eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Limbooks” phát hành

Thỏa Hiệp Với Dịu Dàng
Thỏa Hiệp Với Dịu Dàng Chào bạn! Không rõ bạn đang ở đâu khi cầm trên tay quyển sách này, trong hiệu sách, trên ghế đá sân trường, lúc tản bộ trên vỉa hè, ngồi cà phê cùng bạn bè, một mình trong phòng vắng? Cũng không rõ một ngày dài trước đó của bạn đã trôi qua như thế nào, đầy nụ cười, ướt nước mắt, bình lặng và an nhiên, chậm chạp và rã rời? Dù có thế nào đi nữa, mong rằng bạn sẽ nghe thấy, những gì tôi đang nói. Quyển sách bạn đang cầm trên tay là quyển sách thứ hai của tôi. Một tập văn bao gồm nhiều câu chuyện, xoay quanh những cô gái rất khác nhau. Có người mang linh hồn của hoa hướng dương. Có kẻ năm nay chỉ vừa mới lên bảy. Có người đi muôn phương muôn hướng. Có kẻ ngày qua ngày chỉ ở mãi một nơi. Có người đậm sâu trong lòng một mối tình. Có kẻ chỉ bởi vì nỗi cô đơn mà thôi...Cô đơn, cô đơn, lại cô đơn. Tôi biết, chúng ta đã nói quá nhiều về cô đơn. Trong các câu chuyện, trong những buổi nhàn đàm, trong những tập tản văn mông lung và lơ lửng, trong những entry ở góc khuất của một trang blog vắng người. Nhưng biết làm sao đây, đó dường như đã là căn bệnh bắt nguồn từ cội rễ trong mỗi con người chúng ta, một dấu chỉ chung cho một thế hệ người. Dù muốn hay không, chúng ta vẫn phải nghe và cảm thấy nó. Cô đơn. Tôi thích ngắm ánh mắt của những người đang yêu. Chúng trong sáng, mơ màng và chân thành như thể họ đang bước đi trên một lớp vải nhung êm ái. Trông họ rất giống một chú mèo ngoan, có thể vui vẻ cả ngày vì một ánh nắng hay một cái vuốt ve của ai đó. Nhưng tôi cũng thích những dấu hiệu gợi tả về nỗi đơn độc của con người. Loài người quá nhạy cảm. Vì thế mà họ trở thành sinh vật dễ dàng cảm thấy cô đơn nhất trên thế gian này. Tôi yêu những nỗi đơn côi trầm tĩnh. Ở một khía cạnh nào đó, chúng giống như biểu tượng của sự tốt lành. Gợi cho người ta nghĩ đến sự kiêu hãnh và tự do của một con người. Giống như chim ưng sải cánh giữa bầu trời, mặc kệ hết thảy những thứ khác, cứ độc hành mà bay. Trong những buổi đêm khác nhau, tôi viết nên những câu chuyện khác nhau. Những ngón tay đặt trên bàn phím, cơn mưa đêm rỉ rả như chuyện trò, hơi lạnh len qua khe cửa tìm vào, tiếng thạch sùng tắc lưỡi trong đêm, quầng sáng trắng của ngọn đèn bàn hình cây nấm, màn hình word nằm ngay ngắn lặng im không lời. Từ lúc nhân vật đầu tiên xuất hiện, đi đứng, nói cười, yêu đương, buồn vui, đau đớn... cho đến khi câu chuyện khép lại, viên mãn hoặc dở dang, với dấu chấm sau cùng, là một quá trình dài. Vất vả nhưng vui sướng. Lắm lúc trống rỗng nhưng cũng nhiều khi đầy tràn. Cảm giác lúc đang viết cũng giống như đang bước đi trên sóng. Dập dềnh và chênh chao. Ta chẳng thể nào biết được ngọn sóng nào sẽ nâng mình lên cao và ngọn sóng nào sẽ vùi mình xuống đáy sâu khôn cùng. Ta chỉ là một người đang đi trên sóng, mỗi bước chân đi, ngọn sóng dưới chân mình mới là điều quan trọng nhất. Trong những buổi đêm khác nhau, tôi đã viết nên những câu chuyện khác nhau. Khởi nguồn cho động lực viết lách của tuổi thanh xuân không gì khác hơn chính bản thân mình. Mang tất cả những mộng tưởng vô vọng nhất, những mơ ước sâu xa nhất, những hứa hẹn thầm kín nhất, gửi vào trang viết. Tất cả các nhân vật vừa giống như tấm gương soi phản chiếu, vừa giống như người bạn thân thiết nhất, tôi tự tạo ra cho mình.Nhìn lại thời gian hoàn tất câu chuyện đầu tiên cho đến nay, đã là một quãng thời gian dài. Bảy năm đã trôi qua. Bất biến là tính từ không tưởng. Cô gái năm xưa đã thay đổi. Độc giả năm xưa cũng đã đổi thay. Người đứng trong nắng chiều nở nụ cười sáng trong nay đã cất bước sang ngang theo chồng. Cơn mưa rào năm nào rơi tí tách trên lá sen nay đập mình vỡ tan trên mặt đường phẳng lì vươn dài xa tắp. Bao mùa hoa nở, bấy mùa hoa tàn. Bao mùa đông sang, chỉ để gột trời chờ xuân đến. Tôi sẽ mừng vui biết bao nếu được gặp lại người quen cũ qua cuốn sách này. Cũng như đầy lo âu mà chờ đón những bạn đọc mới. Thời gian khiến mọi thứ xoay vần nhưng văn chương chữ nghĩa là chuyện thuộc về thời điểm. Chỉ có kẻ đến trước, người đến sau. Chỉ có kẻ đúng lúc, người lỡ làng. Để rồi dừng lại hay bước qua nhau. Mong rằng chúng ta sẽ gặp được nhau, mùa thu này. (Phương Rong)
Yêu Như Một Cái Cây
Yêu Như Một Cái Cây Tôi là kẻ ngoại đạo với văn chương nhưng may mắn là người trong cuộc của một (vài) chuyện tình trên thế giới này. Tôi từng yêu và chia tay một người, hẹn hò với một người sau đó. Thật tệ khi nhận ra mình đang duy trì một mối quan hệ na ná tình yêu nhưng hoàn toàn không phải. Tất cả chỉ để chạy trốn cảm giác cô đơn và thoát khỏi nỗi sợ hãi bị bỏ lại một mình. Tôi bắt đầu viết “Yêu như một cái Cây” chừng hai năm trước, khi người yêu đầu tiên chọn cách rời xa tôi bằng một lý do tới giờ không sao nhớ nổi. Trong suốt nhiều tháng trời, tôi rơi vào khủng hoảng của những hồi ức cũ, của những tưởng tượng nếu giờ chúng ta còn yêu nhau thì sẽ thế nào. Một người mới bước tới, chìa tay cho tôi nắm lấy, dắt tôi đi qua vực sâu thăm thẳm của nỗi buồn. Chúng tôi hẹn hò, người ta yêu tôi nhưng không thể chắc chắn về điều ngược lại. Một ngày nào đó chưa xa, người ta hỏi “Có biết người ta yêu em nhiều lắm không mà cứ buồn hoài chuyện cũ?” Sau đó, chúng tôi chia tay. Tôi biết điều này thật ngớ ngẩn, thực sự ngớ ngẩn khi nuối tiếc một người cũ bội bạc và bỏ qua một người yêu mình bằng cả trái tim. Song đôi khi, bạn chỉ có thể nhìn thấu mọi chuyện khi tất cả đã đi qua, để ngồi bình tâm bên tách trà chiều và vỡ lẽ người ta rời xa không phải bởi hết yêu, mà bởi người ta muốn bạn học cách thương yêu chính mình. Một người nào đó bước ra khỏi cuộc sống của bạn không có nghĩa bạn là người có lỗi và phải chịu đựng sự giày vò. Mỗi người chúng ta đều sở hữu quyền được yêu thương. Nhưng quyền lợi luôn đi kèm nghĩa vụ, bạn đã thực hiện nghĩa vụ thương yêu bản thân mình? Tôi đã viết “Yêu như một cái Cây” trong suốt những tháng ngày như thế. Như một cách lặng lẽ ghi lại một phần chuyện tình yêu của đời mình, của những người xa lạ đi ngang cuộc đời tôi. Cho đến một ngày, tôi nhận ra mình đã không còn luyến lưu chuyện cũ, nhận ra mình đã để chữ “Tôi” bắt đầu mỗi câu viết thay vì “người cũ” như trước đây. Tình yêu vốn dĩ là một điều kì diệu, chỉ cần bạn biết thương yêu chính mình, hạnh phúc ắt sẽ mỉm cười và bước về phía bạn. Cuốn sách này được thực hiện với tất cả niềm tin yêu như thế, để cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với tất cả các bạn, những người yêu nhau trên thế giới này. -  Tác giả Dung Keil (ghi)
Như Mùa Đông Rơi Xuống
Như Mùa Đông Rơi Xuống Tôi muốn làm Peter Pan. Nhưng khi biết mình không thể hoàn toàn là Peter Pan, tôi lại nghĩ mình có thể có một phần là Peter Pan. Nghĩa là sau này dù có lớn lên, dù có già đi, nhưng sẽ có một phần suy nghĩ của tôi được gìn giữ ở một góc để giúp tôi “mãi-mãi-mười-tám-tuổi”. Nhưng một sáng nọ, tôi ngủ dậy, và nhận ra mình chỉ là Wendy. Rồi sẽ có một ngày tất cả những suy nghĩ của tôi cũng phải lớn theo, dù là tình nguyện hay bắt buộc, mà tôi không cách nào thay đổi. Những gì thuộc về tuổi trẻ, thời niên thiếu, những cảm xúc mong manh như lần đầu tiên nắm tay ai đó, cơn mưa đầu tiên của mùa đó… có thể sẽ biến mất mãi mãi. Hoặc nếu chúng có ngủ quên cũng sẽ chỉ được đánh thức bằng một điều gợi nhớ. Tôi cảm thấy chông chênh, hoang mang vì ý nghĩ đó. Và tự thấy mình tiếc ngẩn ngơ vì điều đó. Khi bắt đầu viết những truyện ngắn, dù là chuyện thật hay chuyện tưởng tượng, dù là chuyện của mình, của bạn hay của một người lạ,… thì tôi cũng dùng cảm nhận và cảm xúc chân thật của mình để viết. Chúng như cuốn nhật kí cảm xúc của tôi ở từng thời điểm nhất định. Nói cách khác, chúng thuộc về tuổi trẻ của riêng tôi, là “Neverland” của riêng tôi. Và tôi muốn đóng gói “Neverland” của mình lại. Như quả của mùa dù chua hay ngọt tôi cũng đều muốn hái và làm chúng thành mứt. Để vào một ngày nếu tôi cằn cỗi, nếu mùa xơ xác, tôi có thể mang ra dùng. Thế là tôi “đóng gói” những truyện ngắn của mình vào “mùa đông” đỏ rực ấm áp này để dành cho một ngày xa xôi nào đó sẽ đến. Đối với bản thân tôi là thế. Còn đối với các bạn độc giả, tôi hy vọng cuốn sách sẽ như chiếc thuyền buồm bay trên những đám mây mà bố của Wendy đã nhìn thấy ngoài cửa sổ. Nó khiến ông nhớ ra thời mình đã từng là “một cậu nhóc đi lạc” nghịch ngợm trên một hòn đảo nào đó, với một cậu nhóc biết bay nào đó. Và giây phút đó ông đã mỉm cười. - Fuyu
Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc (Tái Bản)
Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc (Tái Bản) 21 truyện ngắn trong tập truyện này liên kết với nhau bằng không gian hoàn toàn giả định và thế giới nhân vật nửa thực nửa hư của mình. Có cảm giác 'thành phố của những linh hồn lạc' toàn bọn 'người xám' đi lang thang, mỗi nhân vật đều có 'ký ức bị biên tập', mỗi kẻ đi trên đường đều có thể là 'kẻ đánh cắp ký ức', ký ức nào cũng có thể được 'phản chiếu', ký ức nào cũng có thể được 'phục hồi và làm mới', người nọ đều có thể 'lẫn mặt' với người kia (trong ngoặc kép là tên các truyện ngắn). Thành phố của những linh hồn lạc (NXB Văn Học và LimBooks) chính xác là một phiên bản của một Murakami thời thượng: Huyễn tưởng pha lãng mạn, rời rạc buồn bã đầy chủ ý, mệt mỏi hoang mang đầy cố tình và kiềm chế. Và rất Hoàng Anh Tú - anh Chánh Văn lừng lẫy của các cô các cậu tuổi Hoa học trò: không gian nhỏ hơn, nỗi buồn cụ thể hơn, nhân vật trẻ hơn, bi kịch 'nhẹ đô' hơn, không kém quan trọng là ở đâu cũng phảng phất nụ cười giễu nhại rất hóm của một người đang ngắm mình trong gương: Tôi giống Murakami đấy thì sao nào? Tôi trẻ hơn và đường tôi đi còn dài hơn nhiều!
Nếu Như Chưa Từng Gặp Anh
Nếu Như Chưa Từng Gặp Anh Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những năm tháng thanh xuân đầy ý nghĩa, đã nhắc tôi về yêu thương! Tuổi trẻ là mầm cây, yêu thương là mưa xuân. Có mối tình nào trở thành đại thụ mà không từng là những mầm cây bé xíu, yếu ớt, run rẩy bật lên từ đất ẩm? M, P trong trái tim tôi, rồi sẽ có trong trái tim mỗi người đã cầm cuốn sách này. Bởi tôi mong muốn rằng trong chúng ta, những ai đã có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, sẽ có thể gặp M, gặp P và ngả đầu vào vai người đàn ông mình tin cậy, chỉ để khóc! Bởi là con gái, việc tìm được một bờ vai cho mình dựa vào và khóc, thật hạnh phúc xiết bao! Khi tôi 12 tuổi, tôi không hề biết sau này, có một người đàn ông sẽ kéo đầu mình dựa vào vai Anh, và nói: “Ngoan nào! Đừng khóc nữa” những câu từ ấm như thảm nắng ấy, lại có thể khiến mọi nỗi sợ hãi tan đi. Thế nên, cô bé ngốc như tôi đã sống đơn độc, vô vọng suốt nhiều năm sau đó. Cái ngày tôi gặp P - mối tình đầu của tôi, là một khoảnh khắc đẹp và hằn sâu đến khó tả. P khiến tôi tin rằng: Tôi là cô bé lọ lem xinh đẹp và tốt bụng, niềm tin giản đơn ấy giống như chiếc kẹo, tôi đã đem theo bên mình suốt nhiều năm thanh xuân. Những lúc nhớ P, nhớ tuổi trẻ nồng ấm của mình, tôi lại cuồng cuồng lục tìm kỷ niệm của mình: “P ở đâu? Những nồng ấm chân thành năm xưa đâu? Sự giản đơn như viên kẹo ở đâu?” Tôi từng nghĩ, sẽ không thể tìm thấy ai có thể đẹp hơn P, không thể rung động thêm một lần nào nữa. Thanh xuân là thứ trôi đi, chỉ biết trôi đi chứ không hề biết dừng lại. Nước mắt không thể níu giữ được kỷ niệm đã hóa đá thời gian. P đã tạc lên phiến đá thời gian của tôi, là một hình ảnh chàng hoàng tử đẹp trai kẹo ngọt, một người bạn học giỏi, có má lúm đồng tiền và hàm răng trắng đều tăm tắp. Mỗi lần P cười, cả sân trường như ngập tràn ánh nắng ban mai. Thế nên, tôi cứ xao lòng cả khi, P đã là một ký ức không thể tái sinh hay làm lại, dù chỉ một lần. Bạn thử nghĩ mà xem?Cuộc sống sẽ thế nào nếu trong trái tim của bạn, không còn biết rung động trước tình yêu nữa? Tôi đã phung phí tuổi trẻ của mình trong khói thuốc Esse đắng nghẹt mũi, trong rượu men Nga cay xè, tôi đã uống và hút tất thảy sự cô đơn của mình, nỗi cô đơn của cô bé lọ lem khi chứng kiến mối tình đầu của mình đã rời khỏi thế giới tươi đẹp này như một thiên sứ, với đôi cánh lấp lánh bạc. Hẳn nhiên, P đã ở một thế giới tươi đẹp hơn, tôi vẫn tin như thế khi cố ngăn những giọt nước mắt đau đến thắt lòng. P vẫn ở trong trái tim tôi, gan lỳ và vĩnh cửu, sự gan lỳ của ký ức tươi đẹp, không chịu rời khỏi tôi để tái sinh thành một ký ức khác! Trong cuốn sách này, không có nỗi đau, chỉ có sự cô đơn, cô đơn cả khi đã được yêu thương. Rồi M đến. Cái ngày M đến, là ngày đặc biệt đến khó tin. Tôi có thể ngả đầu vào vai M để kể cho anh nghe những nỗi buồn rỉ máu không ngừng trong lòng mình. Nỗi buồn như có kiếp lai sinh, chẳng thể nào dứt ra được. Điều kỳ lạ, tôi đã tình nguyện chui ra khỏi vỏ ốc và những tháng ngày trầm cảm trong âm nhạc, trong khói thuốc, trong men rượu, để nói với M rằng: “M này! Giá như gặp anh sớm hơn. Bởi Nếu như chưa từng gặp anh, em sẽ không biết tiêu hoang sự cô đơn và buồn tẻ của tuổi trẻ vào đâu nữa. Rượu, thuốc lá, chỉ là những độc dược vô hình, lúc tỉnh say, tan khói thuốc, cô đơn lại lạnh lòng. Mà M này, sao bờ vai anh ấm thế?” Tôi chỉ là một cô gái, không ước muốn gì nhiều cho bản thân, chỉ mong có người đàn ông tin cậy, cho tôi cất giùm viên đá cuội dưới lòng suối trong vắt - viên đá cuội tên là nỗi cô đơn, bất an và mong manh dế sợ. Cảm ơn M, cảm ơn P, đã gieo an yên và thương thiết vào tâm hồn tôi. Nếu không thế, tuổi thanh xuân của tôi còn có gì để lưu lại? Phải không?