eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Limbooks” phát hành

Sông Máu
Sông Máu Thạch luôn cảm thấy mình nợ độc giả một tập truyện ngắn về đề tài đồng tính. Ban đầu, Thạch được biết đến, nhờ những truyện ngắn viết về đề tài gái điếm post trên mạng, từ đó, mới có nhà xuất bản tìm tới hợp tác ra sách. Nhưng rồi, cơ duyên lại đưa đẩy để cuốn sách đầu tiên xuất bản là về đồng tính, tên Đời Callboy. Thạch cũng viết nhiều truyện ngắn về đồng tính, nhưng đa phần đăng rải rác trên các trang khác nhau, chưa có lần nào gom chung để ra sách... Đến nay, thì Sông Máu là tập hợp những truyện ngắn về đề tài này của Thạch đã ra mắt. Sông Máu, có bốn truyện từng xuất hiện trong Đời Callboy, là “Hoài Giang”, “Mạnh Bà canh”, “Lô cốt” và “Cánh quạt trần vẫn quay”. Xuất phát điểm của cả bốn đều là truyện ngắn, nhưng theo yêu cầu của bên xuất bản, Thạch đưa nó vào truyện dài để dẫn dắt câu chuyện dễ dàng hơn. Đến nay Thạch luôn cảm thấy mình nợ độc giả một tập truyện ngắn về đề tài đồng tính. Có người hỏi, “Viết hoài về đồng tính như vậy, không chán sao, không sợ nhàm sao?” Câu trả lời là, “Không”. Văn chương không có sự ràng buộc, sáng tác không có khuôn khổ, chỉ khi bạn viết về những thứ bạn yêu thích, bạn quan tâm thì bạn mới có thể viết nó thật tốt. Thạch, đơn giản chỉ là đang viết về đề tài mình thích và quan tâm, thấu hiểu. Những thứ còn lại như dị nghị, khen chê, Thạch xin phép không quan tâm. Sông Máu cũng là cuốn sách kỷ niệm hai năm làm tác giả của Thạch. Hai năm không dài, nhưng tình cảm Thạch nhận được từ độc giả thì rất nhiều. Cảm ơn các bạn, dù là có đủ sách của Thạch hay chỉ có một cuốn duy nhất. Hi vọng, chúng ta vẫn luôn tồn tại trong đời nhau, ít nhất là ở mối quan hệ “độc giả - tác giả.” Thạch cảm ơn và rất yêu thương bạn! (Nguyễn Ngọc Thạch) 'Ngày Tùng đám cưới, Chơn nằm mình ên trong căn chòi gác sông. Căn chòi hôm nay vàng úa, rộng thênh thang làm người ta thấy trống huơ trống hoác. Mùi Tùng hổm rày chưa chịu tan, cứ lởn quởn đến phát bực. Chơn với tay, cầm cái áo đêm hôm Tùng lót đầu ngủ, quăng luôn ra cửa nhà. Cái người gì đâu, trước ngày cưới vợ còn ráng qua ngủ với người ta một đêm cho đành đoạn. Rồi nghĩ sao, lại lui cui bò dậy, lượm cái áo, đưa lên mũi hít một hơi dài căng lồng ngực mùi nhớ. Trời ơi, cái mùi gì mà đau quá! Rồi ngày mai, gặp trên chợ huyện có còn gật đầu chào một cái được không? Rồi ngày mai, hai lần đò sang, sóng đánh chòng chành, hỏi sao lòng yên? Rồi ngày mai, người ta có vợ, con, người ta vui, còn mình hổng lẽ cứ vầy mà chết vì nhớ, vì thương? Rồi ngày mai… thôi đừng có nghĩ đến ngày mai, biết hôm nay có qua được cơn nhớ này không, Chơn? ...Hiền say, nằm rũ rượi trong phòng khách sạn ở tỉnh bên. Chơn đứng ngoài cửa, lắc đầu nguầy nguậy, dùng dằng muốn về cho xong. Tùng quỳ gối dưới chân Chơn, nắm tay Chơn mà năn nỉ. Căn phòng tối om, Chơn ôm Hiền mà cố nhắm mắt, nghĩ về Tùng ngoài kia. Tùng ngồi hút thuốc, gục mặt khóc tấm tức, lòng đau đáu, rối như tơ vò. Trong cơn mê nào, Hiền khẽ thì thầm bên tai Chơn, “Anh Tùng ơi!” Trời ơi, hai cái người nằm trong phòng kia đang cùng nghĩ tới mình mày đó, Tùng!' (Trích Sông máu)
Trái Tim Sư Tử
Trái Tim Sư Tử Trái tim sư tử là một cuốn sách đặc biệt. Sự đặc biệt của nó không chỉ nằm ở phần nội dung, khi là cuốn tự truyện đầu tiên của một người đồng tính nữ, mà còn ở khả năng truyền lửa tuyệt vời của nó đến những người trẻ muốn được đi trên chính con đường mình lựa chọn. Cách đây khoảng năm năm, khái niệm “đồng tính” vẫn còn xa lạ với nhiều người tại Việt Nam, nhưng chỉ ba năm gần đây, đã có những cuộc diễu hành, đạp xe giữa lòng Hà Nội của những bạn trẻ đồng tính, đã có những cặp nam - nam, nữ - nữ nắm tay nhau bước trên đường, thể hiện tinh thần bình đẳng yêu. Trái tim sư tử là cuốn sách kể về câu chuyện của Nguyễn Thanh Tâm, một con người bé nhỏ với trái tim mạnh mẽ của loài sư tử, đồng thời cũng là người đầu tiên sáng lập ra Viet Pride - diễu hành tự hào tính dục đầu tiên tại Việt Nam. Đặc biệt hơn, khi cuốn sách này được chuyển ngữ bởi Nguyễn Ngọc Thạch, người được gọi là “tác giả của bi kịch, ám ảnh và nỗi đau”. “Gặp Tâm là một cái duyên, làm việc cùng nhau lại là lựa chọn của hai đứa. Ngang tuổi, thích sống vượt ra những khuôn khổ chán ngắt của xã hội nên khi cùng nói về một cuốn kiểu như tự truyện của Tâm, hai đứa đều thống nhất, 'đừng buồn, đừng thảm, đừng bi lụy nữa, đủ rồi!' và vì vậy, cuốn sách này chả giống mấy cuốn sách khác của mình lắm. Cũng có vài đoạn tình cảm, cũng có khóc lóc vài ba chỗ, nhưng sau đó thì vẫn là sự mạnh mẽ để đứng dậy, đi tiếp con đường đã chọn dù biết đằng trước đầy gai. Mình không hẳn là tác giả của cuốn sách này, đơn giản chỉ là người chuyển ngữ từ bản tiếng Anh mà Tâm gởi cho sang tiếng Việt. Cái khó nhất của vụ này là phải mang được cái ‘chất’ của Tâm truyền tải lại trong từng câu chữ, giữ nguyên sự lạc quan, tếu táo trong sách làm sao cho y chang với phiên bản ngoài đời. Khi đọc Trái tim sư tử, mọi người sẽ không gặp lại nỗi buồn của những cuốn sách trước về đề tài đồng tính mình viết. Vì lần này, mình  muốn mang lại một thứ gì đó khác biệt, đa dạng như chính cuộc sống chúng ta vẫn sống mỗi ngày.” (Nguyễn Ngọc Thạch)
Đốm Trắng
Đốm Trắng Đốm Trắng là một chú chuột khác thường với cái đốm màu trắng trên bộ lông xám đen không giống ai, cùng với mùi thơm nước hoa khác lạ trên cơ thể. Chính sự khác biệt về hình thức khiến cho cậu không được đồng loại thừa nhận. Đốm Trắng sống cùng Gìa Hen bên bờ một con sông đầy rác, Và một ngày kia khi Gìa Hen không còn đủ sức bảo vệ nó, Đốm Trắng quyết định lên đường để tìm Mẹ, tìm câu trả lời cho hàng loạt câu hỏi: Tôi là ai? Tôi được sinh ra như thế nào? Sao tôi lại khác với đồng loại của mình? Hành trình của Đốm Trắng hết sức gian nan, khổ ải, và đầy bất ngờ khi phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy từ chính đồng loại, và kẻ thù. Đồng hành với Đốm Trắng là Lang và Bạch Tuyết: Lang, một con bọ muốn nhận mình là Chuột, muốn sống cuộc sống tự do như loài Chuột, còn cô nàng chuột với cái tên mỹ miều Bạch Tuyết lại muốn thoát ra khỏi loài người đi tìm cuộc sống mới. Cả ba đã trở thành bạn tốt, luôn yêu thương và bảo vệ nhau. Chúng lên đường với mục đích, nguyện vọng khác nhau, nhưng đã gặp nhau ở sự đồng cảm, cùng ước mơ vươn ra Thế Giới rộng lớn tìm kiếm tự do, tìm về giá trị thật của bản thân. Trên suốt cuộc hành trình chúng đã thấy được: Tấm lòng bao dung, nhân hậu của bác Cụt và bác Sùng với trái tim hy sinh cho đồng loại của mình, bác Vện yêu thương tất cả những loài bác gặp trên thế gian. Hay những kẻ thâm hiểm, gian ác như lũ Mèo hoang, mụ Cống Sa Tăng… Ngay cả đồng loại cũng sẵn sàng giết chết chỉ vì miếng ăn. Liệu rằng Đốm Trắng có tìm được mẹ để tìm ra sự thật? Liệu Lang, Bạch Tuyết có vượt qua được thử thách để tìm thấy cuộc sống đích thực cho chính mình?...Với ngôn từ trong sáng, nhẹ nhàng, câu chuyện Đốm Trắng đã dẫn dắt người đọc bước vào thế giới sinh động của loài vật với nhiều mối quan hệ giống như con người. Đó là cuộc đấu tranh giữa cái thiện và ác, giữa người yếu - kẻ mạnh, mà nếu không đủ dũng khí và tỉnh táo thì sẽ bị loại trừ, bị gạt ra khỏi rìa của cuộc sống. Là những bài học giáo dục trẻ thơ sâu sắc, cũng như lồng vào đó là tình thương, sự khoan dung, niềm tin tưởng vào những thân phận khi sinh ra đã mang trên mình những khiếm khuyết của cơ thể, từ hình thức lẫn nộị tâm. 'Một số đồng nghiệp nhận định rằng, đây là một tác phẩm khó xuất bản, khó quảng bá vì nhóm độc giả nằm giữa lứa tuổi thiếu nhi và thanh niên. Tôi không vì vậy mà cân nhắc lại chuyện chỉnh sửa ý tưởng ban đầu của mình để có một nhóm độc giả đông hơn, dễ tìm hơn và dễ tính hơn. Ngay từ khi nhen nhóm, ấp ủ ý tưởng này, đến những ngày lập đề cương, chỉnh sửa, tôi đã biết, con đường tôi đang chọn là hết sức khó khăn. Nhưng, với tôi, mỗi nhóm độc giả có những đòi hỏi riêng mà nếu không thật sự dấn thân vào, tác giả mãi mãi không bao giờ học hỏi được để tự làm mới mình, phát triển mình lên được. Đó là lý do tôi quyết định bắt tay vào viết tác phẩm này! Tôi cũng chưa từng bao giờ dám nghĩ mình sẽ thành công ở thể loại này, nhưng, khi viết, tôi cảm nhận được những điều thật sự hay ho, thật sự mới mẻ đến với bản thân. Tôi thấy mình trẻ lại, hừng hực sống, khát sống như những con chuột - con mèo - con chó tôi đã vẽ nên trong bức tranh này. Và, như tất cả mọi khi viết, cảm giác tự nhiên như tôi hít thở mỗi ngày. Không khí cho tôi một sự sống. Chữ nghĩa cho tôi một chốn thanh bình để dám ước mơ, dám đeo đuổi và dám dấn thân vào!' (Trương Thanh Thùy) Trích đoạn Đốm Trắng không có tên, vì, Đốm Trắng không có cha mẹ để có ai đó đặt tên cho nó. Đồng loại - những kẻ cùng giống nòi của nó - gọi nó là Đốm Trắng mãi thành quen, thành biệt danh, rồi thành tên của nó tự lúc nào, chính nó cũng không biết. Mà, thôi thế cũng được! Vậy thành ra, nó cũng có một cái tên, hoặc ít nhất là một cái gì đó để khi xướng lên, nó biết, đồng loại xung quanh nó biết, đó là biệt từ dành cho nó. Và, với nó, Đốm Trắng là từ dễ thương, dẫu sự thật là nó phải tự nói dối, lừa phỉnh, lắng quên cảm xúc thật của mình về hai từ này. Bởi, đồng loại của nó gọi hai từ Đốm Trắng theo ý khinh miệt hoàn toàn, không hề có một chút gọi là yêu chiều hay thích thú. Đốm Trắng còn nhớ, nhớ rất rõ, khi bộ lông xám đen trên người nó đã đầy đặn - nghĩa là nó đã trưởng thành - đồng loại quanh nó, ở cái khu rìa sông hôi hám này đã phải tổ chức một cuộc họp tưng bừng chỉ để bàn bạc về nó, về cái tên Đốm Trắng của nó và về cái quyết định đi hay ở của nó. Đốm Trắng được triệu đến cuộc họp. Nó bị buộc đứng tách ra hẳn một góc, trước hàng trăm cặp mắt đen lồi, thao láo nhìn nó như nhìn một con quái vật gớm ghiếc. Đốm Trắng không hiểu gì, tuyệt nhiên không thể hiểu. Mãi đến khi thiên hạ trong cái đống lổm ngổm ấy ồn ào bàn tán, nó mới dần dần hiểu ra. Nó đã tự mở ra cho mình những thứ tưởng chừng không bao giờ có trong cuộc đời chính nó.
Trung Tâm Phục Hồi Cảm Xúc Hậu Thất Tình
Trung Tâm Phục Hồi Cảm Xúc Hậu Thất Tình Nhìn bề ngoài, Hạ Chi trông không giống lắm một cô gái thất tình.Tôi không nói “không giống” mà nói “không giống lắm” là có lí do. “Không giống” tức là cổ đang thất tình thật nhưng bề ngoài che đậy khéo. “Không giống lắm” là có thể cổ đang thất tình thật hoặc không, ta không biết, ta chỉ đang nghi cổ thất tình mà thôi. Hạ Chi là gái Song Ngư. Gái Song Ngư nghe nói rất chung thủy, đã yêu ai thì yêu kinh khủng, theo cái kiểu mà các bậc phụ huynh hay nói là “phát rồ”, còn đàn ông khi phũ miệng lên thường buông một câu “bám như đỉa”. Nhưng đấy là khi gái Song Ngư đang yêu. Còn một khi đã hết yêu thì ôi thôi, anh người yêu cũ nào lỡ đi qua trước mặt dễ tưởng nhầm mình vừa đi qua một tảng băng trôi chứ không phải cô gái với đôi môi đã từng quen thuộc kia nữa. Gái Song Ngư thấy bảo sợ nhất là bị đá, vì họ rất mất thời gian leo lại lên được mặt đất, mất thời gian hơn hẳn người khác. Nếu Hạ Chi thất tình thật, ta hãy tin rằng đấy không phải là câu chuyện của hiện tại. Chính xác phải nói là “đã từng”. Nên nhìn Hạ Chi mới thấy không giống lắm một cô thất tình. Nếu là chuyện mới, ta sẽ không cần phỏng đoán.Về nguyên tắc, chỉ người từng thất tình mới có đủ tư cách đặt tên cuốn sách của mình là Trung tâm phục hồi cảm xúc hậu thất tình. Hạ Chi viết rất nhiều. Viết tử tế có. Viết lung tung cũng có. Tôi hay âm thầm đọc các thứ cô viết đăng trên báo, trên mấy cuốn truyện viết chung, và cả những cái gạch đầu dòng thi thoảng cô viết đại trên facebook. Nói là “âm thầm”, là vì chỉ đọc rồi gật gù hay cười hinh hích một mình, chưa bao giờ khen được một câu đãi bôi. Đây là lần đầu tiên tôi thừa nhận sự âm thầm theo dõi ấy của mình, giá mà có thể coi nó như lời khen. (Đọc nghe có giống khen không?). Tôi nhớ có lần, một em cộng tác viên thích viết lách nhắn tin hỏi tôi: “Anh ơi, em rất thích đọc chị Hạ Chi viết trên 2! Người Trẻ Việt với 2! Đẹp. Em thích cái tư duy về tình yêu của chị ấy. Nó rất tự nhiên và khiến em cảm nhận được năng lượng sống của chị ấy. Sao chị ấy có thể viết được như thế? Em cũng muốn viết được như chị Hạ Chi thì phải làm thế nào?”. Tôi bảo, thôi em ạ, anh khuyên em, viết về tình yêu ấy mà, muốn hay được, em cứ phải yêu nhiều. Mà như thế cũng chưa đủ đâu, em phải bị thất tình nhiều. Thất tình thường mang đến rất nhiều trải nghiệm và nói chung bạn đọc dễ đồng cảm với trạng thái này hơn là hạnh phúc. Đấy, liệu em có đủ can đảm không?. Em gái cộng tác viên nghe xong chạy mất dép. Từ đó chuyển hẳn sang làm báo thể thao, sống hạnh phúc với trái bóng lăn cuối tuần. Để bạn thấy muốn mở tiệm Phục hồi cảm xúc hậu thất tình như Hạ Chi là điều không đơn giản. Cuộc sống hiện nay, hễ ai làm ăn được cái gì ngon lành, y như rằng thiên hạ lại học theo, nhân rộng mô hình, cầu nhiều hơn cung, thế là lại rớt giá! Với tư cách của một người (chắc chắn là) đã bị đá nhiều lần, Hạ Chi biết cách giúp bạn tự mình đứng lên mà không cần khuyên bảo nhiều. Kiểu như không có giai thì đã có chocolate, nó còn tuyệt hơn “chuyện ấy” với giai. “Vì chocolate vẫn ngọt ngào và làm tụi em thỏa mãn kể cả khi mềm nhũn. Sex thì không. Phụ nữ tụi em có thể ăn chocolate bất kể ngày nào trong tháng. Sex thì phải trừ một số ngày”. Kiểu Hạ Chi là kiểu vậy đấy. Nghe nói, Hạ Chi vẫn đang chờ tình yêu, nhưng đã hết thất tình. Chuyện thất tình còn ít nhiều giá trị, nay mang ra in sách. (Nguyễn Đức Long - BTV Văn học Tạp chí 2! Người Trẻ Việt)
Anh Sẽ Yêu Em Mãi Chứ
Anh Sẽ Yêu Em Mãi Chứ 'Tôi bắt đầu viết truyện ngắn năm mười bảy tuổi. Cuốn sách đầu tiên được phát hành khi tôi mới tròn hai mươi với tựa Cho em gần anh thêm chút nữa. Một cuốn sách buồn, đầy tâm sự, ướt cô đơn. Năm nay, tôi hai mươi sáu tuổi, đã có chồng và một cô con gái nhỏ rất xinh xắn. Tất cả những gì tôi viết khi mười bảy tuổi, đều trở thành một thứ cảm xúc đã qua, không bao giờ quay trở lại. Lần này, tôi tái bản cuốn Cho em gần anh thêm chút nữa, để đánh dấu cho hành trình đã có rất nhiều đổi thay theo thời gian của mình. Từ một cô gái, trở thành một phụ nữ, tôi quyết định đề nghị thay đổi tên tuyển tập này thành Anh sẽ yêu em mãi chứ? và bổ sung thêm vào đó bảy câu chuyện mới. Hai mươi câu chuyện trong cuốn sách này, là hai mươi cuộc đời của hai mươi cô gái trẻ, đại diện cho cái tôi vụng dại của ai đó đã từng lướt qua phận đời này. Số phận họ, có thể bi thương, có thể đầy nước mắt, nhưng câu chuyện của họ là những bài học, để mỗi người nhìn vào đó, có thể bước qua và trưởng thành hơn. Linh hồn của tập truyện ngắn này là “Tình yêu”. Nỗi đau trải xuyên suốt tình yêu ấy là sự “tuyệt vọng”.Nhưng, tôi mong, người đọc đừng vì thế mà trở nên bi thương. Hãy nhìn vào đó mà khiến mình thêm mạnh mẽ, để bước tiếp. Cuối cùng, tôi muốn gửi tới những độc giả thân yêu của tôi, lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn các bạn đã luôn đồng hành cùng sự trưởng thành của tôi trong văn chương. (Gào, 31/03/2014)
Hoa Linh Lan
Hoa Linh Lan 'Tôi đã từng rất hoang mang với thời đại của mình. Thời đại của những con người cô đơn được giấu trong hình hài nhỏ bé. Thời đại huyên náo của đám đông, đầy ắp những cá nhân lặng lẽ. À, cô đơn, hóa ra ai cũng đã từng có cái cảm giác buồn cười như thế: Một mình giữa mọi người. Hoa Linh Lan được viết vào đầu năm 2008, khi cảm giác lúng túng tìm lối ra trong thời đại ấy, kiểm soát tâm trí tôi - một cô gái ngày ấy mới bước vào tuổi hai mươi, chưa biết làm chủ cuộc đời mình thế nào mới đúng? Đã gần sáu năm trôi qua, tôi - giờ đây đã là một bà mẹ. Không còn thấy thời đại này xa lạ như khi mới bỡ ngỡ bước vào đời. Tôi bắt đầu viết tiếp cái kết cho câu chuyện ấy trong một buổi chiều trưởng thành, sau nhiều năm dang dở. Sáu năm, có nhiều thứ đổi thay hơn ta tưởng. Suy nghĩ ngày hôm qua, cùng với thời gian, hôm nay, cũng đã khác xưa nhiều. Đọc Hoa Linh Lan và kiên nhẫn với nó, bạn sẽ thấy đâu đó trong những dòng tâm sự, trải nghiệm của từng nhân vật: một chút hy vọng, một chút trưởng thành và cả một chút mong manh trong vô vàn cứng rắn. Cảm giác bắt gặp lại chính mình nơi quá khứ bi thương, nhưng tràn trề hy vọng. Cảm thấy nhắm mắt, có thể với tới trời xanh lạc lõng. (Gào/2008 - 2014)
Cấp Visa Cho Trái Tim
Cấp Visa Cho Trái Tim Tôi biết điều này thật ngớ ngẩn, thực sự ngớ ngẩn khi tiếc nuối một người cũ bội bạc và bỏ qua một người yêu mình bằng cả trái tim. Song đôi khi, bạn chỉ có thể nhìn thấu mọi chuyện khi tất cả đã đi qua, để ngồi bình tâm bên tách trà chiều và vỡ lẽ người ta rời xa không phải bởi hết yêu, mà bởi người ta muốn bạn học cách yêu thương chính mình. Một người nào đó bước ra khỏi cuộc sống của bạn không có nghĩa bạn là người có lỗi và phải chịu đựng sự giày vò. Mỗi người chúng ta đều sở hữu quyền được yêu thương. Nhưng quyền lợi luôn đi kèm nghĩa vụ, bạn đã thực hiện nghĩa vụ yêu thương bản thân mình? (Tác giả Dung Keil) Đôi khi tôi thèm muốn quay trở lại quãng thời gian tuổi trẻ, để được dịch chuyển khắp mọi nơi, và được yêu đến tận cùng. Tôi đọc Cấp visa cho trái tim, và cảm thấy tiếc nuối cho chính mình, hối hận đã để quá nhiều điều “muốn làm” trôi qua trong sự bận rộn mang đầy tính ngụy biện của bản thân. Tình yêu trong “Cấp visa cho trái tim” tự do, phóng khoảng và không bi lụy, ít nhiều khiến bạn giật mình nếu đã trót lãng phí thời gian. (Đức Long – tác giả cuốn sách Bestseller Xóa hết dấu vết trước khi về nhà)
Cô Đơn Cũng Không Khóc
Cô Đơn Cũng Không Khóc Tập thơ tình Cô đơn cũng không khóc được viết trong tâm trạng đủ đau, nỗi đau vừa chớm đi qua, vẫn còn để lại những cảm xúc được đóng đinh trong từng mạch chữ, là: Tiếc nuối! Cô đơn cũng không khóc! là mệnh đề của trái tim, mỗi khi những day dứt, dằn vặt, như sóng ngầm muốn òa vỡ, xô ngã tuổi trẻ của tôi xuống một vực sâu vô hình nào đó! Tự tin lên nào! Đừng khóc nữa ... Là những câu thần chú của tuổi trẻ khi tôi lấy hết can đảm rời xa P. Chàng trai ấy vẫn sống mãi trong tâm khảm của tôi, bởi những gì dang dở không có kết thúc, thì mãi vẫn là thứ mà người ta thường nghĩ đến, lúc không còn nơi bấu víu! Tôi mãi coi P là người tri kỷ của mình, dù P đã là thiên sứ! P đã rời khỏi thế gian này, nhưng P vẫn ở trong lòng tôi, như một ký ức bất tử. Đúng là, những gì đẹp sẽ còn sống mãi! Với tôi, P còn lớn hơn tình yêu, bởi chúng tôi đã từng có nhiều năm là bạn thân dưới một mái trường! Bước qua tan vỡ với P thật sâu lắng, day dứt và cả sự biết ơn! Bởi nếu cuộc đời này không gặp P, tôi sẽ không thể nhận ra giá trị của mình và gìn giữ nó! Để một ngày trưởng thành hơn, tôi gặp M trong tâm trạng nhớ cố hương da diết. Thứ duy nhất ở M cứ ở lì trong tim tôi không chịu rời đi, chính là ánh mắt! Ấm áp và an yên vô cùng. M, P đều vẫn còn lại trong tôi, dù nhiều thứ đã bỏ tôi đi mãi... Tập thơ tình Cô đơn cũng không khóc, tặng cho tuổi trẻ của tất cả mọi người, hãy bước qua nỗi cô đơn của chính mình bằng một cảm xúc tự tin, can đảm. 'Hãy tin vào tình yêu Dù ngày mai nó chết Có gì vĩnh cửu đâu? Mà tình yêu bất diệt!' (Thủy Anna)
Đánh Đổi
Đánh Đổi Lấy cảm hứng từ bộ phim Scandal: Bí mật thảm đỏ của đạo diễn Victor Vũ và vụ án Thược dược đen xảy ra năm 1947 tại Mỹ, tiểu thuyết Đánh đổi mở ra những góc khuất phía sau ánh hào quang của đô thị. Đặt tham vọng và tình yêu làm trung tâm, câu chuyện xoay quanh Hiếu, một chàng trai đạt được tất cả mà mọi người trẻ tuổi đều thiết tha. Sự nghiệp. Tình yêu. Địa vị xã hội. Nhưng rồi, Nhi - bạn gái anh - bị giết trong một khách sạn đã trở thành bi kịch đầu tiên, mà từ đó, mở ra hàng loạt nỗi đau khác đằng sau cái chết đầy khuất tất của cô. Trải qua vô số thủ đoạn, tranh giành, toan tính, cuối cùng Hiếu nghiệm nhận ra một điều giản đơn mà ít ai hiểu, rằng muốn có được thứ gì dù là nhỏ nhất đều phải trả giá… Bất kể bạn là ai…. Bất kể bạn ở địa vị nào… Tất cả mọi thứ đều phải đánh đổi một chi phí tình - tiền nhất định, ngay cả tình yêu. Khi cam kết công bằng không được thực hiện, mọi mối quan hệ đều sẽ tan vỡ. Tuy viết theo dòng văn học trinh thám, nhưng Đánh đổi vẫn là tiểu thuyết của các câu chuyện tình. Qua những sân si, giành giật, bản chất con người khi yêu hiện lên rõ nét: Đàn ông chiếm đoạt, ích kỷ; đàn bà mù quáng, đố kị. Hình ảnh thược dược là hiện thân cho một chân lý về phụ nữ: Khi người đàn bà quyết tâm giúp đỡ người đàn ông vô điều kiện, anh ta sẽ thành công. Nhưng nếu đàn bà quay lưng buông thả, chắc chắn sẽ có 100 gã đàn ông theo đuổi cô ta không toan tính. Vì vậy, hãy cẩn thận với những ai có dòng máu phụ nữ ở xung quanh bạn.
Trở Lại Yêu Thương
Trở Lại Yêu Thương Là một người viết nhiều về những câu chuyện buồn, bạn sẽ hỏi, tôi có phải tuýp người luôn cảm thấy buồn bã không? Bạn ạ, thật ra, nỗi buồn trong cuộc sống khi nào cũng có. Và với tôi, nỗi buồn giống như một người bạn đường vậy, mặc dù không thích, cách nào đó, ta vẫn luôn phải chấp nhận người bạn ấy cùng đi với ta suốt những năm tháng dài rộng, để rồi đến cuối con đường, tôi và bạn, có thể chọn lựa giữa những buồn vui, thì điều chân thành và đẹp đẽ nhất của cuộc sống sẽ luôn ở đó. Tôi đang nói đến YÊU THƯƠNG! YÊU THƯƠNG.Tôi tin rằng ngay cả trong những gì khắc nghiệt và đớn đau tận cùng mà bản thân chúng ta chẳng bao giờ có thể tưởng tượng nổi, thì nó giống như những cánh hoa bé xíu, nở ra, chậm rãi, và hân hoan, rồi có sức dẫn truyền một cách thần kì, nó có thể biến nỗi buồn thành một vết sẹo chẳng rõ hình hài. Một ngày, bạn sẽ thấy, thật ra buồn đau vốn không đáng sợ, bạn hãy sống với một niềm tin thiết tha rằng yêu thương sẽ như món quà tốt đẹp đang chờ bạn ở phía cuối con đường. Dù đích đến còn dài, nhưng không bao giờ là thứ diệu vợi xa xôi, hay bặt vô âm tín cả. Mỗi khi viết, tôi thường luôn nghĩ đến những đau buồn từ cuộc sống để làm chất liệu. Bạn sẽ lại hỏi, hóa ra, cuộc sống xung quanh tôi, luôn đầy rẫy những nỗi buồn như thế sao? Sự thật là đúng vậy bạn ạ. Tôi tin rằng, chúng ta, cả tôi và bạn, nỗi buồn dù lớn dù nhỏ, luôn luôn tồn tại. Nhưng đáng tiếc hơn nữa, chúng ta chẳng thể nào chạy trốn được nó, nó ở khắp mọi nơi. Vậy thì bạn ạ, nhìn nhận nó đi, như một thứ hiển nhiên trên con đường để bạn tìm về với yêu thương, dù khó khăn! Đến với yêu thương luôn là một hành trình dài, mà bạn, mặc cái giá phải trả như thế nào, vẫn luôn xứng đáng với điều đó. Tôi phải nói như thế nào nhỉ? Chuyện của bạn, chuyện của tôi, nó ở khắp mọi nơi và câu chuyện của những nhân vật trong cuốn sách này cũng vậy, ai cũng có vấn đề của riêng mình, và quay trở lại với những người yêu thương bạn là cách thức duy nhất vẹn toàn cho tất cả. Nỗi buồn rồi sẽ hóa nhẹ tênh… ở ngoài kia, đâu đó, xa lắm, mà bạn đã bỏ lại rồi.Vậy thì sau khi gấp cuốn sách lại, tôi hi vọng bạn sẽ cười một cái, rồi hạnh phúc khi biết rằng, mình không bao giờ đối mặt với nỗi buồn một mình cả, mình phải bước qua nó, và quay trở về với yêu thương.Viết vài dòng cho bạn vậy…Yêu bạn!
Giống Như Là Tình Yêu
Giống Như Là Tình Yêu Giống như là tình yêu là một câu chuyện tình nhẹ nhàng, nó giản dị đến mức bạn có thể bắt gặp đâu đó ngay ngoài kia, thế giới xung quanh đầy màu sắc và tràn trề nhiệt huyết sống của những người trẻ. Câu chuyện này, tôi viết dành tặng cho thời sinh viên của mình, dành tặng những ai đang sống trong đoạn tháng ngày trôi vô vọng với những nỗi buồn không lối thoát, mà mỗi người trong chúng ta có những lúc bước chân không đủ mạnh mẽ để theo đuổi đam mê, càng không đủ tự tin tiến đến trước mặt người mình thích để nói một câu yêu sâu thẳm từ cõi lòng. Tìm thấy người mình yêu đã khó, nói ra lời yêu lại càng không dễ dàng. Những trạng thái của tình yêu đôi khi lãng đãng như mây trời, vấn vương như sương đêm và dai dẳng như mưa xuân lấm tấm trên những chồi non nảy lộc. Ta cũng chẳng thể hiểu tại sao ta lại yêu mãi người này mà không dành tình cảm cho người kia. Càng không thể hiểu, thế giới rộng lớn là thế, mà mãi mãi chỉ có một người coi ta là cả thế giới! Tôi vẫn tin, tình yêu có lí lẽ riêng của nó. Chỉ cần bạn cảm nhận, chỉ cần bạn lắng nghe những cảm xúc rất thật của bản thân, bạn sẽ tìm thấy khoảnh khắc con tim nhận ra nơi nó vốn dĩ thuộc về. Khi ta rung động, cảm xúc pha trộn những dư vị chưa kịp gọi tên. Chắc chắn, một giây nào đó, bạn sẽ bắt gặp những thứ na ná như là tình yêu, hoặc cuộc sống cho ta gặp những con người ta cứ ngỡ rằng đó sẽ là người duy nhất, người mà duyên số đã trao gửi cho riêng mình. Nhưng hãy đủ tin yêu, đủ ngọt ngào để đi qua giông bão, cuối cơn mưa sẽ có cầu vồng! Sẽ có người đứng đợi bạn ở nơi đó, chỉ cần trái tim nhỏ bé căng đầy can đảm. Tên ban đầu của tác phẩm này là “Dường như em đã yêu” nhưng sau đó được đổi tên thành Giống như là tình yêu. Mong rằng các bạn sẽ cảm nhận đúng nhất thông điệp mà tác phẩm mang lại. Cảm ơn các bạn đã đọc đến những dòng này, những tâm sự chân thành từ Quỳnh Thy. Chúc các bạn sẽ có những giờ phút vui vẻ và hẹn gặp lại ở những tác phẩm sắp ra mắt.
Tiểu Thư Bình Tĩnh
Tiểu Thư Bình Tĩnh Vạn Tuế là vị bác sĩ trẻ tuổi, đẹp trai, lạnh lùng. Vẻ đẹp của anh khiến bất kì cô gái nào gặp cũng phải sững sờ chiêm ngưỡng. Nhưng anh ko thích điều đó. Anh coi thường tất cả những cô gái đó. Từ nhỏ, anh đã ko thích và ko gần gũi với phụ nữ. Khi làm bác sĩ, ngày ngày tiếp xúc với trẻ con, chứng kiến cảnh bố mẹ chúng cãi vã, đổ lỗi cho nhau vì tật bệnh của con, anh càng ngao ngán, và ko mảy may nghĩ, 1 ngày nào đó mình sẽ lấy vợ sinh con. Đạm Dung là một cô gái có nhan sắc ở cỡ “thường thường bậc trung”. Tính tình điềm đạm, lúc nào cũng ung dung, đủng đỉnh, dù nước đến chân cũng vẫn “bình chân như vại”, chờ đợi mọi việc diễn ra theo đúng… trình tự. Chính vẻ điềm tĩnh, thờ ơ của cô trước mọi việc xung quanh, trong đó có cả sự thờ ơ trước nhan sắc “mỹ miều” của chàng bác sĩ họ Vạn lại là điểm đặc biệt khiến anh không thể đặt cô vào đám con gái tầm thường khác. Một sự sắp đặt của số phận, đúng thời điểm ngôi nhà mới của anh hoàn thành thì cô bị rơi vào tình thế tứ cô vô thân, buộc phải đi tìm ngôi nhà thuê khác trong một khoảng thời gian rất gấp, trong khi công việc của cô lúc ấy bận rộn, ko có đến 1 phút nghỉ ngơi, mà lí do bận rộn, 1 phần cũng là vì công việc trang trí nội thất cho nhà anh. Đúng lúc ấy, anh cũng đang cố tìm lí do để ngăn cản việc cô em gái hay gây rắc rối Vạn Quý Phi đến ở cùng. Thế là, anh “mời”, mà thực ra là ép cô dọn đến ở.  Bao quanh câu chuyện là một không khí hài hước. Cái hài toát lên từ sự đối lập giữa vẻ điềm tĩnh, thờ ơ đón đợi mọi việc xảy đến với sự quan tâm ân cần, nồng nàn, da diết của một anh chàng tâm lý thất thường “sáng nắng, chiều mưa, trưa gió nhẹ”. Hài trong các tình tiết, hành động, tính cách của tất cả các nhân vật trong truyện, thậm chí, đến tên nhân vật cũng hài: Vạn Tuế (Vạn Tuế Gia), Vạn Quý Phi, Vạn Nhân Ái… Đọc câu chuyện, có lúc cười đến chảy nước mắt, có lúc rưng rưng lệ trước những dằn vặt, cô đơn của nhân vật, có lúc thấy ấm áp cõi lòng vì tình cảm và sự quan tâm ân cần mà tất cả các nhân vật dành cho nhau.