eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Người Trẻ Việt” phát hành

Tuổi Thanh Xuân Đôi Chuyến Tàu Đi Lạc
Tuổi Thanh Xuân Đôi Chuyến Tàu Đi Lạc Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc là đứa con tinh thần thứ hai của Lương Đình Khoa dành cho độc giả trẻ cùng được trình làng trong năm nay - sau tập thơ Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người ra mắt dịp Valentine 2014 (và là tập sách thứ 4 trong gia tài sáng tác của anh). Lương Đình Khoa là một cây bút trẻ thuộc thế hệ 8X. Anh trưởng thành từ báo Thiếu Niên Tiền Phong, chương trình văn nghệ thiếu nhi của Đài TNVN,  với những trang viết đầu tiên năm học lớp 8, cho đến hết cả thời học sinh, là Bút trưởng của Bút nhóm Hương Nhãn - một Bút nhóm sáng tác văn học của tỉnh Hưng Yên được đông đảo bạn đọc trẻ cùng thời mến mộ.Năm 2004, tập thơ đầu tay mang tên Khuôn mặt tình yêu của Khoa ra mắt - khi anh đang là SV năm nhất HV Báo chí - Tuyên truyền Hà Nội, đồng thời các truyện ngắn, tản văn, thơ của anh xuất hiện nhiều trên các báo, tạp chí, được chọn in trong nhiều tuyển tập, và trở thành học viên trẻ tuổi nhất tham gia lớp bồi dưỡng sáng tác của Trung tâm Bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du -  khóa 1 - do Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức năm 2007. Hai năm sau, tập truyện ngắn đầu tay mang tên Gió mùa thổi mãi của Lương Đình Khoa ra mắt độc giả. Truyện ngắn chủ đề Gió mùa thổi mãi được đài Truyền hình TP.HCM chọn chuyển thể thành kịch bản phim cho loạt phim phát sóng về những tâm hồn cao đep. Rằm tháng Giêng 2011, là đại diện trình diễn thơ tại sân Thơ trẻ ngày Thơ VN ở Văn Miếu.Cư dân mạng biết nhiều đến Lương Đình Khoa với vai trò là một blogger khi các Mạng xã hội bùng nổ; cùng những bài thơ được chuyển sang dạng video, lồng ảnh và nhạc hài hòa với lời thơ, tình thơ, dễ đồng cảm, chia sẻ trên Youtube - cùng các bolog radio anh tự thu về những chủ đề gần gũi xoay quanh đời sống tình cảm giới trẻ. Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc là món quà nhỏ của một người trẻ, dành tặng cho những người trẻ, cũng như cho những ai đã đi qua tuổi trẻ của mình mà còn mang trái tim nặng tình đi giữa nhân gian. Xuyên suốt cả chuyến tàu này là nỗi niềm về Phận và Duyên đau đáu giữa cuộc đời của tác giả, để gửi đến bạn đọc thông điệp: Cuộc sống hiện đại khiến con người ta để mất đi và làm tổn thương nhau nhiều quá, cần biết nâng niu, xoa dịu, nâng đỡ và bao dung với nhau nhiều hơn. Đồng thời hãy luôn tâm niệm một điều giản đơn rằng: Chỉ những ai có duyên phận mới được làm người thân, người yêu, và bạn bè của nhau, để cùng đồng hành với nhau trên một đoạn đường nào đó với Vui - Buồn – Được - Mất của cuộc đời trong cả hành trình dài của mỗi cuộc đời.Đồng hành cùng Tuổi thanh xuân đôi chuyến tàu đi lạc để nhận ra một điều thật giản dị rằng: Cuộc đời dù thế nào đi chăng nữa vẫn luôn nồng nàn hương sắc, đáng để ta sống, trải nghiệm và học cách yêu.
Ngày Người Thương Một Người Thương Khác
Ngày Người Thương Một Người Thương Khác Rồi đến một lúc nào đó, ta chợt nhận ra rằng, người ta yêu thương vô vàn, dành hết cho họ tháng năm tuổi trẻ êm đềm hạnh phúc, bỗng đem trọn trái tim bước ra khỏi lồng ngực ta... Đó là ngày người thương một người thương khác! Vẫn với giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng không kém phần sâu sắc, Ngày người thương một người thương khác là tác phẩm thứ hai mà Trí gửi đến bạn đọc. Đây là quyển sách Trí dành tặng cho những trái tim sau bao lần đổ vỡ. Đọc Ngày người thương một người thương khác như một quyển nhật ký nhỏ mà tác giả Trí giúp ta ôn lại tháng ngày thanh xuân, nơi ở đó từng có một người khiến ta dốc cạn tâm can, thương đến tan lòng nát dạ, người mà nhiều năm về sau khi có ai bước đến ta vẫn cho họ một vị trí đặc biệt trong tim mình. Chúng ta sẽ dễ dàng bắt gặp được bản thân mình đâu đó trên từng trang sách, trong từng câu chữ của Trí. Chúng ta chợt biết rằng, gặp nhau giữa thế gian có 8 tỉ người là một niềm may mắn. Dù cho những người đi ngang cuộc đời mình, mang lại cho mình không chỉ niềm vui, nụ cười, hạnh phúc, mà còn có cả khổ đau, nỗi buồn, tuyệt vọng. Hãy chân thành cảm ơn về tất cả. ... Cảm ơn người đã xuất hiện trong cuộc đời tôi. Trân quý tôi. Thương tôi bằng tình thương thật nhất! Chúc người sẽ tìm được một bến đỗ bình an trên hành trình cuộc đời! Ngày người đem lòng thương một người khác, ta không còn xót xa hay đau đớn nữa. Chỉ thấy mình an yên mỉm cười và thật tâm chúc phúc. Bởi vì, chữ duyên trên đời ngộ lắm, gặp được nhau và cùng nhau vượt qua bao phong ba sóng gió ngần ấy... nhưng rồi chẳng thể nắm tay nhau đi hết đoạn đời còn lại. Đừng nên oán trách, đừng nên căm hận, mà hãy học cách chấp nhận sau bao đổ vỡ để biết rằng mình cần phải sống, sống thật tốt và xứng đáng cho một người đang chờ đợi mình đâu đó trên thế gian này. Đây là thông điệp, là tất cả những gì Trí muốn gửi đến bạn đọc qua quyển sách Ngày người thương một người thương khác. Đến một lúc nào đó, khi xem lại những tấm ảnh ngày xưa của hai đứa, em có thể mỉm cười an nhiên. Khi xem những tấm ảnh anh chụp cùng cô gái khác, em vẫn thấy lòng bình lặng. Không còn cảm xúc oằn mình thương tổn. Đến một lúc nào đó, khi nghe ai khác nhắc về anh, về chuyện hai tụi mình. Em có thể hé môi mà nói rằng, chuyện cũ đã qua rồi. Ngày người thương một người thương khác là cuốn tản văn giúp ta ôn lại một khoảng hồi ức của tuổi trẻ dù có buồn đau tiếc thương hay thế nào đi nữa thì chúng ta vẫn phải bước tiếp trên con đường phía trước một cách mạnh mẽ và an vui nhất.
Đừng Lãng Phí Những Ngày Đẹp Trời
Đừng Lãng Phí Những Ngày Đẹp Trời “Có những ngày dài thật buồn, bó gối trong căn phòng nhỏ, nhìn ra bầu trời cao rộng ngoài kia, tôi luôn mang trong mình suy nghĩ bầu trời ấy không có chỗ dành cho tôi. Tôi luôn tự hỏi “Mình muốn làm gì?”, “Mình phải làm gì?”, “Mình cố gắng vì điều gì?”,…” Chúng ta, ai cũng từng trải qua những ngày như thế. Đó là quãng thời gian ta cứ quẩn quanh đây đó tìm kiếm câu trả lời mình là ai, mình thực sự muốn gì. Giữa những chông chênh của tuổi trẻ, khi đứng giữa quá nhiều ngã rẽ, chúng ta  bắt buộc phải đưa ra một sự lựa chọn cho riêng mình. Con đường nào cũng hấp dẫn, cũng mời gọi, nhưng cũng đầy thử thách và chông gai. Đừng lãng phí những ngày đẹp trời là cuốn sách viết về những năm tháng thanh xuân đầy hoang mang, khi tâm trí ta lấp đầy bởi những câu hỏi cần lời giải đáp. Nhưng ngoài những ngày âm u, tuổi thanh xuân của chúng ta là “những ngày đẹp trời, những ngày cõi lòng an yên đến lạ; những ngày mà đến cả nỗi buồn, sự cô đơn, cũng trở nên thật đẹp.” Dù những ngày sau bạn thành công, viên mãn đến chừng nào, thì những năm tháng hai mươi cũng là quãng thời gian đẹp đẽ nhất, đáng nhớ nhất trong cuộc đời. Có thể ngay lúc này đây, bạn muốn nhanh thật nhanh bước ra khỏi tuổi trẻ của mình, để trưởng thành hơn, để có trong tay nhiều thứ hơn. Nhưng đừng vội vã, đừng lãng phí những ngày đẹp trời đó, bởi tuổi trẻ trôi qua, ta sẽ trưởng thành. “Thanh xuân là một lần đi xa mãi không về. Thanh xuân là một lần gặp gỡ mãi chẳng quê”. Thanh xuân chính là cuộc hành trình dài, càng đi xa càng không thể quay trở lại điểm xuất phát, thế nhưng thanh xuân lại lưu giữ cho chúng ta những tình cảm trân quý nhất, những bài học đắt giá và những hồi ức theo ta mãi về sau.” Chỉ một câu thôi, đừng lãng phí những ngày đẹp trời, đừng lãng phí những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp này, nơi mà ngay cả nỗi buồn và sự cô đơn cũng trở nên thật tuyệt vời!
Lạc Quan Gặp Niềm Vui Ở Quán Nỗi Buồn Và Những Chuyện Chưa Kể
Lạc Quan Gặp Niềm Vui Ở Quán Nỗi Buồn Và Những Chuyện Chưa Kể Đây sẽ là một cuốn sách khiến bạn cảm thấy thú vị và muốn đọc ngấu nghiến từng câu từng chữ một khi đã mở nó ra...Lạc quan gặp niềm vui ở quán nỗi buồn và những chuyện chưa kể, là cái nhìn về cuộc sống của một bác sĩ trẻ với trái tim đầy xúc cảm. Ở đây, chúng ta sẽ bắt gặp những câu chuyện rất đời, nhưng không kém phần thi vị qua giọng kể hài hước, nhẹ nhàng.Đó là những mẩu chuyện giản dị, vu vơ vụn vặt:- Túi bánh mì mẹ bảo ném cho con chó ăn đã mang chưa?- Gâu! Gâu!- Cái gì cơ?- Con ăn hết bánh rồi ạ.Đó là những hồi ức về bố, về ông, về gia đình khi hạnh phúc vẹn tròn, là những tình cảm thân thương dành cho những người quen thuộc bên mình: “Bỗng thấy mình là một thằng bé, đi học về quàng nguyên khăn đỏ, chào bố mẹ rồi ngồi vào bàn ăn. Bữa đó mẹ quên nấu thịt kho tàu, mặt thằng bé buồn thiu. Nghĩ sao lại muốn xoa đầu và thì thầm bảo nó: “Bữa cơm hôm nay không có thịt kho tàu nhưng có bố, có mẹ, có em, có cả ông bà ngoại qua ăn cùng kìa. Đó là bữa cơm ngon nhất trần đời rồi đó thằng béo! Còn đòi hỏi cái gì? Ăn đi!”.”.Đó là những câu chuyện đời, bình dị đến mức ta có thể gặp ở bất cứ đâu, về những cuộc gặp gỡ mới qua thôi còn ngồi với nhau trò chuyện, nhưng nay đã gặp chuyện chia xa mất rồi. Những câu chuyện của sự sống, cái chết, của sinh ly tử biệt, khi mà đau thương chẳng bỏ qua cho bất cứ ai. Đó là cách đối diện với những nỗi đau mà tác giả vẫn phải chứng kiến hàng ngày trong bệnh viện, nơi được ví như “Quán Nỗi Buồn”. Rốt cuộc chỉ có thể nuôi một niềm tin rằng, “một ngày nào đấy trong năm tháng sau này, khi điều gì đến rồi cũng phải đến”, mỗi chúng ta “đều có thể bình yên khi nghĩ về những người thân yêu của mình.” Cuộc đời có vui, có buồn, có sung sướng và khổ đau, đủ cả! Nhưng sau tất cả sẽ vẫn luôn là một hướng nhìn hết sức lạc quan, sống trọn vẹn cho hiện tại.Lạc Quan gặp Niềm Vui ở quán Nỗi Buồn và những chuyện chưa kể, được tác giả dùng trái tim ấm áp kể lại bằng tất cả yêu thương! Gấp cuốn sách lại, bạn sẽ bật cười tự hiểu, bao khoảnh khắc buồn vui của tuổi trẻ đều là những trải nghiệm mà ai trong chúng ta ai đều cũng phải đi qua. Không ai có cuộc sống chỉ toàn niềm vui, không ai buồn phiền được mãi. Tất cả đau thương, hạnh phúc, sướng, khổ... đều là gia vị nêm nếm cho bữa ăn cuộc đời. Yêu ai thương ai hãy cứ nói, quan tâm ai hãy cứ thể hiện cho họ thấy, dù họ có đáp lại hay không, dù họ cảm động hay chỉ nhìn mình như một sự phiền phức, thì cũng đừng ngại bày tỏ yêu thương khi còn có thể. Thế gian này chẳng có gì là bất tử, nhưng chúng ta luôn có thể tạo cho mình những khoảng khắc mãi mãi nhớ về dù sau này không còn bên nhau nữa.À thì ra: Giữa cuộc đời buồn ơi là buồn này, biết sống vui cũng là một cách yêu thương rất đỗi chân thành.
Stay With Me – Anh Ơi Đừng Đi
Stay With Me - Anh Ơi Đừng Đi Cho những ngày mưa tuôn, và cả những ngày nắng đẹp... Stay with me- Anh ơi, đừng đi, một cuốn sách thấu hiểu trái tim bạn như một tri kỷ. Không có những câu chuyện dài dòng, sướt mướt, Stay with me- Anh ơi đừng đi là một cuốn sách bao gồm những câu trích dẫn ngắn, những đoạn thơ ngẫu hứng như lời tự sự mà Hiên muốn gửi đến tất cả các bạn đọc cho những khoảnh khắc yếu lòng. Đây không phải là một cuốn sách mà bạn nên đọc hết ngay trong một lần, đây là một cuốn sách mà bạn nên đọc từng chút, từng chút một, đặc biệt là những khi tâm trạng bất ổn, chênh vênh. Đây là một cuốn sách bạn nên có trong túi xách của mình mang theo bất cứ nơi đâu: từ quán café, nhà ga, sân bay, bờ biển, thành phố hay giữa núi ngàn… để bạn có thể khẽ khàng lật giở qua từng trang, nhâm nhi một thức uống quen thuộc để nghiền ngẫm từng câu chuyện nhỏ. Những lời văn bé xinh sẽ khiến tâm trạng bạn thấy thoải mái hơn bởi vì bạn biết đâu đó trên đời vẫn đang còn người đồng cảm với mình, vẫn còn những tâm trạng hao hao, những nỗi buồn cỏn con mà đằng đẵng đến thế. Trong những trang sách, là những lời tâm sự chân thành, là những vụn vỡ,  là cô đơn, là những đêm khóc ướt gối vì nhớ nhung một ai đó. Cuốn sách này, Hiên gửi hết nỗi niềm vào đây, và cả dành cho bạn để trút cả nỗi cô đơn chất chồng của tuổi trẻ! Và nếu như tuổi trẻ chỉ có duy nhất một lần, duyên gặp gỡ cũng chỉ hiếm hoi lắm thay, thì đừng bao giờ ngại nói ra những điều trái tim ấp ủ. Cuốn sách này, sẽ thay lời muốn nói của trái tim bạn! Đừng lo sợ, cũng đừng chậm rãi, tuổi trẻ thì ngắn, cuộc đời cũng chẳng dài,  nếu lỡ yêu ai thì cứ nói, nếu muốn người ta ở lại, thì hãy bảo người  ta đừng có đi! Stay with me- Anh ơi đừng đi, cuốn sách nhắc nhớ rằng bạn không hề một mình giữa cuộc đời này và sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn mỗi ngày trôi qua. Bởi cuộc sống này, ai cũng cần có một người để chia sẻ, và nếu như không có, cũng đừng lo bởi vì cuộc đời này ngập tràn những bất ngờ, vào những lúc bạn không tưởng nhất, biết đâu, sẽ có ai đó xuất hiện và nắm chặt tay bạn vượt qua những cùng cực khốn khó của cuộc đời!
Gói Nỗi Buồn Lại Và Ném Đi Thật Xa
Gói Nỗi Buồn Lại Và Ném Đi Thật Xa Tuổi thanh xuân – đó là một khoảng thời gian đẹp đẽ đến nỗi cả nỗi đau cũng có thể như những bài thơ, đó là khi mà người ta có thể tin rằng mình còn rất nhiều thời gian, để yêu, để say đắm, để đưa ra những phép thử và để được phép phạm sai lầm. Nhưng cũng chính bởi vì tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhường ấy, mà mọi cảm xúc để lại cũng sâu đậm vô cùng. Niềm vui khó quên và nỗi buồn nhớ mãi. Tổn thương ta trải qua trong khoảng thời gian ấy khiến ta dễ khép lại lòng mình, bởi ta sợ hình bóng ai đó bước vào không chỉ để lại nụ cười mà còn cả nước mắt, bởi ta e rằng cũng như ngọn nến – tình yêu và những cảm xúc mãnh liệt nhất trong ta cũng chỉ có hạn, và ta không muốn trao nhầm. Thế nhưng có đáng không, khi đóng cửa trái tim mình vì những nỗi buồn đã cũ? Có đáng không, nếu ta từ chối hạnh phúc của hiện tại vì những gì đã qua? Cho những ai vẫn đang loay hoay trong nỗi băn khoăn ấy, cuốn sách này chính là câu trả lời trọn vẹn nhất. 'Gói nỗi buồn lại và ném đi thật xa Sẽ thấy hạnh phúc mình tìm ở đằng sau tất cả Chuyện yêu thương phải đâu là chuyện lạ Khi mình đã cạnh nhau rất thật bên đời.' Gói nỗi buồn lại và ném đi thật xa là những trang sách chứa đựng hơi thở cuộc sống, với những trải nghiệm và cảm xúc giản dị, chân thật mà đầy rung động của tuổi trẻ. Sài Gòn trong cuốn sách hiện lên với vẻ xôn xao, vội vã khi mà nhịp sống tất bật cuốn con người ta đi nhanh quá, khiến ta đôi khi quên mất những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt cho những người thương yêu, Sài Gòn ấy khiến ta có khi ngột ngạt đến nỗi chỉ muốn 'đưa nhau đi trốn', rời xa thành phố chật chội, náo nức nơi'ngay cả việc thở cũng làm ta lao lực'. Nhưng Sài Gòn trong những dòng chia sẻ của Ngọc Hoài Nhân cũng ấm áp, đầy thi vị và bồi hồi hoài niệm nơi từng góc phố, từng quán cafe nhạc Trịnh, nơi điểm hẹn Nhà thờ Đức Bà quen thuộc... Bởi dường như với ai trong chúng ta cũng vậy, thành phố có người ta yêu luôn trở nên thành phố thân thương đến vô cùng. Đọc những dòng tâm sự nhẹ nhàng mà thấm thía của Ngọc Hoài Nhân, ta như thấy trong đó hình ảnh của bản thân khi đi qua tổn thương, nông nổi, yếu lòng đến nỗi đánh mất chính mình, để rồi từ đó trưởng thành hơn, bao dung và thấu hiểu hơn với những cảm xúc của bản thân. Cuộc hành trình đó là con đường mà bất cứ ai trong chúng ta cũng phải đi qua, để có thể tự yêu lấy mình, rồi biết cách trân trọng những người bên cạnh. Đọc 'Tôi gói nỗi buồn trong một chuyến đi rong', 'Đi trốn với anh' hay 'Không còn cánh chuồn chao nghiêng ngoài cửa sổ'... với những chia sẻ giản dị, trong sáng, ta cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm và bình yên. 'Đừng trở trăn nữa em, làm tội mình qua giấc ngủ chập chờn, Ga chân thành còn chờ em giữa lòng thành phố nhỏ. .. Trên chuyến tàu yên không còn nghe bão gió. Nhắm mắt, tựa đầu, tin rằng em sẽ có Ga nhỏ cuối cùng cho hạnh phúc dừng chân.' Khép lại những trang sách, tin rằng ta sẽ mỉm cười để trải nghiệm - hay có thể là hồi tưởng – tuổi thanh xuân tươi đẹp, khi đã có thể 'gói nỗi buồn lại và ném đi thật xa'!
Yêu Một Người Là Điều Giản Đơn?
Yêu Một Người Là Điều Giản Đơn? Rồi cũng có ngày phải kể nhau nghe những câu chuyện bình thường của những yêu thương từng bỏ mình đi mất Hóa ra cuộc đời giữa được và mất chỉ tựa như ván bài đặt cược thắng hay thua cũng đành cất riêng mình... Ai trong chúng ta mà chưa từng có những vết thương lòng, chưa từng cô đơn, chưa từng ôm trong tim những điều tiếc nuối? Nhưng những điều đó rồi có còn quan trọng trước những đẹp tươi đang chờ đợi ngày mai? Yêu một người là điều giản đơn? - là nỗi lòng, là lời thủ thỉ  tâm tình của một cô gái có những nỗi-đau-tưởng-như-chẳng-thể-nào-qua-trong-đời, như tất cả chúng ta. Đến một độ tuổi, tự khắc bạn sẽ nhận ra, buồn hay cô đơn, chỉ là khoảnh khắc của bình yên đến muộn. Nên tôi cứ cho phép mình buồn, bởi đó là sự thật. Nếu bạn đọc cuốn sách này của Diệp Mộc Tử, bạn sẽ ngạc nhiên rằng sao nỗi buồn, nỗi cô đơn lại bình yên đến vậy. Tác giả khơi gợi những cảm xúc mà ta cất giấu lâu nay trong lòng, nhưng không mang vào đó những bi ai, mà chỉ nhẹ nhàng lấy những niềm đau đó ra đặt nhẹ nhàng trước mặt , ngắm nghía rồi để gió cuốn đi. Yêu một người là điều giản đơn? - không chỉ nói về cách yêu người, mà dường như người mà ta không biết cách yêu thương nhất chính là bản thân mình. Khi ta cần yêu thương, ta cứ mải miết đi tìm một người mang đến yêu thương cho mình và lại tự mang về những tổn thương khi lầm lỡ. Ta quên mất rằng, mình 'không cần ai để làm điểm tựa cho mình ngoài bản thân ra'. Vì thế mà, chúng ta, dù đã, đang trải qua những nỗi buồn nào, cũng cứ bình yên mà sống, mà yêu thương. Vì 'là lá, sống thì phải xanh'.
Nắm Tay Anh Rồi Bình Yên Sẽ Tới
Nắm Tay Anh Rồi Bình Yên Sẽ Tới “Nếu có một người khiến em quên quá khứNếu có một người khiến em ngủ thật say,Nếu có một người muốn nắm lấy bàn tay,Cho em tựa bờ vai đầy vững chãi…Thì hãy mở lòng và yêu đi cô gái!”Dù đã đi qua những thương tổn thì chúng ta đều có quyền yêu và được yêu thêm lần nữa, nên không thể vì một lần từng đau mà cả đời chối bỏ những yêu thương. Nếu có thể, xin hãy cứ mở lòng để nắm lấy tay một người, biết đâu bình yên sẽ đến bên đời!Hạnh phúc nhiều khi hiện hữu xung quanh mà ta không biết, hay thậm chí là biết nhưng không dám mở lòng đón nhận. Sau những đổ vỡ trong tình yêu, sau những chông chênh bất định trong những ngày tháng cô đơn, chúng ta dường như quên đi mất tình yêu đang tồn tại ở xung quanh, quên đi mất mình xứng đáng được yêu thêm lần nữa. Nhưng bạn ơi, hãy cho ta một niềm tin, để can đảm nắm tay một người nữa, can đảm đợi chờ một bình yên sẽ tới!Nắm tay anh rồi bình yên sẽ đến là lời động viên, là lời thúc giục chúng ta quên đi những nỗi đau trong quá khứ và đón nhận những yêu thương đang chờ đợi. Dù cuốn sách kể về những đổ vỡ, những cô đơn, những gắng gượng vượt qua niềm đau,… nhưng chỉ duy nhất một thông điệp được truyền tải: “Hạnh phúc trên đời sẽ đến với những ai tin vào sự tồn tại của nó”.Hãy dành tặng “niềm tin” này cho chính bản thân mình, và những người thân yêu của chúng ta!Nếu chưa từng yêu, xin hãy đọc cuốn sách này để biết rõ hơn một câu chuyện tình yêu thực tế sẽ diễn ra thế nào!Nếu đang có một tình yêu đẹp, xin hãy đọc cuốn sách này để tin tưởng vào hạnh phúc ở cạnh bên!Nếu đã từng đi qua đổ vỡ trong tình yêu, hãy một lần đọc cuốn sách này để có thể mở cửa trái tim mình thêm một lần nữa!
Những Nỗi Buồn Không Tên
Những Nỗi Buồn Không Tên 'Mấy đứa tụi mình sao có lắm nỗi buồn Chẳng buông được nên ngây ngô giữ mãi Dẫu vẫn biết buồn nhiều là khở dại Nhưng cứ buồn hoài, chẳng biết phải làm sao...' Người ta vốn dĩ vẫn muốn giấu giếm nỗi buồn của mình trong lòng, chẳng muốn để người khác nhìn thấy được. Nhưng tiếc rằng, nỗi buồn không phải thứ có thể dễ dàng cất giấu. Những năm tháng thanh xuân, hẳn là chúng ta ít nhiều trong đời đều phải tự mình đi qua những nỗi buồn cứng đầu, những nỗi buồn không tên không tuổi… để rồi sau đó nhìn lại, nhẹ nhàng mỉm cười vì cuối cùng dù buồn hay vui, thì mình vẫn đã lớn lên, đã tự tay vẽ và chấp nhận những gam màu sáng tối của thanh xuân đó. Những Nỗi Buồn Không Tên giống như chiếc hộp biết thủ thỉ kể về nỗi buồn, không phải của riêng ai. Những nỗi buồn không cô đơn, những nỗi buồn khiến cho người ta cảm thấy ủi an vì ít ra cũng từng có một người buồn như mình vậy. Cuốn sách không dạy bạn cách bơi qua nỗi buồn, mà sẽ cho bạn cảm nhận rằng luôn có những bàn tay cùng nắm tay bạn đi qua những nỗi buồn trong đời. Mình nắm tay nhau nhé Cùng đi hết nỗi buồn Nỗi buồn đẹp như vẽ Rồi đến lúc phải buông...
Thanh Xuân Để Dành
Thanh Xuân Để Dành Thanh Xuân Để Dành là cuộc gặp gỡ giữa hai tác giả - Hiên và Trang Phạm - với lối viết hầu như không có điểm chung nhưng đều là những trang sách chứa đựng hơi thở cuộc sống, với những trải nghiệm và cảm xúc giản dị, chân thật mà đầy rung động của tuổi trẻ. Cuốn sách này là những dòng tâm sự nhẹ nhàng mà thấm thía của Hiên và sự gai góc của Trang Phạm gửi tặng tất cả những ai đang vì những tháng năm cũ mà đổ lệ và phí hoài tuổi trẻ. Chúng ta ai cũng từng có một khoảng thời gian không mấy tươi đẹp khi ở độ đôi mươi, có những mất mát, cả những đau thương và hận thù. Để rồi, khi thời gian qua đi, mỗi người lại thấy biết ơn những điều mình đã phải trải qua trong quá khứ, đau đớn nhưng kỳ diệu… Thanh xuân là khoảng thời gian mà cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, bất kể ai cũng muốn đôi lần quay trở lại. Vì chẳng ai là trẻ mãi, là được sống mãi với những lần đầu tiên, những trải nghiệm muôn hình vạn cảm xúc như vậy. Ai đã yêu và từng đau lòng, nhất định sẽ hiểu rằng không dễ dàng để có thể thoát khỏi cái nỗi ám ảnh ở quá khứ. Và rồi không ít người, để thanh xuân trôi qua như nắm cát vương vãi dần dần qua kẽ hở bàn tay chỉ vì những điều vô nghĩa, chỉ vì những người chẳng hề xem trọng mình. Một sáng thức dậy, nếu bỗng thấy tuổi trẻ của mình đã trôi đi quá nửa, bạn giật mình nhìn ra ngoài kia cuộc sống vẫn đang trôi chảy một cách hoàn hảo chúng ta hiểu ra rằng mình không nên đau lòng nữa, nhận ra rằng mình phải sống thật tốt và vui vẻ cho kịp những năm tháng thanh xuân. Thanh xuân vì một người mà cứ cất mãi để dành, nhưng dẫu người đó có trở lại thì thanh xuân cũng đâu có thể đem ra dùng được nữa? Cho nên, hãy biết mình phải yêu thương lấy bản thân và biết mình phải tự trân quý chính mình. Thanh xuân này, tuổi trẻ này, phải là của chính chúng ta ! Đối mặt với những câu chuyện cũ bằng tâm hồn thanh thản, nhất định rồi buồn đau cũng hóa mây trời…
Về Nhà Đi
Về Nhà Đi 'Về nhà đi, phố chẳng như long mẹ Lối quanh co ngõ ngách nhỏ chật dài Ánh trăng khóc trong đèn vàng cám dỗ Người với người như lá rớt qua vai…' 'VỀ NHÀ ĐI' - tập thơ và tản văn của Lương Đình Khoa  phác họa chân dung của mỗi con người trên hành trình “tôi đi tìm tôi” giữa bộn bề Vui – Buồn – Được – Mất của cuộc đời – từ năm tháng sôi nổi cùng tình yêu đôi lứa, đến khi những đứa trẻ chào đời, rồi đến lúc làm cha làm mẹ… Dù đời thăng trầm, vạn vật đổi thay – có một nơi vẫn được gọi là Nhà vẫn luôn đón đợi, gọi bạn trở về - về với những thương yêu giản dị, gần gụi nhất mà bạn vẫn còn may mắn giữ được trong tay. Dù bạn là ai, đang ở độ tuổi nào  – từ những cô cậu học trò đến các bạn sinh viên, những người ra trường đi làm, các bậc trung niên… đều có thể tìm thấy những mảnh ký ức tương đồng qua mỗi phần được sắp xếp theo từng bước phát triển của tình yêu và nhận thức trên hành trình trưởng thành của mỗi con người trong tập sách này: Từ 'Thế giới của mẹ và cha' diệu kỳ khai sinh ra 'Thế giới của con'. Trong chính  nội tại “Thế giới của con” cũng là một quá trình vận động – đi  'Trong veo mắt biếc thiên thần', hồn nhiên như sương sớm ngọt lành cho đến 'Một thời áo trắng mơ màng như mây' và khi hướng mình theo những ước mơ chốn “Thị thành lạc ánh trăng gầy”, chông chênh  giữa cô đơn – yêu thương – trưởng thành. Trong những xúc cảm đi “lạc” nơi phố đó, trong cái chông chênh của xúc cảm ấy, có một miền thật đẹp mà bất kỳ ai cũng sẽ đi qua: 'Thế giới đẹp vì có em và có anh'. Em và Anh là một phần của thế giới. Em và Anh đến với nhau cũng để trưởng thành. Sự trưởng thành là khi biết hòa giữa cái Tôi và cái Ta, cái riêng và cái chung. Bởi thế nên 'Nơi chúng mình yêu nhau' là một bản nhạc đàn với thật nhiều thanh âm trầm bổng, trong đục khác nhau để càng về cuối tập sách, con người ta càng  biết giác ngộ đến những giá trị đích thực của Chân – Thiện – Mỹ, tìm được lối đi thoát khỏi những muộn phiền mà an nhiên dang tay ôm lấy cuộc sống. Và khi đó, Niềm An Vui cũng là một mái nhà bìn an cho mỗi tâm hồn cư trú và trở về - như một cái đích trong cuộc đời. Khi con người ta trải qua đủ hỉ nộ ái ố, ngấm mưa gió nắng đời người, cần tự biết học cách cân bằng, lắng lại trong tâm, trở về với niềm an vui trong tâm hồn, học cách 'nắm mà như buông' trên những vô thường nhân gian. 'Ừ thì như chiếc lá Xanh cho trọn ngày xanh Mặc thời gian hối hả Và tiếng đời lanh canh' 'VỀ NHÀ ĐI”'- tiếng gọi yêu thương gửi tới cuộc đời và lòng người – bởi  cha mẹ và mái nhà, quê hương và những điều nhân nghĩa luôn là gốc rễ để từng 'nhánh cây người' trổ bông làm đẹp cuộc đời. Tập sách này là món quà của yêu thương dành trao gửi đến những yêu thương, là một ngọn lửa góp phần khơi nguồn cho từng bước chân, từng tâm hồn trở về với tâm hướng đạo sâu nặng nghĩa cội nguồn, biết nhận ra mình cần giữ và trân trọng những gì đang có trên tay trước khi chúng sẽ mất đi, tan biến theo ngọn gió vô thường  
Tự Thương Mình Sau Những Năm Tháng Thương Người
Tự Thương Mình Sau Những Năm Tháng Thương Người Em biết không, “thời gian là liều thuốc màu nhiệm  chữa lành mọi vết thương”. Nhưng thời gian cũng khắc nghiệt lắm. Vết thương lành nhưng vết sẹo thì vẫn còn mãi. Mỗi khi trở trời, có ai đó vô tình chạm nhẹ vào những nơi được đóng gói kĩ lưỡng và cất giữ lâu năm, bỗng-sặc-mùi-thương-nhớ. Đúng như tên gọi của nó, Tự thương mình sau những năm tháng thương người là cuốn sách chứa đầy tâm sự của những người đã từng tổn thương trong tình yêu, đã dành quá nhiều thời gian để chữa lành những vết thương ấy, và giờ đây chỉ muốn 'tự cầm ô che chắn cuộc đời mình'. Người ta không thể dùng những vết cứa của tình yêu để lại để đong đếm nông sâu của tình yêu ấy, nhưng chắc chắn không một ai từng đi qua một mối tình sâu đậm mà không từng đau lòng, không từng chịu tổn thương. Và bởi thế, người ta luôn có thể bắt gặp mình đâu đó trong cuốn sách. Bởi chúng ta có thể rất khác nhau, nhưng nỗi cô đơn khắc khoải trong đêm của những kẻ chênh vênh giữa ngưỡng cửa trưởng thành, những ngón tay cứ chực chờ nhấp dòng tin nhắn gửi cho người cũ rồi lại ngập ngừng xóa đi, hay nỗi buồn của những ngày sau chia tay... có lẽ đều day dứt như vậy. Cuốn sách đến từ một tác giả nam, nhưng lại khắc họa sâu sắc những nỗi niềm hoang hoải của người đàn bà, những người đã trải qua vài mối tình và mang đầy những vết sẹo để lại. Đọc 'Đàn bà và những mảnh vỡ', 'Tuổi 28, chỉ cần bình yên'hay 'Cô đơn là điều em chọn', ta thấy trong đó hình ảnh những người đàn bà ba mươi vẫn đi kiếm tìm ý nghĩa của tình yêu, vẫn chưa tìm thấy một bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình, nhưng sự hoang mang, bối rối của tuổi 20 khi đi từ cuộc tình này đến cuộc tình khác không còn nữa, nỗi cô đơn cũng không còn cuộn trào mà dần lắng lại, để tĩnh tại tìm lấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Người đàn bà dệt nỗi đau trong bóng tối em thấy điều gì sau những trăn trở, tuổi ba mươi người ta mạnh mẽ đi qua đổ vỡ không còn ca thán về hoài nghi khóc-cười ... Em chỉ muốn sống một cuộc đời bình thản mỗi tối ôm nhau ngủ mỗi sáng nấu cho nhau bữa ăn khi buồn đau khi chán nản nhìn thấy nhau lặng lẽ cười Em đi nửa cuộc đời đi qua người đi qua anh đi qua những đêm... lạnh hơn những mùa đông rét giá câu kinh chợt tắt khi tình mình đã lụi em lầm lũi đợi chờ một giấc mơ của đàn bà ba mươi. Tự thương mình sau những năm tháng thương người là một trong số những cuốn tản văn đi sâu khai thác vào nỗi cô đơn và sự lạc lối của con người trong tuổi trẻ, trong đó, ta sẽ tìm thấy mình của những ngày tháng đã từng ôm lấy những vết thương, và cũng sẽ tự thấy mình nhẹ nhõm mỉm cười bình yên. Bởi khi đã từng đi qua giông bão, có ai còn se lòng bởi những cơn mưa? Hãy tin tôi, quyển sách sẽ giúp bạn mạnh mẽ và vững tâm hơn sau một chặng đường dài thương tổn mà người cũ để lại. “ Đã qua rồi tháng năm thương người vội vã Em tự cầm ô che chắn cuộc đời mình.”