eBook EPUB/PDF/PRC miễn phí do “Limbooks” phát hành

Thiên Linh Cái
Thiên Linh Cái Thiên Linh cái là một loại bùa ngải, mà ở một giai đoạn, đã có những con người vin vào sự mê muội của những người quanh mình để đồn thổi về quyền năng, hòng lợi dụng họ để cống nạp từ tiền tài, vật chất, đến sự kiêng dè, kính nể. Hai Tưng là nhân vật có thật, đã bị xử tử vì tội giết người trong quá trình luyện Thiên Linh cái. Tác giả đã kể lại câu chuyện này bằng văn học, để nghiệm về cuộc đời, khi con người ở cùng cực của sự đau khổ, hoặc đẩy mình vào tận cùng ngõ tối của lòng tham, họ khiến mình si mê, ngu muội và tự huyễn hoặc mình bởi những thứ siêu linh không thật. Câu chuyện có những tình tiết đáng sợ đến ám ảnh, rùng mình, nhưng sự thật tàn độc của những kẻ luyện Thiên Linh cái là như thế, mà con người vì hai chữ dị đoan chỉ nhìn bề ngoài rồi tin, rồi chạy theo một cách không suy nghĩ, để đem đến đau khổ cho người thân của mình và cả cho chính bản thân mình. Không cần hô hào chống lại mê tín dị đoan, tác giả dùng thuật tả của văn mình để phơi bày ra một sự thật phũ phàng và những hệ lụy đáng tiếc mà những ai đã, đang và sẽ phải chịu đựng khi để tâm hồn mình chạy theo những mong cầu không có thật. Điều đáng nói ở tác phẩm này, tuy độc giả khó tìm thấy tính nhân văn trong một câu chuyện toàn máu và ám ảnh, nhưng sự thật là tác giả đã nhân văn với cả nhân vật Hai Tưng của mình. Cho hắn một lý do để phạm tội, dẫu cho ngày phải đền trả lại. Thiên Linh cái hoàn toàn không có nhân vật “phản diện” hay “chính diện” mà chỉ là câu chuyện đấu tranh giữa tốt - xấu trong tự mỗi con người và nếu sa vào sai lầm thì do chính bản thân họ đã cùng với hoàn cảnh khiến sự yếu đuối của mình đưa mình đi. Đằng sau mỗi con người là một cuộc đời, một câu chuyện không chắc ai cũng biết, nên, đừng vội vàng lên tiếng đả kích ai, khi bản thân chúng ta chưa bao giờ hoàn hảo. Sách có thiết kế đặc biệt (đọc ngược, xuôi đều được); một mặt là tác phẩm truyện dài Thiên Linh cái (gắn với bìa Thiên Linh cái), một mặt là tác phẩm truyện dài Linh thú (gắn với bìa Linh thú) “Hai Tưng” là một trong hai nhân vật liên quan đến truyền bá mê tín dị đoan làm tôi phải lưu tâm nhất ở thời kỳ làm báo. “Hai Tưng” khiến tôi từng cảm thấy căm ghét vô cùng - theo cách tôi tự nhắc nhở mình không bao giờ được “ngó lơ”, được mặc kệ với những điều xấu trong xã hội khi còn cầm bút. Tôi đã đọc đi đọc lại vụ án về “Hai Tưng” đến hàng trăm lần như để buộc mình phải nhớ, ngoài kia, còn lắm kẻ lợi dụng lòng tin của người khác làm lời, và, bản thân mình không bao giờ được chùn bước, chùn bút. Để đến khi, tôi bắt đầu đuổi theo chữ nghĩa ở nghiệp văn chương, tôi vẫn không thể nào thôi nỗi ám ảnh về nhân vật này. Tôi trở lại viết về “Hai Tưng”, như tôi từng lật lại vụ án đúng thời điểm “Hai Tưng” bị xử tử để viết một bài báo khác, bằng một góc nhìn khác, trái tim đập những nhịp khác. Tôi tin, con người - bất kể là ai - làm gì, cũng có một nguyên nhân, một động cơ cả! Khi “Hai Tưng” trở thành nhân vật văn học của tôi, tôi yêu hắn theo cách lạ lắm - không thể thay đổi kết cuộc, vì, cho dù thế nào thì tội ác vẫn là tội ác và vẫn phải trả giá, nhưng, chí ít tôi muốn người khác nhìn thấy mặt “con người” của Hai Tưng, cũng hỉ - nộ - ái - ố, cũng đau khổ, cũng dằn vặt. Tôi muốn gửi gắm đến độc giả của mình - những người đã luôn quan tâm, ủng hộ tôi, những người đã luôn đồng cảm với tôi - rằng, số phận nằm ở bàn tay.' (Trương Thanh Thùy)
Lạc Giữa Thanh Xuân – Vấp Ngã Cũng Là Một Giá Trị
Lạc Giữa Thanh Xuân - Vấp Ngã Cũng Là Một Giá Trị Cuốn sách là tự truyện, được biến tấu thành Truyện. Kể về cuộc đời nhiều biến cố của một cô hotgirl xứ Nghệ, sau nhiều vấp ngã, trả giá cho một tuổi trẻ nông nổi, dại khờ để xây mộng vươn tới một ngôi sao. Cuốn sách chứa đựng những kỹ năng sống quý giá, của một người trẻ nếm đủ 'roi đời' 'vấp ngã' để học cách đứng dậy. Thông điệp của cuốn sách là: Đứng dậy sau vấp ngã chưa bao giờ là muộn! Cuốn sách không chỉ dành cho những người trẻ trước ngưỡng cửa cám dỗ: Tình yêu - Danh vọng. Mà còn dành cho những bậc phụ huynh trong việc giáo dục, định hướng những suy nghĩ của con trẻ khi bước vào đời. Đồng thời hãy nắm tay con, đồng hành cùng con mình trải qua những vấp ngã, vụng dại để học cách trưởng thành từ quá khứ đầy thách thức đã qua.
Buồn Quá Tía Ơi!
Buồn Quá Tía Ơi! Người đàn bà và người đàn ông thức dậy sau cơn hả hê. Một buổi sáng khoan khoái lạ thường, đối với họ. Nhưng lại là một cực hình đối với cậu. Cậu gắng gượng quắp mình lại, sau đó cười cợt, vẻ như không quan tâm gì. Cậu cố dìm hình ảnh, và bản-hòa-âm-người đêm qua vào cửa miệng, để rồi cậu lồm cồm ra ngoài và phun một bãi nước bọt xuống sông. Để sông làm giùm mình cái công việc giày xéo niềm đau. Nhưng tại sao lại phải đau? Tại sao lại phải dằn vặt mình như vậy? Ý nghĩ ấy bò tới làm cậu cười thêm một cái nữa, cố để hai con người kia thấy sự bình thản, và cả khinh miệt của kẻ thứ ba.
Tấm Chân Tình
Tấm Chân Tình Xuất hiện hai chương đầu tiên trên ấn phẩm của báo Hoa Học Trò, Tấm Chân Tình nhanh chóng nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt của các bạn đọc tuổi teen. Không rề rà chậm chạp, mạch truyện của Tấm Chân Tình được đẩy nhanh với những tình tiết bất ngờ, khiến người đọc bị cuốn theo những nút thắt mở của ân oán vương triều, của thù hận đời này đời trước, của nhân duyên và nhân quả. Tuy vậy truyện vẫn đề cao quan niệm tình yêu lãng mạn, chân thành và sâu sắc, nét đặc trưng trong các tác phẩm của Yudin. Câu chuyện bắt đầu từ sự gặp gỡ tình cờ giữa nữ vương Xích Vỹ Phụng nước Thần Hoan và thừa tướng Hoắc Phong nước Tân Yên. Anh cứu cô một lần, cô vấn vương một đời. Tiếc thay, nữ nhân có ý, nam nhân vô tình, bởi trái tim Hoắc Phong đã vĩnh viễn thuộc về người con gái khác từ thưở anh còn niên thiếu. Đó là nữ vương Vương Uyển Linh của nước Tân Yên. Tình yêu làm cho người ta mù quáng, nữ nhân mới yêu lần đầu càng mù quáng hơn. Tình yêu một chiều kếp hợp cùng những mưu mô đen tối khiến Thần Hoan dấy binh chiếm đánh Tân Yên, phá vỡ mối quan hệ thâm giao tốt đẹp từ bao lâu nay của hai nước. Trong cơn loạn lạc, mối tình của Uyển Linh và Hoắc Phong gặp nhiều gian nan thử thách, liệu cuối cùng họ có thể hoàn thành tâm nguyện, cùng nắm tay nhau đi trọn kiếp này? Cùng với sự xuất hiện của tuyến nhân vật thứ phụ có tính cách hấp dẫn là Thanh Nhi, Trình Ân Quân và Xích Vỹ Long, Yudin khiến cho câu chuyện của mình lôi cuốn hơn, mang đến những góc nhìn mới mẻ và nhiều cảm xúc cho người đọc. Được đánh giá là truyện cổ trang có văn phong sáng tạo không đi theo bất cứ lối mòn nào, Tấm Chân Tình chắc chắn là một quyển sách thú vị mà bạn không thể bỏ qua.
Bùa Yêu (Tặng Kèm Postcard) – Tặng Chữ Ký Tác Giả Cho 300 Đơn Hàng Đầu Tiên
Bùa Yêu (Tặng Kèm Postcard) 'Điều tuyệt vời nhất khi chúng ta còn trẻ, hẳn là được sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc đời mình. Yêu ai đó sâu nặng, làm những điều trái tim mách bảo, hít thở tự do, nuôi tiếp những mơ ước chạm tới bầu trời… “Bùa yêu” là tập hợp nhiều câu chuyện về những người trẻ như thế. Gặp nhau rồi lạc mất, đoàn tụ rồi chia xa…dù là niềm vui của khi kề cạnh, hay nỗi buồn của lúc xa rời…tất cả với những người trẻ đều tuyệt vời. Bởi chính từ những nỗi buồn và niềm vui ấy, chúng ta khôn lớn và trưởng thành lên, từng ngày… Nên đừng ngạc nhiên nếu bạn bắt gặp hình bóng mình trong những con người, những mối tình ấy. Vì nó được viết nên cho bạn. Thay một lời tri ân tới những tháng ngày tha thiết sống, tha thiết yêu thương và được yêu thương…' 'Bình yên cũng chỉ như buổi sáng nào đó trong đời, được thấy người mình thương lặng im bên khung cửa nắng và đọc sách. Rồi cô ấy mỉm cười...”
Anh Vẫn ở Đây
Anh Vẫn ở Đây Đình, một cô gái độc lập, chịu đựng cô đơn, nuôi dưỡng niềm đam mê của riêng mình, tin rằng con người cô được hoàn thiện bởi những người đã đi qua cuộc đời. Đình luôn tìm kiếm một hiện diện khác để đồng hành với sự tồn tại đơn lẻ của mình. Cô chờ đợi một người sẽ đến và ở lại, chia sẻ và cùng cô đi đến cuối cuộc đời. Nhưng cô rất mâu thuẫn, bởi vì bản thân không cho những người đến với mình một cơ hội, không tin rằng họ là người mình vốn chờ đợi, sợ lãng phí thời gian với họ trong khi tình yêu đích thực của cô vẫn ở đâu đó ngoài kia. Cô không muốn yêu thêm nhiều người vì lo lắng tình cảm của mình sẽ hư hao dần đi sau mỗi lần yêu. Cô chỉ vun vén tình cảm đó cho một người cuối cùng mà thôi. Tình cờ Hoàng đến, mang theo những bí mật và vẻ tự tin bề ngoài. Nhưng cô không tin vào sự xuất hiện này của anh, cô không thấy ở anh có gì đặc biệt. Họ gặp gỡ vào nhiều lần sau, anh chủ động tạo ra cơ hội, anh tiếp cận cô, nhận ra đằng sau sự hoàn hảo của cô là một câu chuyện dài, một quá khứ có những vết nứt. Đó là một quá trình để rút ngắn khoảng cách. Không phải là quá trình để anh chinh phục cô, mà là quá trình để cô nhận ra sự hiện diện của anh là đặc biệt và duy nhất, để cô tin tưởng mà kể cho anh câu chuyện của đời mình. Quá khứ của cô là một người đã để lại bài học đau đớn về tình yêu, người rời bỏ cô để đến với một thành phố khác, người được cô gọi là mối tình đầu. Và người thứ hai đã dạy cho cô bài học chân thành về cuộc sống, nhưng cũng rời bỏ cô đi sang một thế giới khác - người thầy của cô. Một người làm ảnh hưởng đến cô bằng tư tưởng và quan niệm sống của anh. Một người đã khuất, người mà cô tin là sự hiện diện của anh ấy vẫn luôn ở đâu đó trong con người cô, trong tất cả những con người mà anh ấy đã gặp, trong cả quá khứ lẫn hiện tại.Hai người đàn ông đã hoàn thiện con người cô, con người đang ngồi trước mặt Hoàng ngày hôm nay.Cô kể cho Hoàng nghe về họ, cô đã mở lòng với anh. Không còn thế giới của anh, không còn thế giới của cô, cùng với nhau họ tạo ra một thế giới riêng. Đến lúc cô tin vào tình cảm trong lòng mình, tin rằng anh là sự hiện diện mà mình luôn chờ đợi, thì anh lại nói rằng anh không chắc mình có thể ở lại mãi mãi. Anh chỉ xin cô hãy trân trọng hiện tại. “Hiện tại này có chúng ta. Bây giờ anh ở đây cùng em rồi. Khi nào còn có thể, thì anh vẫn ở đây”. Cùng với sự thất vọng đó, cô thấy rõ rằng anh vẫn phải sống với thế giới bên ngoài kia, một thế giới của riêng anh, nơi anh đối diện với con người thật của chính mình, nơi phần sáng trong anh được biểu lộ. Ở bên cô, chỉ là những phần tối, những cảm xúc yếu ớt nhất mà anh muốn giấu đi. Cùng với sự thất vọng đó, cô ra đi. Cuối cùng, trong khi anh khắc khoải với dự định đi tìm lại cô thì cô trở về với cuộc sống độc lập của mình. Bởi vì cô đã quá quen thuộc với cuộc sống này nên cô thấy thoải mái khi ở trong nó, cô không bao giờ có ý định trở lại với anh nữa mặc dù cô vẫn yêu anh. Trong một khoảnh khắc cô đã hiểu rằng, có những sự hiện diện, vẫn luôn ở bên cạnh mình. Khi cô nhìn vào đôi mắt cậu con trai của người thầy đã khuất, khi cô nhìn lên bầu trời và nhận ra, dưới bầu trời này, anh và cô vẫn cùng hít thở, họ vẫn tồn tại, họ vẫn có nhau, rất tự nhiên như thể đó là điều cần phải được khám phá ra từ nhiều năm trước.Và cô hài lòng với sự thật này.
Quan Lớn Đi Bụi
Quan Lớn Đi Bụi Người gom nhặt những mảnh “đời phố” - Nhà văn Tạ Duy Anh Với tập sách này, tác giả cho thấy ông quyết dấn thân vào biển chữ nghĩa. Nhưng Cụ Trịnh khiêm tốn và rất khôn ngoan chọn cho mình một góc chiếu văn… chưa có ai ngồi. Đỡ phải chen vai thích cánh tranh giành, lườm nguýt theo kiểu đất chật, người đông, chăn hẹp... giữa cái thời láo nháo danh vọng này. Cụ không lê thê tiểu thuyết chương này nối chương kia với ngồn ngộn chữ nghĩa, ngồn ngộn nhân vật. Cụ không vò nhầu hiện thực rồi nén lại để cho nó mang hình những truyện ngắn. Cụ cũng chẳng suy luận triết lý rắc rối, không chẻ chữ, uốn câu, không trau chuốt, đánh bóng… cho có văn có vẻ như ai. Cụ chơi bài trần sì. Cụ chỉ chuyên tâm kể lại những mảnh đời phố xá, theo cách thích cười thì cho cười, thích khóc thì cho khóc. Với một vốn ngôn ngữ đời mới không kém ngồn ngộn nhưng phần lớn chưa chịu chui vào từ điển tiếng Việt. Đọc Cụ Trịnh, vì thế, giống như ăn những món ăn đường phố. Chúng đơn giản từ nguyên liệu đến chế biến, đến cách bày biện… nhưng không phải ai cũng làm được. Chúng có đủ gia vị, màu sắc, có đủ sự mập mờ về công thức pha chế cùng với mối nghi ngờ về vệ sinh an toàn thực phẩm nhưng đã thấy là cứ nhất định phải ăn. Đã ăn là cứ muốn ăn tiếp. Còn sống là còn chén, không thể chừa được, muốn đến đâu thì đến. Phố xá không thể thiếu món ăn đường phố, nếu còn muốn là phố. Văn học không thể thiếu mảng sáng tác về những mảnh đời phố xá. Thiếu là trống, là phí của giời. Nhưng hình như trước Cụ Trịnh chưa ai làm, đúng hơn là chưa ai chuyên tâm bỏ công làm một cách miệt mài, dân chủ tôn nó lên thành “chính truyện”. Chịu khó tìm thì cũng thấy thấp thoáng ở người này người kia, trong tác phẩm này tác phẩm nọ, nhưng nó hiện diện như một thứ gia vị, nằm ở vùng phụ cận, ngoài rìa, làm chất độn, đóng vai trò “xen” chuyển màn… với một lối đối xử đầy tính gia trưởng của người viết. Chỉ mình Cụ Trịnh là chơi bài bình quyền với những mảnh rơi vãi chẳng bao giờ thành tấm, thành món ấy. Cụ gom chúng lại, đặt vào những vị trí trang trọng, theo một thứ tự cũng đầy chất đường phố là chả có thứ tự nào cả. Thế rồi cứ vậy chúng tự sinh sôi, tự nhân bản, tự lớn, tự miễn dịch, tự liên kết thành dây, thành chuỗi… phớt lờ các nguyên tắc tạo tác thông thường. Chất sống cho chúng sự kỳ diệu ấy chính là hệ thống ngôn ngữ luôn ở thời kỳ sinh đẻ. Chúng không chịu già, không chịu chín chắn, không chịu định hình để làm vai trò nghiêm túc, nghiêm trang của một tự vị được cấp bằng công nhận. Chúng vĩnh viễn chọn lựa đường phố, vỉa hè, quán nhậu, nhà thổ, đầu đường góc chợ… làm môi trường sinh tồn, nô giỡn, coi trọng thú lang bạt kỳ hồ, tự do và luôn phá các khuôn khổ, thây mặc mọi cố gắng tuyệt vọng loại bỏ chúng ra khỏi đời sống hoặc bắt chúng phải cõng trên mình một cái ý nghĩa áp đặt nào đó. Vô nghĩa thì đã sao! Miễn là không vô sinh, vô hồn. Nhưng nếu độc có thế thì những thứ Cụ Trịnh vật vã tạo ra chỉ đáng để mua vui chốc lát, như nghe những câu chuyện bông phèng lúc ngồi trên vỉa hè, trong phòng chờ khám bệnh, trên giường mát-xa hay tại một quán bụi nào đó. Cái đám “chữ đường phố” ngông ngạo giang hồ do Cụ Trịnh gom nhặt và ấp ủ, nuôi nấng qua ngày ấy hóa ra không hề lạnh lùng, vô tình chút nào. Chúng có nguyên tắc tình cảm của riêng mình để chuyển tải một thứ mà ngẫm ra cũng có thể gọi là “đạo”. Cái thứ đạo ấy, nếu diễn giải bằng loại chữ hàn lâm thì nó chính là “niềm vui sống”. Cuộc sống dù có vớ vẩn đến đâu thì cũng rất đáng để ham muốn. Đọc Cụ Trịnh tức là bước vào cái cuộc sống phố xá hỗn độn, nhơ nhớp, ngập ngụa bụi đời, nhập nhòa sáng tối, vô thưởng vô phạt, vô vàn chuyện lầm lụi dở khóc dở cười... Nhưng cũng vì thế mà thấy đời vui đáo để. Có mà dở hơi mới không tận hưởng nó - cái cuộc sống ấy - cho đến “vã” (chữ đường phố chính hiệu) chưa thôi. Hà Nội, tháng 4 – 2014
Lạc Giới (Tái Bản Bổ Sung Ngoại Truyện)
Lạc Giới (Bổ Sung Ngoại Truyện) 'Tôi viết phần ngoại truyện cho Lạc Giới, vào một ngày bận rộn cuối thu. Đó là một ngày say mê mà không hẹn trước, tôi đưa Lạc Giới trở lại với bạn đọc, không có ý định làm nên kỳ tích xuất bản, chỉ đơn giản vì tôi muốn đáp lại ân tình của độc giả đã ủng hộ và thương tôi suốt nhiều năm qua... Bảy năm. Tôi đã thay đổi nhiều. Mạnh mẽ nhưng cũng thêm nhiều phần yếu mềm. Cả tin nhưng đã biết điểm dừng sau bao vấp ngã, tôi không phải người con gái lứa tuổi đôi mươi để nhìn cuộc sống toàn những nỗi bất hạnh trần trụi. Mà, cuộc đời này còn có những bản tình ca! Đồng tính, lưỡng tính hay dị tính cũng đều là những kiếp người, họ có quyền được yêu, được sống và được hạnh phúc. Điều tôi muốn nhấn mạnh trong cuốn sách này, đó là điểm dừng cho mọi tốc độ! Ai cũng muốn có cảm giác an toàn trên hành trình của mình, phải vậy không? Hành trình ấy chỉ nằm trong hai chữ: Yêu và Sống! Yêu thế nào để không làm đau chính ký ức của mình, và sống làm sao để không thấy hoang tâm! Nội dung cuốn sách có phần ngoại truyện. Tôi biết, độc giả sẽ chờ điều gì ở cuốn ngoại truyện, sau bảy năm tôi ngừng viết. Những thân phận cuộc đời nhân vật sẽ ra sao??? Vẫn là Sang, là Tú, cuộc đời họ, những lát cắt đi qua và dừng lại. Tôi không đủ tàn nhẫn để viết về một cái kết đau không thốt nên lời. Nhưng có những thứ, nằm ngoài quyền năng của người viết! Rất thương!' (Thủy Anna)
Không Hay
Không Hay Nhận định Thơ Đặng Thân viết “không hay” Mà lay tâm thức và say tâm hồn Thơ Đặng Thân viết như nắng Dát vàng lên những lối mòn hiện sinh. (Nhà thơ Bàn Tải Cân) Đặng Thân xuất hiện tại đây - bây giờ và cất lên một tiếng nói lạ lẫm. Nghệ sĩ phải độc đáo. Riêng về thơ, Đặng Thân là một người thẩm âm tinh tế. (Nhà phê bình Trần Đình Sử) Nhà thơ Đặng Thân là gương mặt thơ cách tân đương đại. Các biểu hiện được xem là khuynh hướng hậu hiện đại (postmodernism) như giễu nhại, cắt dán, hỗn mang, ngoại biên…  vốn có sẵn trong kinh nghiệm biểu đạt văn chương từ lâu, được ông vận dụng nhuần nhuyễn tới mức ma ảo để làm thành sự xô lệch cố ý về câu chữ, tạo những trường nghĩa nhòe mờ, đa hướng. Thơ Đặng Thân là lời bông đùa đa nghĩa, tiếng va đập dây chuyền của đời sống này… Dù đi về hướng nào, thơ Đặng Thân vẫn là tiếng nói của thời đại mới. (Nhà thơ Mai Văn Phấn)
Ai Cho Em Nằm Trên
Ai Cho Em Nằm Trên Tôi đọc được câu này rất nhiều lần: The heart is forever inexperienced (Henry David Thoreau), với bản dịch đọc lên rất nuột nà: Trái tim mãi mãi thiếu trải nghiệm. Tiếc là việc chuyển ngữ này không thật sự chuẩn xác, mặc dù đằng nào chắc cũng không mấy ai cần biết nó nên thế nào. Tôi tin rằng nó phải là “thiếu kinh nghiệm”. Một trái tim nhiều trải nghiệm yêu đương rốt cuộc vẫn cứ ngu ngơ như khi mới bị thần tình yêu bắn trúng. Anh ta/cô ta sẽ hầu như chẳng rút ra được bài học kinh nghiệm gì cho mình, vẫn cứ cuống cuồng khi mới yêu, ngất ngây men hạnh phúc và rồi, nếu đen đủi, lại não nề, buồn bã lúc chia tay.Tôi không biết nhiều về các câu chuyện tình của Huyên, cũng không có ý định tìm hiểu đời tư của cô ấy. Duy có điều bộc lộ rõ qua những trang sách này, đấy cũng là một cô gái có nhiều trải nghiệm về tình yêu - trải nghiệm của người khác mà cô được nghe kể thì tốt mà của chính cô cũng chẳng sao - nhưng rốt cuộc vẫn hết sức thật thà như hết thảy chúng ta. Nói lòng vòng một chút để bạn đỡ thất vọng nếu như đang muốn tìm ở đây câu trả lời cụ thể cho trục trặc yêu đương nào đó của bạn. Nhưng nếu muốn tìm kiếm một sự đồng cảm thì chắc chắn sẽ rất tuyệt, nhất là với các bạn nữ. Ở một khía cạnh nào đó, cuốn sách này của Khúc Cẩm Huyên giống như một tuyên ngôn về nữ quyền. Nhắc đến nữ quyền, không biết điều tôi thấy có đúng không, nhưng hình như các tác giả thích đứng lên đòi quyền bình đẳng cho phụ nữ thường có hình thức tỉ lệ nghịch với khối lượng đao to búa lớn của họ. Nếu tôi đúng, không có gì khó hiểu khi Huyên viết cuốn sách này rất nhẹ nhàng. Với tư cách đàn ông, tôi vô cùng cảm động bởi Huyên đã không vì quá cáu kỉnh do cảm thấy bất bình đẳng giới mà vùi dập lũ đàn ông không đáng một xu chúng tôi như người khác vẫn làm. Có cảm giác nếu không giải quyết được sự bất công về giới, cô vẫn sẵn lòng chịu lép vế để xã hội tươi đẹp hơn, cuộc sống dễ thở hơn và tình yêu hạnh phúc lâu bền vậy. Như thể, nếu Huyên rơi vào tình huống trớ trêu có anh chồng lạc hậu không chịu đổi mới, cứ quát nhặng xị “Ai cho em nằm trên?” thì Huyên lại ừ, thôi nằm dưới rồi nghĩ cách từ từ uốn nắn. Cách này gái ngoan không bao giờ nghĩ ra, chắc chắn sẽ chỉ biết than thân trách phận trên mục Tâm sự của báo mạng. Gái hư thì lại đùng đùng lên mà dằn dỗi, làm cho anh đàn ông cổ hủ càng thêm suy diễn. Huyên giả vờ ở giữa hai thái cực ngoan - hư, nhưng thật ra phải cực kỳ nổi loạn mới nghĩ ra cách khuyên chị em như trong bộ phim Sex and the City: “Chấp nhận truyền thống và trang trí lại nó.” Tôi không biết sau khi đọc xong cuốn sách này, bạn có trở thành người phụ nữ hoàn hảo được hay không - chắc là hơi khó. Nhưng tôi biết chắc chắn bạn sẽ thích thú với nhiều quan điểm của tác giả trong việc giữ gìn hạnh phúc một cách mượt mà nhất mà không làm tổn hại đến lũ đàn ông chúng tôi vốn sĩ diện hão. Tôi rất ấn tượng với phương pháp “trang trí lại” những gì có sẵn mà Huyên thể hiện xuyên suốt trong 224 trang sách của mình. Suy cho cùng, đàn ông cũng thích được đẹp đẽ. Nếu có người sẵn sàng trang trí lại cho mình mọi thứ từ ngoài vào trong, chẳng có anh nào từ chối. Đàn ông chưa chắc đã đọc sách này, nhưng mua cho vợ, bạn gái, bồ vài cuốn để gối đầu giường, hẳn sẽ không phải chuyện phi thực tế đâu. (Nguyễn Đức Long - BTV Văn học Tạp chí 2! Người Trẻ Việt) Trích đoạn Em mới tròn hai mươi sáu tuổi thôi. Giấy khai sinh của em bảo thế. Nhưng hình như cứ qua ngưỡng hai mươi là các bà, các mẹ tự động tính thêm tuổi mụ vào để dễ bấm tay lẩm nhẩm thì phải. Thế là em nghiễm nhiên thành gái hai mươi bảy tuổi. Đời vẫn sẽ đẹp nếu em cứ váy xống tung tẩy làm việc hết mình, ăn chơi nhiệt tình như em hiện tại. Cho đến một tối thứ Bảy, em dắt xe máy ra ngoài đường, mẹ em đã thốt lên lần thứ n rằng: “Ối con ơi là con, mày định cứ lông bông cả đời hay sao? Thế này thì bao giờ mẹ mới được bế cháu?”. Em thề đến lần n-1 thì em vẫn hớn hở đón nhận lời ca thán của mẹ bằng hơn chục cái răng và câu cửa miệng “Con biết rồi” cơ!
Xuôi Nhớ Ngược Thương
Xuôi Nhớ Ngược Thương Xuôi nhớ ngược thương là một cuốn sách buồn! Mẫu số chung của cả cuốn sách là một nỗi niềm không vui của những kẻ đã yêu! Mọi thứ tình cảm trong những trang tản văn này đều vì lý do yêu người không yêu ta mà lở dỡ. Đọc cuốn sách, có thể độc giả sẽ cảm thấy một cảm giác rối ren như đứng giữa ngã tư không có đèn xanh đỏ, rốt cuộc, người đó kẹt ở quãng nào mà mình gỡ mãi không ra? Và cũng rất có thể nữa. Xuôi nhớ ngược thương sẽ có vị nước mắt của chính bạn, nếu bạn chia sẻ những con chữ này... Dù lí trí đã mệt nhoài và trái tim đã rỗng tuếch những cảm xúc vô tri. Dù những gì còn lại chỉ là vụn lòng xác xơ trong một cuộc tình có người cam tâm bỏ chạy. Nhưng kiệt sức rồi thì sẽ buông, không níu được thì sẽ thôi nắm. Như hết cơn mơ rồi, người ta phải tỉnh thức để tiếp tục cuộc sống đang trôi chảy ngoài kia. Cuộc đời vốn không dư dả thanh xuân để chúng ta đau đáu về một người dưng, cũng như em không đủ tình yêu để làm anh hạnh phúc, cũng như em đã không đủ mê muội để cứ thế - thương anh!
Bầu Trời Nhìn Ngược
Bầu Trời Nhìn Ngược 'Bạn thân của tôi là một nàng mèo mướp. Tôi tìm thấy nó trong hộp các tông cũ bị vứt chỏng chơ ngoài bãi đất trống sau khu chung cư. Bộ lông của nó ướt sũng như vừa chui lên từ dưới sông. Thân hình khẳng khiu và gần như kiệt sức vì đói. Tôi lẳng lặng mang nó về nhà, giấu kín trong ngăn tủ. Một tuần sau, nó chính thức được cả nhà công nhận, sau trận mưa nước mắt của tôi và lời trấn an của ông nội. Tôi gọi nó là Hoang. Một cái tên chẳng đẹp đẽ gì, lại buồn và có chút gì đó như là bất cần. Một tháng sau, nó lớn phổng phao. Vẻ yếu đuối không còn. Giờ nó đã trở thành cô mèo dữ dằn nhất mà tôi từng thấy. Không có tôi ở nhà, nó cào cấu nham nhở mấy tấm thảm chùi chân, ăn sạch hộp cá ngừ mẹ để trên kệ bếp, phá nát đám hoa cẩm chướng ông nội trồng ở góc sân… Trong mắt cả nhà, nó là một con mèo hư đốn. Với riêng tôi, nó mới tỏ ra ngoan ngoãn và sợ sệt, nhưng chẳng phải vì tôi đáo để hay tỏ ra ghê gớm gì. Ba mẹ luôn nói tôi hiền lành như đất. Trên lớp, tôi không chơi với ai. Trong mắt bạn bè, tôi chỉ là một cô nàng cù lần và kì quặc. Khi tôi vừa quay lưng đi, họ sẽ lập tức xì xào về vẻ ngoài kì dị của tôi, về sự lầm lì, bí ẩn và cả về những hình vẽ quái đản trong cuốn tập Giáo dục công dân vừa bị cô phê bình ngay trước cả lớp. Tôi chưa bao giờ khóc trong lớp, cũng như chưa khi nào căm ghét chính mình. Tôi chỉ cảm thấy cô độc.'