 2 giây" được trình bày dưới dạng hỏi đáp nhưng rất ngắn gọn, giúp cho độc giả vừa củng cố được kiến thức trên các lĩnh vực như: văn hóa, thể thao, giáo dục, lịch sử, âm nhạc, điện ảnh, danh nhân ... vừa biết thêm được nhiều kiến thức mới. Phần đáp án nằm ở trang sau nhưng đã được trình bày ngược, sau khi trả lời câu hỏi dựa trên hiểu biết của mình, bạn đọc có thể so sánh ngay với đáp án. -Mục lục -Lời nói đầu - Âm nhạc -Ẩm thực -Kiến trúc -Bao nhiêu -Biệt danh -Đầu tiên -Địa danh -Địa lý Nước Việt -Giao tiếp, ứng xử -Phát minh -Họ là ai -Trang phục -Số một -Khái niệm -Có thể bạn chưa biết.
Lưới Trời Ai Dệt (TB Lần 2)
Lưới Trời Ai Dệt (TB Lần 2) Khi con người ngắm nhìn vũ trụ thì đó là cảnh tượng của một cái giả hợp ngắm nhìn một cái giả hợp khác và tưởng cả hai đều thực có. Đó chính là sự nhầm lẫn lớn nhất của cảm quan và ý thức. Đó là "vọng tâm", là nguyên ủy của thế giới và con người, là cơ nguyên của mọi dạng tồn tại. Trong vọng tâm thì mọi sự đều có, nhưng chúng không thực có. Thế nên tất cả đều có và tất cả đều không.
Bông Hồng Cài Áo (Tái Bản 2015)
Bông Hồng Cài Áo (Tái Bản 2015) Một Mùa Vu Lan nữa sắp đến, mùa của rộn ràng yêu thương, mùa của tri ân sum vầy.Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được, cằn cỗi, héo mòn". Và mẹ luôn là suối nguồn của tình yêu thương.Nhìn thấy ai ai cũng bày tỏ "Mùa báo hiếu" bằng nhiều hình thức như: đi chùa, dâng hương, an chay, niệm Phật, hay cũng có thể vẫn giữ một nếp sống sinh hoạt như thường ngày,… Mỗi người một vẻ, mỗi người một trái tim, mỗi người có một tình yêu mẹ riêng nhưng có lẽ đọng lại trong tất cả chúng ta là niềm tri ân cao quý về công ơn sinh thành của bậc cha mẹ, sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí của mỗi người. Và dù cho mãi sau, có đi đây về đâu chăng nữa, thì chúng ta vẫn biết rằng, ba mẹ vẫn mãi còn dõi theo bước con.Mỗi độ Vu Lan về là dịp để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn thành kính lên cha mẹ. Hãy tận dụng thời gian đừng để phải hối hận vì lòng hiếu thảo là động lực giúp gia đình hạnh phúc, đầm ấm. Đây cũng chính là mong muốn của cha ông ta ngày trước, muốn cho con cháu đời sau luôn luôn sống có nhân nghĩa biết nhớ công ơn của cha mẹ. Bông Hồng Cài Áo gửi gắm một tấm lòng thiết tha, một món quà chứa đựng sự biết ơn mà những người làm con dành tặng cho cha mẹ. Không chỉ trong ngày lễ Vu Lan mà bất cứ lúc nào, cũng hãy nhớ đến các đấng sinh thành và thể hiện lòng biết ơn, tình thương của mình với họ."Sau khi chào đời ta có những lúc không vừa ý, nên đa số chúng ta đều cảm thấy rằng thời gian trong bụng mẹ là một thời gian tuyệt vời. Ta khỏi phải lo lắng về thức ăn thức uống. Ta được che chở khỏi nóng và lạnh. Ta khỏi làm bài tập ở nhà và công việc bếp núc. Khi được bảo vệ trong bụng mẹ ta cảm thấy an toàn. Ta khỏi phải lo lắng gì cả. Và điều đó thật là tuyệt vời. Tôi chắc rằng nhiều người trong chúng ta vẫn còn nhớ về khoảng thời gian đó." (Cung điện hài nhi) "Khi bạn bước, bạn bước cho ai? Bạn có thể bước để đến một nơi chốn nào đó, nhưng bạn cũng có thể bước như một lối hiến tặng thiền tập. Thật là hiếu thảo khi bạn bước cho cha mẹ hay ông bà vì ông bà, cha mẹ có thể đã không biết thực tập bước đi trong chánh niệm. Tổ tiên bạn có thể suốt đời đã không có cơ hội bước đi trong thanh thản hạnh phúc và an trú vững chãi trong hiện tại. Thật là tội nghiệp; nhưng chúng ta không phải lặp lại tình trạng ấy." (Bước đi với đôi chân của cha mẹ) "Tình thương của ta đối với mẹ có thể bị cơn giận và nỗi thất vọng chen vào. Năng lượng chánh niệm có thể giúp ta nhận diện nỗi đau của ta về cha mẹ giúp ta ôm lấy niềm đau ấy như một bà mẹ ẵm con khi con khóc. Hồi bé thơ, khi bạn khóc, chắc chắn mẹ sẽ ngưng mọi việc và ẵm bạn lên rồi ôm bạn vào lòng. Nếu mẹ không có đó thì một người khác sẽ làm thay mẹ. Khi ta nhận diện và ôm lấy nỗi đau buồn trong ta thì nỗi đau buồn đó sẽ được lắng dịu như em bé trong vòng tay của mẹ." (Sự hòa giải)
Con Gái 16 – Bom Nổ Chậm
Tập cuối trong loạt truyện Con Gái cực vui. Cặp đôi Jess và Fred ?ang hạnh phúc bên nhau thì bỗng một ngày kia Fred tuyên bố cậu không còn muốn cặp kè với Jess nữa. Làm thế nào cô bé vượt qua ?ược những ngày tháng đó? Và bằng cách nào mà hai đứa lại tái hợp được với nhau?
Đứng Dậy Mạnh Mẽ
Đứng Dậy Mạnh Mẽ "Nếu bạn bị bắt nạt, bạn sẽ thấy nó gây tổn thương cho bạn. Quả là khó chịu đựng khi cảm thấy tình trạng bị bắt nạt dường như như sẽ không bao giờ chịu chấm dứt. Là người thỉnh thoảng phải chịu đựng sự bắt nạt suốt những năm mới lớn cho đến khi trưởng thành, tôi muốn mang đến cho bạn niềm hy vọng và cảm giác bình yên. Bạn có thể vươn lên, vượt qua chuyện đó".Với cuốn sách này, tác giả hy vọng “khi gấp cuốn sách lại bạn đọc có thể cảm thấy tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, được chuẩn bị tốt hơn để đương đầu không chỉ với sự bắt nạt mà những thách thức khác trong cuộc sống”.
Những Con Đường Mang Tên Đừng Có Nhớ.
Những Con Đường Mang Tên Đừng Có Nhớ (Không Kèm CD) Người ta có hai cách chính để trốn chạy khỏi những nỗi đau tình.Một là trốn vào tim người khác. Để người khác nhanh chóng bước vào tim mình, lấn át dần hình ảnh cũ vẫn cứ tràn đầy thương yêu kèm những day dứt khôn nguôi trong đó.Hai là trốn khỏi nơi ta đã từng yêu ai đó một cách đã-từng-như không thể nào dừng lại được...Giống như cảm giác ta chạy trốn mắt mình khỏi những con đường trong thành phố với toàn là kỉ niệm. Đó là những con đường mang tên “đừng có nhớ”...Những con đường quen thuộc. Qua lại vài lần là đã thuộc làu tên. Thỉnh thoảng, người ta lại gọi tên những con đường theo những đặc trưng dễ nhận biết, như đường Bờ kè, đường Sân bay, đường Cá viên chiên, dốc Sương mù... Có cả hẻm hủ tíu gõ, hẻm mẫu giáo, hẻm vá xe... Nhưng có rất nhiều con đường, góc phố, khu hẻm khác nhau nhưng cùng được gọi là “đừng có nhớ!”“Đừng có nhớ” hẳn là nơi đã quá nhiều kỉ niệm. Như con đường yên tĩnh vừa khuất sau những náo nhiệt ồn ào ngoài kia, vàng ươm ánh đèn và những bóng râm từ lá cành hắt xuống như hoa của nắng. Đường rẽ vào nhà người yêu, đã biết bao lần đứng chờ của những buổi hẹn hò lúc dạo đầu, đến trở thành quen thân sau bao mùa mưa nắng thương yêu ấm áp. Có những con đường mỗi khi đi qua sao chẳng thấy nhớ nhung gì hết, bởi lúc đó - có những đoạn lúc đó, ta sống sao mà quên hết ngày tháng của nhau, không gian của nhau, quên hết mọi thứ mà chỉ biết thuộc về nhau. Anh chở em đi chợ, về nấu cho nhau một bữa gọn gàng. Anh lui cui đổ rác, em lau lại sàn nhà cho khỏi bụi. Rồi cũng con đường quen ấy, có những lúc giận nhau không nói một lời nào. Em đi trước, anh đi sau, chẳng chịu nhập thành chung mà người trước cứ cố bước chầm chậm còn người sau cứ chần chừ không nhanh lên một chút...Đó cũng là con đường tạt vội, không kịp nhớ ra đường đã thay đổi thế nào, bởi em vội lên cất trong nhà món quà bất ngờ cho anh ngày Tình nhân, còn anh vội vàng tan sở chạy mua chai rượu vang để có hai kẻ trốn lặng thầm ở nhà khi phố phường yêu đương nhau huyên náo... Cũng vẫn chỉ là con đường ấy, bao năm đi qua, có ai thấy nhớ nhung gì đâu. Sao giờ cứ phải gọi là “đừng có nhớ”...“Đừng có nhớ” hẳn không phải là nơi đau đớn nhất, nhưng nếu nhìn thấy thì có thể sẽ thành nơi có thể bật khóc mà không hiểu tại sao, không thể nào kiềm lại được. Con đường ấy không của riêng em, chẳng của riêng anh, chỉ là một con đường chung như bao con đường Sài Gòn khác. Ấy vậy mà, tạt ngang qua chút thôi, cũng đủ nhớ mùi hương nhau, ánh mắt nhau, nhớ tiếng thở, nụ cười, nhớ răng khểnh hay đôi mắt nheo nheo mỗi khi trời vàng thêm nắng. Tạt qua một khắc một giây mà năm tháng của bao lâu nay hiện về thành một, rõ như hiện ra trước mắt từ ngày mới quen nhau, ngày mới dắt nhau về, ngày mới sống chung ấm áp đến ngày phải giã biệt nhau.Có ai từng chia tay mà nhớ được con đường đâu, vì lúc đó nước mắt và tiếng nấc nghẹn cố kìm giữ đã làm mộng mị hết rồi.Vậy mà, đấy... khi đi ngang, lại nhớ con đường này, ngày chia tay, sao mà buồn đến thế...
Sài Gòn Chợ Lớn Rong Chơi (Tái Bản 2015)
Sài Gòn Chợ Lớn Rong Chơi Tên gọi Sài Gòn có từ bao giờ và nghĩa ra sao, qua lịch sử mấy trăm năm, đã thấy nhiều cuộc tranh luận gây cấn, đưa ra không ít l. lẽ công phu, mà éo le thay, đến nay vẫn chưa thể xác quyết chung cuộc. Vậy thì, người Sài Gòn là như thế nào, chẳng thể nào chỉ ra cặn kẽ cho được, nhưng vẫn có người Sài Gòn đấy, không chỉ về phong thổ, nơi cư trú, hay hành chính, mà còn cả văn minh, văn hóa, tập quán, bản sắc và tâm tính…Phân biệt hay định nghĩa thế nào là người Sài Gòn rất khó, nhưng nếu sống tại thành phố này đủ lâu, nhận ra được người Sài Gòn khá dễ… Có người Sài Gòn nói giọng Bình Thuận, Phú Yên, Quảng Nam, Huế, rồi giọng Thanh - Nghệ - Tĩnh, rồi giọng Hà Nội, Hải Phòng, Hưng Yên, Bắc Giang… Có người Sài Gòn nói tiếng Hoa, tiếng Khmer, Chăm…, mà hình như, cả 54 dân tộc đều có đủ. Có người Sài Gòn chưa bao giờ có quốc tịch Việt Nam và chưa thông thạo tiếng Việt… Từ những lý do nhì nhằng và cũng khá rõ ràng như vậy, nhà báo Nguyễn Hà đặt tôi viết loạt bài Người Sài Gòn cho tạp chí Sành Điệu từ đầu năm 2012. Yêu cầu không hề chơi chơi, vì mỗi số phải chọn hai nhân vật “cùng nghề và có vài điểm chung”, người trước có thể đã chết, người sau thì còn trẻ. Riêng tựa đề thì phải bắt đầu bằng hai chữ Sài Gòn. Và cũng với lý do, tạp chí này nhìn chung nữ tính (theo hướng đông đảo giới nữ đọc), nên tôi được đề nghị viết về giới nam - nghĩa là người Sài Gòn “giống đực”.Nhưng rồi sau một năm cấp tập, tôi dần cạn vốn, mà độc giả cũng ngán nam, tôi được đề nghị chuyển qua nữ giới, đi được hơn nửa năm 2013, thì tới phiên tạp chí ngán, dừng lại hẳn. Khi tổ chức thành cuốn sách, tôi đắn đo rất nhiều về việc có nên bổ sung thêm nhân vật hay không, nhất là vài người đồng tính, lưỡng tính, “đa hệ” - vốn sinh sống và đóng góp cho Sài Gòn không ít điều tốt đẹp. Nhưng rồi nghĩ tới nghĩ lui, tôi vẫn muốn giữ cấu trúc liền mạch với tư duy như lúc viết, nên đành để dành nhiều nhân vật dự   định cho tập 2, nếu tập 1 phát hành tốt đẹp. Chính vì vậy, hoàn toàn không phải do thiếu tôn trọng giới, mà vì ràng buộc kỹ thuật cấu thành ngay từ đầu, sách sẽ được đọc theo kiểu “tiền nam hậu nữ”, ai thích nam đọc từ trước, ai thích nữ đọc từ sau. Đây là điều mà bản thân tôi thấy rất áy náy, mong quý độc giả, đặc biệt giới nữ và các giới khác hỷ xả lượng thứ. Và cuối cùng, tại sao tôi chọn những người Sài Gòn như trong tập sách này, nếu phân trần ra, cũng có tiêu chí này kia, nhưng rồi thôi. (La Hán Phòng)
Kết Một Tràng Hoa
Kết Một Tràng Hoa Kết một tràng hoa là một bản dịch từ kinh Pháp Cú trong tạng Hán của Tôn giả Pháp Cửu, một trong những vị luận sư nổi tiếng của bộ phái Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ. Trong tác phẩm này, tác giả đã chuyển các bài kệ của kinh thành văn xuôi với lời văn thật đẹp và dễ hiểu.Ý nghĩa tựa sách Kết một tràng hoa cũng ví như công việc của người chuyên môn xâu kết tràng hoa. Trước hết người ấy phải đi hái hoa, nghĩa là đọc hết các kinh điển, và chọn ra những ý kinh, những bài kệ mang tính chất cốt tủy của Phật pháp. Rồi người ấy tập hợp các bài kệ này dưới những chủ đề khác nhau, cũng như hoa nhài để riêng, hoa huệ để riêng, hoa vạn thọ để riêng. Người ấy bỏ những bài kệ mà nghĩa lý còn mù mờ, chỉ chọn những bài kệ nghĩa lý thật sáng 3 tỏ, cũng như cầm hoa mà rũ, làm rơi rụng những cánh hoa không còn tươi thắm, để chỉ còn những đóa hoa thật tươi, trước khi xâu kết thành tràng hoa.
Bảy Năm Ở Paris
Bảy Năm Ở Paris Cuốn sách là quãng đường dài bảy năm của tác giả từ một mình chân ướt chân ráo ở Paris từ năm 27 tuổi. Thế nhưng, thông qua quãng đường này, bạn đọc sẽ đến Paris một cách chi tiết và cảm xúc hơn. Một cuốn sách mới toanh nhưng chứa đầy hoài niệm và da diết. Một Hà Nội thương yêu và nhói lòng, một Sài Gòn chộn rộn mà đằm thắm - gần như tất cả được tái hiện trong hành trình xây lại kí ức của tác giả Camille Thắm Trần. Phá bỏ rồi xây đắp, ràng buộc rồi tự do, yêu thương rồi rời bỏ hay khát khao để được gắn bó... như những thổn thức rất thông thường và cũng rất khác biệt của người phụ nữ Phương Đông, 7 Năm ở Paris mang lại cho người đọc những cung bậc cảm xúc cũng như những kiến thức và tình yêu với một nền văn hóa. Một người phụ nữ nhỏ bé, bươn chải như thế nào ở trời Tây? Họ đã sống và yêu ra sao? Họ đã phải vượt qua gian khổ như thế nào để giờ đây được kể lại cuộc hành trình ấy?Đọc 7 Năm ở Paris , người đọc còn được thưởng lãm lại các tác phẩm nghệ thuật "Cối xay gió đỏ", nhạc kịch Carmen và một lần nữa yêu thêm Sara Baras trong điệu nhảy quyến rũ mê hồn của cô... qua sự miêu tả của tác giả viết sách.
Từ Niềm Đam Mê Nấu Ăn
Từ Niềm Đam Mê Nấu Ăn "Một năm trước, sau bao năm tháng xa gia đình, tôi trở về Sài Gòn với một mong ước thật đơn giản: được sống gần gũi ba má tôi vốn đã lớn tuổi và hy vọng có cơ hội làm việc trong lĩnh vực dịch vụ và ẩm thực. Tôi luôn ấp ủ ước mơ vận dụng tất cả niềm đam mê về ẩm thực và những trải nghiệm cuộc sống ở Sydney 18 năm qua để mở một nhà hàng, mang đến một không gian cho những người thân, bạn bè và tất cả những ai muốn thưởng thức những món ăn, thức uống và những ly café đặc sắc. Những thăng trầm trong cuộc sống - vui, buồn, gian nan và thử thách đã đến với tôi từ rất sớm. Tôi trải qua những năm tháng tuổi thơ với bao kỷ niệm của những lần di chuyển chỗ ở, cùng sự đùm bọc của những người thân và bạn bè của ba má tôi. Lên bốn, tôi đã được ba má gửi đến ở với gia đình bạn bè của ba má tôi và bắt đầu được nhận những bài học đầu đời thật quí báu mà tôi đã mang theo cho đến ngày hôm nay. Những ngày tháng sống cùng gia đình người cô của tôi ở Cà Ná cũng đã giúp tôi hòa nhập với cuộc sống của người dân vùng biển và hiểu được giá trị của đời sống tự lập ở xa gia đình. Tôi còn nhớ những đêm trăng rằm mà mọi người đổ ra bãi biển để thưởng thức những khoảnh khắc thư giãn và quây quần bên nhau khi tất cả ngư dân nghỉ đi biển. Tôi đã được thưởng thức những món cá nướng thật tươi mà những người anh họ của tôi mang về. Hay món chả cá thật ngon do chính cô tôi chăm chút làm ra. Hay món gỏi cá mai vừa cay vừa tươi với trọn hương vị đậm đà của xứ biển Cà Ná.Nhưng Phan Thiết vẫn nơi mà tôi đã có nhiều kỷ niệm tuổi thơ hơn cả. Những bài học về nấu nướng, những thủ thuật xử lý rất dân dã khi tôi nấu cơm bị cháy. Những món ăn rất giản dị và đạm bạc nhưng không kém phần tinh tế. Tôi đã học được cách chọn những miếng cá ngon hay những con cá tươi với giá cả thật hợp lý. Những bài học đầu đời ấy tưởng chừng như chỉ mang một mục đích thật đơn giản là phụ giúp gia đình. Có lẽ đây chính là bước mở đầu khơi gợi cho niềm đam mê ẩm thực của tôi chăng?Sự khắc nghiệt của khí hậu miền biển ở Phan Thiết đã rèn luyện cho tôi những đức tính thật quí báu, nếp chịu khó, siêng năng và tinh thần tự lập của bản thân cũng đã dần hình thành từ lúc ấy. Tất cả vẫn mãi là những kỷ niệm đẹp nhất với tôi. Có lẽ mọi chuyện sẽ vẫn như vậy nếu như gia đình tôi không quyết định chuyển vào Sài Gòn. Việc di chuyển này đã làm xáo trộn rất nhiều cuộc sống của tôi. Tôi luôn nghĩ rằng ba má tôi đã quyết định đúng khi chuyển vào Sài Gòn, nơi mà cả gia đình chúng tôi phải đương đầu với nhiều thử thách hơn. Công việc nấu nướng và đi chợ để phụ giúp má tôi hằng ngày trở thành một công việc thường xuyên của tôi sau những buổi học. Vẫn những món ăn của vùng biển Phan Thiết nhưng được cải thiện hơn và mang phong cách mới của Sài Gòn. Tôi bắt đầu được làm quen với những món xào, món súp và những cách nấu đòi hỏi nhiều hơn về kỹ thuật.Nhưng phải nói rằng, về sau này, Sydney mới thật sự là nơi đã khơi dậy niềm đam mê về ẩm thực và giúp tôi mở rộng tầm hiểu biết về sự đa dạng của văn hóa ẩm thực trên thế giới, và cũng chính là nơi mà tôi nhận ra những tinh tế trong ẩm thực Việt. Sau thời gian khá dài học tập và làm việc ở Sydney, tôi mới nhận ra ẩm thực là niềm đam mê lớn nhất của mình. Những người bạn bản xứ mà tôi trò chuyện đều luôn tin tưởng rằng một ngày nào đó tôi sẽ đứng trong một căn bếp chuyên nghiệp. Khi chúng tôi đã mỗi người mỗi nơi; dù ở London, New York hoặc Tokyo, họ đều mong rằng có một ngày sẽ được thưởng thức những món ăn do chính tôi nấu trong một căn bếp thật ấm cúng. Phan Thiết, Sài Gòn và Sydney là ba địa danh thân thuộc gắn bó với từng quãng đời và ảnh hưởng đến tôi rất nhiều về kinh nghiệm nấu nướng và phong cách thưởng thức ẩm thực từ những vùng miền khác nhau." (Ngô Thanh Hòa)